Sau tất cả chúng ta là hai con người với hai lối rẽ
2021-03-02 01:30
Tác giả:
Tuyen Tran
blogradio.vn - Sau tất cả, tôi vẫn là tôi và anh vẫn là anh, hai con người hai lối rẽ khác nhau. Có lẽ sẽ có một chút buồn, một chút gọi là quyến luyến của những hồi ức thanh xuân ấy nhưng rồi đều sẽ ổn.
***
Thanh tìm kiếm của em ngày trước, sau hằng đêm, hằng tuần, hằng tháng và cả hằng năm đều hiển thị tên anh đầu tiên đã không còn nữa, không biết tự bao giờ mà cái tên quen thuộc của anh không còn là đều quen thuộc nữa.
Trước khi chia tay liền khóc lóc một trận, khóc đến nổi sưng cả mắt. Mỗi ngày đều lén vào trang cá nhân của anh xem anh ra sao, cuộc sống anh có tốt không, ngày hôm nay của anh có ổn không, anh có tìm được một ai khác kề bên chưa, lanh có giây phút nào nhớ về em không, rồi lại lặng lẽ bước ra không để lại dấu vết gì.
Và rồi cũng đến khoảng thời gian em không còn gõ tên anh để xem cuộc sống của anh nữa, em không còn khóc khi nhìn thấy trang cá nhân của anh không còn liên quan đến em nữa. Em bận với cuộc sống riêng của mình, những nỗi buồn không còn chiếm giữ em nữa, cái tên của anh ngày càng được kéo xuống và được thay thế bởi hàng tá thứ khác. Đến một ngày em phát hiện thanh tìm kiếm của mình đã rất lâu rồi không còn thấy tên anh nữa, em cũng rất lâu rồi không còn nghĩ về anh nữa.
Thật ra không phải em không quên được, mà những tháng ngày qua em chưa bao giờ cho phép mình quên, em chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, em chưa bao giờ tin rằng mọi thứ đã kết thúc.
Đừng nói rằng em đã tìm đủ mọi cách để quên. Điều em làm chỉ là cố tỏ ra mình thảm thương cho người ta trông thấy, em mong người ta vì xót xa cho mình mà nghĩ lại. Đừng nói rằng em giận và chỉ muốn họ biến mất mãi mãi, vì trong sâu thẳm em biết em muốn tha thứ cho họ thế nào.
Đừng nói rằng họ cố tình xuất hiện khiến em nao lòng, là do em cố tình để mọi thứ ở trạng thái chờ, em vẫn mong sự xuất hiện của họ, để rồi thứ em nhận được chỉ là hụt hẫng và thất vọng mà thôi. Nếu em dứt khoát gạt bỏ họ ra khỏi cuộc sống của em thì mọi chuyện đã khác rồi.
Có những người sau chia tay chỉ một tháng đã quên. Nhưng cũng có những người 1 năm, thậm chí 10 năm cũng chưa thể gượng dậy bắt đầu cuộc sống mới. Không phải họ nặng lòng, không phải họ yêu quá sâu đậm, mà vì họ cố chấp cưỡng cầu bản thân mình, rằng “chỉ người kia mới có thể mang hạnh phúc cho mình”, rằng “mình sẽ không thể mở lòng ra với ai được nữa”. Đó, em không quên được là do em không dám nhìn thẳng và đối diện với sự thật là mọi thứ kết thúc rồi.
Chỉ khi nào em đủ can đảm chấp nhận rằng em và họ nhất định không có một tương lai nào nữa thì khi ấy em mới quên được. Cô gái à! Em đừng khóc, là anh ta vốn dĩ đã hết yêu em rồi, anh ta chẳng còn thương em nữa, vì hết yêu nên người ta mới bỏ em ở lại một mình, chẳng ai còn yêu còn tình cảm mà lại chọn rời xa, chia tay đơn giản vì tình cảm trong lòng người ta không còn đong đầy nữa.
Em đừng khóc vì anh ta nữa, em đã cố gắng vì tình cảm này rồi, có đau lòng có buồn đấy, có nhớ đấy, nhưng rồi em vẫn phải sống, phải làm việc. Em đừng khóc, hãy học cho mình cách trang điểm, tô son, chọn cho mình những chiếc váy, những đôi giày thật xinh đẹp mà bước đi trên đôi chân của mình.
Em luôn cố gắng để không nhớ chuyện cũ, vì em nhận ra, người đi thì cũng đã đi rồi, quyết thì cũng đã quyết rồi, thứ còn lại là hạnh phúc đang chờ em chăm bón mà thôi.
Có người mà một thời, từng yêu, từng vui, từng buồn, từng cùng nhau khóc rồi lại cười, người ấy từng là cả thế giới, từng chia sẻ cho nhau nghe về cuộc sống của nhau. Rồi thời gian trôi đi, người mà mình cho là tất cả, chẳng còn nữa không biết tự bao giờ mà khoảng cách giữa hai người lại trở thành một khoảng trống, không biết tự bao giờ mà khi người ta vui cũng không còn tìm đến ta nữa.
Những lúc ta buồn cũng chẳng còn tìm đến mà khóc nức nở trước mặt người nữa. Họ đã chọn cách rời đi không luyến tiếc, ta không níu kéo, đừng hối hận gì cả, cũng đừng cảm thấy đau lòng quá, vì vốn dĩ người đến là duyên, người đi là phận, không duyên, không phận chúng ta chỉ gặp nhau và cùng đi với nhau một đoạn đường, nếu có vô tình lướt qua nhau, xin hãy xem là người xa lạ dù người ấy ta từng rất thương.
Dừng lại không phải vì đã hoàn toàn hết yêu, mà vì đã tỉnh ngộ nhận ra điều gì là tốt nhất. Chúng mình từng rất yêu nhau, nhưng chúng mình cũng xác định bạn đồng hành cả đời về sau là người khác. Chúng ta giờ đã trở thành người cũ. Cũ nhưng đẹp nên không nỡ bỏ đi. Vậy thôi thì cất vào ngăn kéo nhỏ, ngăn kéo của hoài niệm và ký ức tốt đẹp có anh có em.
Đúng là rồi thì chúng tôi sẽ lại yêu, nhưng lần này là yêu người khác. Biết đâu, một năm trước hai người đau, hai năm sau bốn người hạnh phúc. Em sẽ cố gắng ăn đủ bữa, ngủ cho đúng giờ. Anh không cần phải quay đầu lại vì em cũng không còn ở đó để chờ. Sự tử tế của anh, em nhận. Sau này em sẽ quên anh, nhưng em sẽ không quên mình đã từng yêu một người nhiều đến thế.
Sau mỗi cuộc chia tay nỗi buồn có vẻ ở bên em nhiều hơn là niềm vui. Em có thể buồn, có thể khóc, nhưng nhớ là chỉ trong giây lát. Sau đó, em hãy bỏ ra khỏi đầu tất cả những điều không đáng để nghĩ, không đáng để nhớ.
Nỗi buồn không đáng sợ, nó chỉ đáng sợ khi em biến nó trở thành thói quen. Có những người biết là vẫn ở đó nhưng không thể chạm gần, biết là vẫn sống chung với một bầu trời, thở chung một bầu không khí nhưng không thể đưa tay với tới, biết là vẫn còn đâu đó đôi chút tình thương đã từng, nhưng rồi đành phải xếp ngăn nắp lại. Sau tất cả, tôi vẫn là tôi và anh vẫn là anh, hai con người hai lối rẽ khác nhau. Có lẽ sẽ có một chút buồn, một chút gọi là quyến luyến của những hồi ức thanh xuân ấy nhưng rồi đều sẽ ổn.
© Tuyen Tran - blogradio.vn
Xem thêm: Có phải mình sinh ra chỉ để nhìn người ta hạnh phúc?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
















