Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em à, đừng vì thương ai đó mà quên mất chính mình

2021-03-23 01:30

Tác giả: Tuyen Tran


blogradio.vn - Thời gian sẽ qua và em sẽ hiểu rằng dù còn thương hay không thì vẫn phải buông bỏ, vẫn phải quên đi vì sự thật là anh đã không còn thương em nữa. Anh đã không còn vì em mà bao dung che chở nữa rồi, em được quyền đau khổ, được phép tổn thương nhưng không được phép chìm trong đau khổ mà quên mất chính mình và anh thì cũng bỏ em đi rồi.

***

Người ta sẽ thích giấu mình trong cái lạnh thấu tim, sẽ lảo đảo bước qua những buổi chiều ảm đạm xám xịt mà loay hoay cùng nỗi nhớ, sẽ quay quắt trong những buổi tối dù có ủ ấm thế nào bàn tay vẫn lạnh. Nỗi cô đơn dọc khắp người, hạnh phúc cảm tưởng như một thứ quà xa xỉ mà em vẫn hy vọng trong những tháng ngày ảo não một mình em đối diện cùng em.

Những con phố giấu mình rụt rè sớm hôm, em đi qua khoảnh khắc để trái tim lật ngửa nỗi buồn chực vỡ òa, gió mùa vẫn hắt hiu lướt qua bờ vai em run lên từng đợt. Em lại chỉ biết co mình nhìn người lạ lướt qua, ai cũng vội vã, ai cũng mệt nhoài, bất chợt lại thấy những cặp đôi khoác cho nhau áo ấm, mùa đông đến rồi người ta hạnh phúc vì có anh, còn em cô đơn vì trái tim đông cứng.

Cảm xúc như gió chuyển mùa cứ dào dạt cuốn lấy như sợi dây trói vô hình, bắt đầu nhớ đến những cái nắm tay thật chặt, chiếc khăn quàng còn ấm sực mùi yêu thương, những cái ôm, nụ cười vụng trộm, bắt đầu hình dung hình hài hạnh phúc và tha thiết được ôm ghì lấy ai đó lặng yên. 

Thời tiết se lạnh vào những ngày cuối năm thế này dễ khiến người ta nhớ những điều cũ xưa và trong muôn vàn những kí ức xưa cũ ấy, chính là anh là em của bao dại khờ, dại khờ rồi đau đến kiệt cùng. Anh đã quên em chưa sao em vẫn cứ nhớ.

6c012e4e253647b1397feee8d709394c

Bắt đầu nhận ra sự hữu hạn của thời gian thảng thốt khi mùa đã héo tàn là một năm kết thúc, những chuyện buồn chẳng vì lý do gì mà tìm đến, nhìn dòng người ai ai cũng có một bàn tay để nắm, nhìn xuống bàn tay mình lại trống không, bỗng nhiên sợ lạnh.

Em bỗng nhiên muốn giấu mình thật lâu trong góc nhỏ thật ấm áp, để vỗ về trái tim đông cứng, chờ đợi nỗi cô đơn cứ gặm nhấm dần dần. Cô đơn trong những nỗi niềm riêng của em vẫn thế, đông lạnh khiến người ta co ro trong hơi gió, giật mình nghe tiếng gió bấc thở dài ngao ngán mỗi đêm, đông đến có phải người ta cô đơn hơn đúng không anh?

Rồi một ngày em sẽ nhận ra tình yêu cũng giống như cỏ cây hoa lá, luôn có hạn kỳ của nó, em làm sao giữ mãi yên vui ngày ấy, em làm sao giữ nổi một người đã muốn đi, vậy hà cớ gì em phải buồn khi mà từ lúc bắt đầu người ta đã dán hạn sử dụng lên trái tim non nớt yếu ớt của em.

Em cũng biết mà, can cớ chi em phải níu giữ một vòng tay không còn ấm, một bờ vai không dành cho em nữa. Em à, hãy để người ta đi tìm một bến đỗ bình yên, em có còn là duy nhất nữa đâu, đừng mang lời thề ngày xưa ra trói buộc một người lòng dạ đổi thay.

Một người đã mang đến cho em không biết bao nhiêu nước mắt, nỗi buồn nhiều hơn niềm vui, một người khiến em phải đánh mất đi bản thân khi ở bên cạnh họ. Một người đã lấy đi trong em quá nhiều niềm tin và trả lại những phũ phàng đắng chát. 

9f313c889bf7ecf0283491186d1a4cd3

Em giữ làm chi một người như thế. Người đã làm tổn thương em, em nhớ làm gì, chỉ để khiến bản thân em bận tâm rồi suy nghĩ nhọc lòng, những người như thế em hãy cất họ vào ngóc ngách thật sâu tận cõi lòng và đừng cho họ có bất cứ cơ hội nào lãng vãng trong đầu em nữa. 

Em à, việc của em là phải sống thật vui thật hạnh phúc, những gì đã qua hãy để nó ngủ yên, những người chẳng xứng đáng với em hãy thôi không nghĩ ngợi, mình đâu có hai lần được sống mà giữ oán hận.

Những ngày cuối năm như thế này làm em nhớ đến anh, như nhớ đến một người dưng từng quen, giờ em đủ bình tâm để nhìn lại tất cả, em mong ở một phương trời xa xôi nào đó anh có thể bình anh sống, em sẽ không oán trách nữa không oán giận anh đã cướp đi tuổi trẻ của em. 

Em giữ làm chi những thứ không thuộc về mình. Cưỡng cầu là điều bất hạnh nhất trong đời em có biết không. Em hãy quên đi anh ta, hãy cho con tim thảnh thơi sau chuỗi ngày lầm lỡ, giữ làm chi một người đã muốn đi rồi hả em? 

Điều thú vị nhất trong cuộc đời này là chẳng ai biết ngày mai như thế nào, chẳng ai biết mình sẽ gặp những ai, yêu thêm những ai, chia tay thêm bao nhiêu lần nữa. Em à, hãy khép lại quá khứ, buông bỏ những cũ kĩ mà an tâm sống những ngày hiện tại thật bình yên. Hờn giận làm chi những dại khờ năm ấy, thương cũng đã trót thương rồi, đau cũng đã trót đau rồi, anh là của em hay là của ai, giờ này có nghĩa lý gì đâu. Hãy giữ lại những gì đẹp nhất mà mình bên nhau.

0f24e1c4699d065a690c3afd150c165d

Mình yêu nhau chừng ấy thời gian, có lẽ là đủ rồi, có thể là thương rất nhiều yêu rất sâu nhưng em không thể để cho bản thân mình quá mỏi mệt, đáng lẽ em có thể ở lại và đợi chờ anh thêm chút nữa, nhưng mà thôi giây phút anh hờ hững khi nghe em khóc, cũng là giây phút em biết mình nên buông tay.

Em có thể đã yêu, đã thương rất đậm sâu, nhưng càng tiếp tục thì người tổn thương vốn dĩ cũng là em mà thôi. Có lẽ sau cùng em nhận ra em càng yêu thương bản thân mình nhiều hơn nên sống vì mình nhiều hơn, còn tình cảm đó em từ bỏ anh nhé.

Thời gian sẽ qua và em sẽ hiểu rằng dù còn thương hay không thì vẫn phải buông bỏ, vẫn phải quên đi vì sự thật là anh đã không còn thương em nữa. Anh đã không còn vì em mà bao dung che chở nữa rồi, em được quyền đau khổ được phép tổn thương nhưng không được phép chìm trong đau khổ mà quên mất chính mình và anh thì cũng bỏ em đi rồi.

© Tuyen Tran - blogradio.vn

Xem thêm: Thanh xuân thật đẹp khi có cậu l Radio Truyện Hay

Tuyen Tran

Cô ấy thích mùa đông, thích cafe đen không đường, không đá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top