Phát thanh xúc cảm của bạn !

Còn thương sao vẫn dối lòng?

2021-08-05 01:30

Tác giả: Tuyen Tran


blogradio.vn - Chiều nay, gió mưa ngang qua, nỗi nhớ lại tìm về. Chợt nhận ra, em vẫn còn yêu anh, dù bây giờ chúng ta đã là hai người dưng, là hai bến bờ xa lạ.

***

Còn thương sao vẫn dối lòng, chuyện của năm tháng cũ như ngày hôm qua vừa mới. Là em nói em rời đi, nhưng thật ra đâu đó trong em còn ở lại. Là em nói em buông rồi, nhưng đôi tay em còn đang rớm máu. Là em đó, cô gái năm xưa đã từng vì anh mà yêu cả thế giới chẳng thuộc về mình. Vì anh mà đem lòng yêu cả một thành phố. Để rồi giờ đây, thế giới ấy anh đem tặng cho một người không phải là em.

Đắng lắm phải không anh, khi em nhận ra điều đó từ những ngày đầu. Nhưng vẫn cố chấp nghĩ mưa dầm thấm lâu. Em quá ngốc để tin tình yêu luôn có một phép màu, sẽ một ngày chân thành của em, anh nhìn thấu. Em đã sai, nhưng không thể quay đầu, bởi tim em lối nào cũng chỉ dành cho riêng anh. Đành thôi, lặng lẽ một vết thương.

Em cũng quen rồi với cuộc sống không anh, quen rồi cái cảm xúc bị bỏ rơi giữa dòng đời bão táp, quen rồi với cô đơn mỗi khi đêm về, một mình nức nở ngỡ rằng mưa. Một mình anh có ổn không? Là câu hỏi mà trước đây anh đã từng hỏi em. Anh có vui, tâm anh có nhẹ nhàng không? Mà em nghĩ xa em là điều anh vui nhất, anh đã thay vài cái facebook với zalo, nhưng có một điều em để ý vẫn là người ta, là người anh luôn tìm kết bạn đầu tiên, dẫu đi đâu anh cũng mang họ đến. Em không biết anh có zalo nhưng với họ anh luôn là người thông báo trước tiên.

em_-6

Em biết trên đời này, tình cảm vốn là thứ không bao giờ trọn vẹn. Người mà ta luôn rất yêu thương, ngỡ rằng sẽ nắm chặt tay đi đến hết con đường, thế nhưng đến một đoạn đường gồ ghề nào đó người đã vội buông tay.

Tháng sáu về với cái nắng bỏng rát cùng với khoảnh khắc chia ly. Cứ nghĩ rằng chỉ có cánh phượng rơi rụng xa lìa cành, chỉ có ve thôi xa dần tiếng ngân, nhưng sao tim ta cũng vỡ vụn nát tan theo tiếng mưa cuối hạ. Chia tay rồi, nắng mưa cũng chẳng còn những ngày chung đôi. 

Cũng 3 năm rồi, mà những vết thương cứ như mới ngày hôm qua. Thấy chưa, thời gian có bao giờ là thuốc. Người năm ấy đã không còn đứng đợi, họ phản bội lời hứa. Vậy mà ta vẫn chưa thể nào quên được. Còn gì luyến tiếc nữa không anh, khi chúng ta đã biết sẽ chẳng thể nào quay lại cái ngày xưa ấy, có chăng là kỷ niệm, là sự ràng buộc hiện hữu còn tồn tại.

Năm tháng bên nhau cũng chẳng thể nào so sánh được cái tôi trưởng thành. Là em, là anh...ai sai ai đúng cũng được, không còn quan trọng nữa, bởi trong lòng mỗi người đều rất rõ, chẳng giải thích nữa để làm gì. 

Chúng ta đi chung trên một chuyến tàu, nhưng anh đã xuống ở một trạm dừng nào đó, còn em vẫn tiếp tục cuộc hành trình của mình, dẫu không anh, dẫu chưa biết đích đến ở đâu. Là người ra đi nhưng em vẫn còn trên chiếc tàu, chưa một lần rời xa.

Em rất yêu những buổi hoàng hôn nắng nhạt, yêu cái thời khắc bình yên cuối ngày. Gió về nơi bến sông, lăn tăn những gợn sóng, gió cuộn tròn nỗi nhớ, không điểm khởi đầu chẳng có nơi kết thúc, cứ bám víu những ký ức, để rồi day dứt mãi không thể nào quên, một người xưa. Người ta vẫn hay nói, cố quên sẽ là nhớ. Phải, những tháng năm ngụp lặn với guồng quay cuộc sống, với những bận rộn cơm áo gạo tiền chẳng chút thảnh thơi... Vậy mà, em vẫn chưa thể nào quên anh, để mỗi đêm khi đối diện với cô đơn, với trống trãi muộn phiền, em nhớ anh đến lạ.

nho_1

Đâu phải nụ cười nào cũng là vui, có những nụ cười luôn ẩn trong đó là vạn nỗi đau. Em vẫn cười, vẫn vui, vẫn đi bên cạnh cuộc đời, chỉ là nụ cười tắt nắng.

Có một số người họ ước gì họ gặp nhau sớm hơn, ngày anh chưa nói yêu ai, ngày mắt em chưa vương buồn, ngày em và anh vẫn hồn nhiên thanh xuân. Em thầm nghĩ, giá như chúng ta gặp nhau trễ hơn một chút, ngày em trưởng thành, ngày anh trưởng thành. Có lẽ, giờ này chúng ta không mãi hối tiếc cho cái tuổi trẻ dại khờ ấy đã khiến chúng ta ngược hướng chông chênh. 

Mùa hạ đỏng đảnh với cái nắng chói chang bỏng gắt, với những cơn gió rong chơi trên những cành phượng vĩ, trên cánh đồng và trên con đường uốn lượn nơi rẻo đồi. Thi thoảng, gió đem mưa về bất chợt như dỗi hờn, nhớ thương ai đó.

Có một chút riêng tư thầm giữ, phải chăng tháng sáu luôn là tháng của chia ly, mà ta lỡ trót mang số phận của tháng sáu nên buồn mãi theo một đời. Có phải vì vội vàng nên đã đánh rơi quá nhiều thứ, mà thời gian vốn chẳng bao giờ trở lại để ta nhặt những thứ đã rơi trên suốt quãng đường trưởng thành. 

Cơn mưa rào cuối hạ, chẳng hẹn trước mà lưng chừng trời trút xuống trần những giọt mưa nghiêng ngã nặng hạt. Mưa ngang qua lưng chừng cảm xúc không tên. Nhìn đóa hoa bằng lăng trôi theo dòng nước, tiếng mưa vẫn đều nhịp trên mái ngói phủ màu rêu, mọi thứ dường như quen thuộc, vậy mà sao hôm nay tâm trạng cứ như ai đó cứa vào tim đau buốt. 

Vẫn biết cuộc sống là vô hình vạn trạng, vẫn biết lòng người là nông sâu khó lường, vẫn biết con người ta vốn vô tâm thờ ơ là thế. Nhưng vẫn hy vọng đâu đó cảm nhận được một chút hơi ấm tình người. 

em_-_nho_1

Cơn gió vô tình mang những bụi mưa bay vào mặt, lành lạnh nhưng cũng nóng ấm. Giọt nước mắt tràn mi, một nỗi buồn lắng đọng, một cuộc đời mờ nhạt trong cơn mưa chiều cuối hạ. Buồn lắm, cái cảm giác từng là tất cả nhưng giờ chẳng là gì cả. Đau lắm, cái cảm xúc hụt hẫng bởi kỷ niệm nào cũng chung đôi mà bây giờ lại cô đơn trước mưa. Mây tan, mưa tạnh, nắng lưng chừng, ta chênh vênh với nhớ thương.

Đã một năm trôi qua, với bao điều mới, cũ. Người đi cũng đã xa rồi, mà lòng cứ rưng rưng nhớ những ngày bên nhau. Nhớ thương luyến tiếc nữa làm gì. Kỷ niệm xưa người vứt bỏ, tôi ngu khờ nhặt về cất giữ như báu vật. 

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

Chiều nay, gió mưa ngang qua, nỗi nhớ lại tìm về. Chợt nhận ra, em vẫn còn yêu anh, dù bây giờ chúng ta đã là hai người dưng, là hai bến bờ xa lạ. 

© Tuyen Tran - blogradio.vn

Xem thêm: Lời tỏ tình mùa hạ l Radio Truyện Hay

Tuyen Tran

Cô ấy thích mùa đông, thích cafe đen không đường, không đá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top