Vì ta yêu nhau, cùng qua giông bão
2021-07-12 01:20
Tác giả:
Nghiêm Minh Nhất
blogradio.vn - “Linh phải đi, có lẽ đến nơi nào đó Linh thấy nhẹ lòng ở nơi đó sẽ là tháng ngày vùi đầu vào công việc và quên Dũng”. Trong lòng cô sẽ nghĩ bao nhiêu phần trăm Dũng sẽ tìm cô ở một thành phố xa lạ và lại đưa mắt nhìn nhau như hai kẻ xa nhau bổng tương phùng như ngày ấy.
***
Những tia nắng vàng vọt, xuyên qua những chiếc lá cao vợi len lỏi soi gọi vào gương mặt Dũng. Gương mặt ấy hiện lên tựa như một thiên thần. Linh chợt thấy lòng yếu đuối bao nhiêu khi phải đối diện với khuôn mặt đầy an yên ấy. Khi ở bên Dũng, Linh luôn có cảm giác bình yên và đầy ấm áp có chút gì đó cảm giác thân thương đến lạ thường nó làm tim Linh thổn thức và đầy rung động. Dù chưa một lần nói ra hết lòng mình nhưng cạnh anh cô xem như là phước phần mà chúa mang đến bên cuộc sống tẻ nhạt của cô.

Dũng và cô tình cờ gặp nhau như hai kẻ tương phùng gặp lại sau những tháng năm xa cách. Cái bắt gặp vô tình tại “Trịnh Coffee” khi cô đang thả lòng mình vào bài hát phát lên từ chiếc đĩa than cũ kĩ của quán. Lúc ấy Linh vô tình đã lọt vào góc ảnh của anh đôi mắt nhìn về nơi xa xôi nào đó, dường như anh đã cảm nhận được hàng vạn nỗi buồn trong ánh mắt ấy. Sự gặp gỡ ấy đã làm anh và cô trở thành đôi tri kỷ như hai kẻ cô độc trong cõi ngân hàng hàng tỷ người vây quanh này. Dũng thường nắm tay Linh lang thang những dãy phố dài đi đến tận cùng ngõ hẹp của thành phố bé nhỏ này. Lâu lâu, cô tựa vào vai anh như một lựa chọn tốt nhất để trú ngụ. Nhưng có lúc cô cảm thấy anh dửng dưng đến vô tình tựa như giấc mơ tuyết trắng cứ vật vờ trong đêm của những tháng ngày đã cũ tại Pháp.
Cô nhớ những ngày tháng ấy tuyết trắng xoá cả vòm trời cô đưa tay ra đón những hoa tuyết ngoài kia khi hoa tuyết chạm vào lòng bàn tay một cách nhẹ nhàng những buốt giá. Linh tự hỏi hàng vạn hoa tuyết ngoài kia cho mình cảm giác lạnh giá hay chính vì con tim mình vốn dĩ đã đóng băng. Vì một tình cảm vốn dĩ không đáng mà cô đã đâm đầu như những con đom đóm thắp đèn đi khắp thế gian bao trùm bóng tối. Vì tình cảm ấy mà cô đã gửi gắm hết những hy vọng mong chờ để rồi cũng chính vì sự hy vọng đó đã làm trái tim cô nhạt nhòa như màu của những bông hoa tuyết ngoài khung cửa. Rời xa Pháp cô tạm quên đi những kỉ niệm đau buồn quên đi tình cảm hời hợt mà người ta đã trao vội cho cô như cho đi những thứ mà người khác dư thừa không chút bận lòng.
Đôi khi cô xa anh vài ngày, không tin nhắn, không cuộc gọi. Nhưng dường như không có cô bên cạnh, anh chẳng hề ảnh hưởng chẳng màng rũ rượi. Cô nhận ra rằng cô và anh như hai kẻ xa lạ chỉ dựa dẫm vào nhau khi thấy lạc lõng trong cái thành phố bé nhỏ mà đơn độc này. Cảm giác bên anh là một xúc cảm mà cô chưa bao giờ tìm ra được khái niệm hay do lòng cô cố chấp không nhìn nhận mối quan hệ giữa cô và anh. Cô sợ đó là tình yêu, cô sợ phải đau thương như những ngày tháng cũ. Mà quan trọng hơn cô sợ nếu làm rõ mối quan hệ này thì cô và anh sẽ trở thành những người lạ không hơn không kém. Có những đêm cô nhớ anh, nhớ ánh mắt anh nhìn cô lúc bên nhau. Muốn nói lên điều gì cho anh nhưng lại thôi. Những lúc ấy cô luôn thu mình lại đưa mắt nhìn ra trời nơi những con đom đóm cứ bay vật vờ ngoài kia và tắt dần tại một nơi xa xôi nào đó ngoài kia. Hay có những lúc cô chỉ muốn một mình chẳng cần anh. Chẳng cần ủi an một điều gì bản thân cô tự giam mình vào nỗi buồn mà do cô tự tạo.
.jpg)
Cô sẽ đi! Đi đến nơi nào đó không anh để cô có thể quên đi những tháng năm trông sang anh như trông sang một ánh sáng nào đó xa xôi mà cô không bao giờ với tới. Linh để lại cho Dũng vỏn vẹn một Email: “Linh phải đi, có lẽ đến nơi nào đó Linh thấy nhẹ lòng ở nơi đó sẽ là tháng ngày vùi đầu vào công việc và quên Dũng”. Trong lòng cô sẽ nghĩ bao nhiêu phần trăm Dũng sẽ tìm cô ở một thành phố xa lạ và lại đưa mắt nhìn nhau như hai kẻ xa nhau bổng tương phùng như ngày ấy.
Cô chờ đợi và nuôi một hy vọng dù mong manh trong gan tất. Cô lại đem bản thân ra cá cược một lần nữa dù giờ đây sau lưng cô là vực sâu thẳm trong vô vọng, chỉ trong gang tấc cô sẽ rơi xuống đầy đau đớn chỉ vì đôi ba lần mong chờ từ tình cảm từ anh. Trong lòng Linh lúc này luôn nghĩ đến một hoàn cảnh nào đó đẹp đẻ để anh và cô tương phùng, nhưng sự tiễn biệt trong im lặng của anh đã làm cô xóa hết những thói quen khi bên cạnh. Cô sẽ quên đi những con ngõ hẹp cùng nhau đi qua. Sẽ quên đi những món ăn mà anh nấu cho cô những buổi tối. Và hơn nữa cô sẽ cô quên những hình ảnh và ký ức về anh về những lần say nắng và cả những nỗi niềm chưa bao giờ nói.
Ở cái thành phố mới, cô cảm thấy dường như thời gian đang chậm lại một cách nhẹ nhàng không huyên náo như Sài Gòn. Điều đó khiến cô nao lòng và đôi khi lại cảm thấy tiếc nhớ cái gọi là quá khứ. Sau những tháng ngày gió bụi trong lòng thành phố những dòng người hối hả thì giờ đây Linh có thể thả lòng qua những ngọn đồi đầy gió qua những thung lũng còn đẫm hơi sương. Ở nơi này cô không còn tuyệt vọng như Pari hay vu vơ một nỗi buồn với anh tại Sài Gòn cuộc sống hiện tại thật an yên lòng cô tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng hay cô đang cố kiểm soát bản thân mình vào một khuôn khổ để quên đi một điều gì đó mãnh liệt. Thực tại lòng cô đang rất nhớ anh, nhớ những tháng ngày ở Sài Gòn anh chở cô qua những cây đèn đỏ đầy xô bồ, rồi trao cô một mẩu bánh mì trước khi đi làm. Cô nhớ những lúc anh hát vu vơ những ca khúc nhạc Trịnh mà cô vẫn hay nghe cô nhớ tất cả những gì giữa hai người đã đi qua.
Nhưng lúc này đây việc cô cần làm là đi qua thương nhớ để đến với thực tại rằng cô phải quên đi và tiếp tục sống một cuộc đời không có anh. Rồi đây duyên phận sẽ đưa cô gặp gỡ một mối tình êm ả như chính cái thành phố mà cô sắp gắn bó này đây.
Linh đi khắp những con phố để tìm ra một công việc nào đó mà cô có thể lấy lại cảm hứng trong cuộc sống của mình. Linh tin đó sẽ là cách quên anh nhanh nhất để sau này nếu có vô tình gặp lại thì sẽ nhìn nhau như những người bạn lâu ngày không gặp.
.jpg)
Mưa bắt đầu rơi rớt mang theo những cơn gió trắng xoá cả mặt đường dòng người chen chút vội vã. Trong khi cô đang loay hoay tìm chỗ trú bỗng từ xa chiếc xe ngang qua. Nước tung tóe làm cô ngã vào ven đường như một con mèo đang bị rong ruổi ở một thế giới rộng lớn. Linh chẳng màng đứng dậy mà khóc sướt mướt như một đứa bé mặc cho mọi người xung quanh đưa mắt nhìn cô với con mắt kỳ lạ. Những giọt mưa theo làn gió cứ đổ xô vào người, chưa bao giờ cô cảm thấy mình thảm hại và vô dụng đến vậy. Rồi cô cũng phải đứng dậy và đi tiếp. Linh đón chiếc taxi về thẳng căn trọ nhỏ bé mà cô vừa mới thuê cách đây mấy ngày. Đặt chiếc cốc nước xuống bàn Linh chút ra những tiếng thở dài mang hơi hám của sự cô đơn đến đáng sợ. Mở máy và check mail công việc mà mỗi ngày cô vẫn hay làm khi đến cái thành phố hơi sương này. Sự chờ đợi mỏi mòn đến vô vọng trong cô đã vô tình tạo nên những giọt nước mắt trên mi lăn dài trên đôi gò má. Linh ước anh ở đây ước được nhìn lại lần nữa khuôn mặt anh để cô có thể sống tiếp những chuỗi ngày vô tận.
Những ngày cô xa Sài Gòn, dường như cũng là lúc cô cảm như anh hoàn toàn biến mất ra khỏi thế giới. Đờ đẫn trước sự biến mất ấy cô lại tiếp tục khóc, chẳng biết đây là lần thứ mấy cô phải khóc vì anh, chỉ biết rằng nó là chuỗi ngày dài của hằng ấy năm bên cạnh.
Sau những ngày dài tìm kiếm, cô cũng tìm cho mình được một công việc mà theo là khá thú vị đó là quản lý của một quán cà phê ở một góc cuối đường. Nó làm cô sống lại những ngày cô gắn bó với “Trịnh Coffe”. Ở nơi đây, Linh lại thả người với những câu ca của nhạc Trịnh, chẳng cố ý cô lại nhớ Dũng da diết nhớ sự im lặng trong anh khi bên cô. Nhớ bàn tay ấm áp khi nắm tay mỗi buổi chiều gió cuốn. Cô nghĩ đến giờ này ở Sài Gòn có lẽ anh lại lang thang với chiếc máy ảnh lảo đảo đến những con đường nắng đã hạ, rồi lại càu nhàu khi tan tầm phố đông như kiến. Chẳng hiểu Linh nghĩ gì trong đầu mình khi cô quyết định nhắn tin cho anh “Ở đây đang mưa Sài Gòn sao anh nhỉ”. Trong đầu ngay lúc này, chẳng cần bận lòng nghĩ đến việc anh sẽ lo lắng, quan tâm hay tìm kiếm khắp thế giới để thấy cô. Giờ đây tận tim gan của mình Linh chỉ nghĩ đến gương mặt khi Dũng đọc được nó. Chắc có lẽ là cao mày khó hiểu. Cũng có khi anh lại chẳng màng đọc vì mấy khi anh đá động tới chiếc điện thoại. Cô vội xóa đi những nghĩ suy và làm việc mặc kệ mọi thứ xung quanh đang bộn bề chồng chéo.
Nắng tắt phố lên đèn, những ngọn đồi ngoài kia reo lên từng đợt những bài tình ca đây đau thương. Linh chậm rãi rảo bước hướng mắt về những ngọn đồi có những ánh sáng nhấp nháy cứ chập chờn bay qua những tán rừng rộng lớn như những ngôi sao biết bay trong vũ trụ bao la ngoài ngân hà.
.jpg)
Từ đâu đó, Linh nghe có ai đó cất tiếng gọi và nói “Sài gòn có mưa và anh thật sự rất nhớ em”. Chưa kịp quay đầu, từ đằng phía sau có đôi tay nào đó ôm chầm lấy cô dịu dàng và đầy ấm áp. Chính là cảm giác này, cảm giác bình yên quen thuộc mà cô cứ lôi về trong đêm len lỏi qua từng giấc mơ. Cả hai con người đều im lặng để cảm nhận sự quen thuộc và hơi ấm cho nhau sau những ngày tháng không có nhau bên cạnh. Linh tự hỏi là anh đã tìm mình hay do cô quá nhớ anh và tự tạo cho mình cái cảm giác thân thuộc. Chợt giọng nói cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô như lôi cô về thực tại: “Tại sao xa anh? Có biết rằng anh cần em đến thế nào không?” – Cô ngập ngừng trả lời như đang chối bỏ “Vì em cần quên anh”. Câu nói ấy dứt lời anh quay người về phía cô đặt môi mình lên trán cô thật nhẹ nhàng.
“Em ngốc lắm tình yêu chẳng cần ồn ào đâu nó vẫn tồn tại dù anh chẳng nói. Anh chẳng có gì để đem lại hạnh phúc cho em nên anh phải im lặng tạo dựng. Nhưng anh chưa kịp nói ra hết lòng mình thì em lại ra đi. Những ngày không em anh đã cố gắng kìm nén vì anh biết mình chẳng có gì để bên con gái mà mình thương cả. Khi ấy lòng đau nghẹn nhưng luôn phải nhũ lòng là cố gắn lên Dũng! Cô ấy rồi sẽ hạnh phúc khi mày thành công”.
Cô nhìn anh như đang thổn thức cái gì đó rồi nhẹ nhàng đặt tay lên ngực trái của anh “Em chỉ cần ở trong đây mà thôi chàng trai của em ạ”.
Giờ đây khi cả hai con người đã thấu hiểu cảm giác đối phương đã buông bỏ những rào cản những bộn bề để nắm tay cùng nhau đi qua con đường phía trước. Gió vẫn thổi nhẹ con đường của cả hai đang đi chỉ khác là giờ đây hai con người đó đều mang một trái tim ấm áp lan tỏa từng tế bào. Mặc cho sự phó thác cho số phận thì anh và em vẫn cùng nhau đi đến hết cuộc đời.
© Nghiêm Minh Nhất - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.






