Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bình an tự cõi lòng

2021-12-04 01:20

Tác giả: Lê Hoàng Kha


blogradio.vn - Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã.

***

Tôi và em là người phàm của trần thế, những hỉ nộ ái ố của một kiếp người rồi ai cũng điều phải trải qua. Có người sẽ nếm được vị ngọt, vị mặn, vị đắng, vị cay từ chén đời trao ta.

Nhìn chung, mọi sự điều đã được trời xanh an bài. Ta có cầu cũng tất được, mà có muốn chối bỏ thì cũng chẳng thể xong, chung quy ra đó là nghiệp của mỗi người đã gieo từ muôn kiếp trước. Đến kiếp này ta phải trả và vay thêm, mà ta trả không hết thì nối dài đến vạn kiếp sau. Cái quy luật vay rồi trả, trả rồi lại vay, nó cuốn con người ta vào muôn kiếp luân hồi của thế gian.

Bởi vì tâm ta chưa buông bỏ được dục vọng của cõi hồng trần, vậy sao ta phải khóc, phải than khổ với người. Có trách, thì trách ta u mê lạc lối giữa chốn u minh mà không tự bước ra.

 

“Kiếp người lắm nỗi đau thương

Vay vay trả trả, theo sương trắng mờ.

Cõi trần đau khổ muộn phiền

Nghiệp duyên ta trả, hết phiền người thương.”

 

Chiều hôm qua, tôi đi qua lối nhỏ. Nghe tiếng kêu của con chim nhạn bay về, mà lòng tôi muốn dâng trào biển sầu xa khơi. Tôi đưa tay ra khoảng không vô định, trời tắt nắng lạnh cả người thương. Con tim của tôi và em đều thổn thức, bồi hồi. Vì chữ thương, chữ nhớ. Còn lý trí của tôi và em không thể hoà nguyện vào nhau, nên đi về hai nơi cách biệt muôn trùng.

Trước khi đi về chốn bình yên, em hãy gửi hết những muộn phiền của cuộc đời mình vào mây ngàn xa tít. Để một mai có cơn gió vô tình lướt qua mà thổi mây bay xa tận ngoài khơi, để rồi trút thành những cơn mưa rào xuống biển xanh. Sóng chập chờn cuốn trôi hết nỗi ấm ức, phiền muộn và cả những chuyện không vui của em đi mãi không về.

Có lẽ điều đó, sẽ làm cho lòng em cảm thấy nhẹ nhõm hơn, an nhiên hơn, để em bắt đầu cuộc sống mới. Cuộc sống không còn những người cũ làm em phải khóc, phải suy tư và nhớ nhung đêm ngày.

 

“Giữa đường đời muộn phiền tấp nập

Ta vô tình không nhận ra nhau.”

 

Đêm cô tịch, tôi ngồi dưới gốc cây để nhìn trăng. Đêm nay trăng cũng chẳng tròn, trăng khuyết cạnh như trái tim tôi khuyết một nửa. Bởi lỡ trao yêu thương đi mất, nên nửa trái tim còn lại cũng buồn hắt hiu. Tâm can của tôi như khuấy động cả đất trời, biển mê tình vạn kiếp.

Nâng chén rượu để tiêu sầu, nhưng càng uống thì càng nhớ. Mà nhớ làm chi chuyện hồng trần, có khóc thì giọt lệ rơi xuống cũng chẳng thể biến thành đóa hoa trôi ngược dòng. Tất cả điều tan trong làn nước trắng mờ sương, mà chảy xuôi dòng về bến cô liêu. Cơn gió vô tình nhưng chẳng phải vô tâm, lặng thầm thổi qua nhành cây khô. Để rồi chiếc lá thu cuối cùng, cũng phải lìa cành mà rơi xuống bàn tay ấm áp của người.

Em cũng biết, tôi cũng biết, nhưng hai ta cũng chẳng thể ngồi cạnh nhau. Vì đôi ta mãi mãi là hai đường thẳng xong xong tiến thẳng về vô cực, chẳng hẹn ngày tương ngộ cùng nhau. Nếu có gặp nhau, thì tôi và em hãy gặp gỡ ở bến mộng cuộc đời. Nơi đó chúng ta không phải hờn, không phải giận chi nữa phải không em?

Sáng nay tôi thức dậy, thấy hoa bỉ ngạn đã nở. Có phải chăng tôi và em đã bắt đầu cuộc sống mới. Cuộc sống của hai con người không chung đường cách biệt, tôi cũng chưa từng đến cầu Nại Hà bên dòng sông vong xuyên. Xin Mạnh bà chén canh vong tình, mà uống vội để quên sự đời, để quên đi những chuyện đã qua. Chỉ là tôi xếp gọn những miền kí ức về người, để rồi chôn vào nguyệt mộ của cõi lòng, dẫu đã biết tan nát và vụn vỡ từ lâu. Có như thế, để tôi và em khỏi phải luyến lưu nơi trần thế ưu sầu, phiền muộn.

Chuyện đời luôn làm cho con người ta phải suy tư cả đời, vật chất phù du, đam mê phù phiếm. Cứ thế mà khiến cho người cứ quẩn quanh nhọc nhằn không lối thoát, nhưng có người thì xem nhẹ tựa lông hồng. Thấy nặng vai thì trút gánh bỏ hết ưu phiền, vì ta còn phải thở, còn phải sống cho trọn một kiếp nhân sinh. Có cũng được, mà không có cũng được. Hà tất gì phải cầu, phải níu. Cái gì của ta thì cho dù phong ba bão tố cũng sẽ thuộc về ta, càng giữ thì càng mất. Hiểu được quy luật của tự nhiên thì lòng mới an nhiên để sống thảnh thơi cho tròn một kiếp làm người.

 

“Cuộc đời luôn hối hả

Nghỉ ngơi một chút thôi

Tâm bình an thanh thản

Hạnh phúc chính là đây”

 

Tôi viết những dòng tâm sự không phải nói đạo lý, hay dạy người hiểu đời. Vì tôi chỉ là một hạt nhỏ nhoi trong biển cát bao la, có người thấy cũng có người không thấy. Tôi đi giữa biển vắng trùng khơi, một mình tôi đi tìm thứ hạnh phúc nhỏ bé của riêng mình. Người hiểu cũng được, người không hiểu cũng chẳng sao. Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã. Người vẫn luôn bên cạnh tôi, cho tôi cánh cửa của lý trí để bước qua cảm xúc u mê và khờ dại.

Bình minh lên, quang chiếu những tia nắng rực rỡ. Sự sống cũng bắt đầu bằng những chồi non đang nảy mầm, những chú chim hót líu lo trên cành, hoa cũng nở khoe sắc muôn màu. Hạt sương vẫn còn vương vãi trên những phiến lá bên rừng, tôi và em cũng đang ngắm nhìn điều kì diệu của mẹ thiên nhiên. Chúng ta hít một hơi thở dài khi biết mình còn sống, hạnh phúc lắm phải không em?

Tôi và em hãy lạc quan mà sống, vì đời người có dài đâu. Đời người ngắn lắm phải không em? Cuộc đời thì càng vô thường lắm em!

 

“Hồn ta đi tìm thân ta

Ta cười với nắng, rằng ta thương đời”

 

Chiều có tàn, trời có buồn mà kéo vệt nắng còn sót lại vắt ngang giữa lưng chừng của cuộc đời. Thì tôi và em vẫn cứ bình an tự cõi lòng, cho đi những điều đã mong cầu không hẹn ngày tương phùng.

© Lê Hoàng Kha - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Lê Hoàng Kha

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top