Những ký ức về bạn tôi giữ mãi trong lòng
2021-06-06 01:25
Tác giả:
Chin
blogradio.vn - Được cùng nó cắm đầu chạy khi bị chó nhà hàng xóm đuổi theo. Được trốn học để chạy lon ton ở sân trường. Được cùng nhau đá cầu trong cái nắng nóng 36°C. Có thể với bạn, những điều ấy thật lố bịch, thật trẻ con, nhưng với chúng tôi, đó đều là kí ức tuổi thơ, là một cuốn album mà tôi sẽ cất giữ mãi trong lòng.
***
- Chúng ta đã bên nhau bao lâu rồi?
- Là 10 năm.
Ai mà biết được thời gian lại trôi nhanh như một dòng hải lưu. Còn tôi và bạn là hai con sứa lạc đàn. Chúng ta đã bên nhau, mặc kệ dòng hải lưu cứ trôi, ta cứ trôi. Thật chẳng thể phủ nhận rằng tuổi học sinh của tôi khi có bạn là khoảng thời gian tuyệt vời nhất.

Từng giọt nắng đầu mùa hạ đang rủ nhau kéo đến làm tổ trên những tán cây. Hè lại đến. Cái mùa nóng bức và oi ả. Mùa hè năm nay, một mùa hè đặc biệt. Người ta bảo: Cuối năm lớp 9 là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi học trò. Tôi không biết. Cái lớp của tôi ấy, chia bè và kết phái, tôi không dám chắc rằng họ sẽ ôm lấy nhau và khóc khi mùa chia tay đến. Tôi đã từng nghĩ là như vậy. Và giờ đây, khi thời gian được bên nhau của lớp tôi chỉ còn có thể đếm ngược trong mười ngày, lòng tôi như se lại, có gì đó nghèn nghẹn ở cổ. Tôi lại muốn khóc.
Tôi không biết tại sao. Nhưng trong đầu tôi thoáng qua một thước phim dài từ thưở thơ ấu, cái lúc tôi mới lần đầu đặt chân tới trường vào năm 5 tuổi. Thước phim ấy cũng có một nhân vật chính như bao bộ phim của các đạo diễn nổi tiếng khác. Bộ phim của tôi, bộ phim mà chỉ tôi nhìn thấy xoay quanh hai dáng người nhỏ bé. Một con bé buộc tóc hai sừng đang đứng lặng tại lớp mẫu giáo 5 tuổi, và một con bé khác đưa tay ra, hí hửng: "Ra đây chơi với tớ nào". Hình ảnh ấy hiện lên là mở đầu cho một bộ phim dài và cũng là một mở đầu thật đẹp cho tình bạn của chúng tôi. Bộ phim này chẳng phải bộ phim về cái lớp mà tôi đang học cùng, mà nó vốn là một chuỗi các hình ảnh của tôi và của một con bé hoàn hảo - bạn thân tôi.
Để nói về đứa bạn thân ấy, tôi dám khẳng định rằng: nó là một cô bạn tuyệt vời. Tôi không có ngòi bút tinh tế như Nguyễn Du để có thể tả cái đẹp của nó đài các như Thúy Vân. Nó cũng chẳng tài hoa như Thúy Kiều. Nhưng nó là một người bạn tốt! Bạn thân tôi ấy, nó ăn to nói lớn theo đúng nghĩa đen. Nụ cười của nó không như hoa, một nụ cười mà các cụ vẫn thường bảo là "mất nết". Tính cách ương ngạnh và hống hách, ai động đến là nó giương nanh ngay. Nhưng chính những đứa bộc trực, thẳng thắn vậy mới chính là những đứa bạn tốt. Khi tôi vấp ngã, nó sẵn sàng há miệng ra cười. Khi tôi nói sai nó sẽ luôn chửi bới. Nhưng mỗi khi tôi buồn, nó luôn là người ở bên giúp đỡ. Ấy là tình bạn đẹp mà tôi luôn giữ mãi trong tim.
Tôi thích trở về khi còn bé, được cùng nó lóc cóc đạp xe trên con đường dài và hẹp. Được cùng nó cắm đầu chạy khi bị chó nhà hàng xóm đuổi theo. Được trốn học để chạy lon ton ở sân trường. Được cùng nhau đá cầu trong cái nắng nóng 36°C. Có thể với bạn, những điều ấy thật lố bịch, thật trẻ con, nhưng với chúng tôi, đó đều là kí ức tuổi thơ, là một cuốn album mà tôi sẽ cất giữ mãi trong lòng.
.jpg)
Bạn đã bao giờ cùng đứa bạn thân đi hái trộm xoài chưa? Người ta thường nói: Hoa quả hái trộm vẫn ngon hơn là hoa quả đi mua mà. Tôi và bạn thân của tôi cũng là những kẻ trộm xoài siêu đỉnh đấy. Dân quê chúng tôi không như dân thành phố các bạn. Đã từng có người bảo tôi rằng: "Chết đói hay sao mà phải đi trộm xoài nhà người ta". Không! Chúng tôi là dân quê, có thể chúng tôi nghèo hơn thành phố thật, nhưng vài cân xoài, chúng tôi không thiếu. Chỉ là bạn không biết được đâu, cái cảm giác hồi hộp khi rình mò ở cổng nhà người ta ấy, nó lạ lắm, nó đặc biệt lắm! Dù vẫn biết là không tốt, song lại vẫn cứ làm, phải đi trộm hoa quả mới gọi là một tuổi thơ tròn đầy của những đứa trẻ quê. Điều mà chúng tôi vẫn cảm nhận được khi hái trộm xoài ấy, không phải là vị chua của xoài non đâu, mà là cái vị ngọt, vị của hạnh phúc, của những kỉ niệm.
Chúng tôi - những đứa trẻ sinh ra từ bùn đất, chúng tôi thích phiêu du sang làng này, làng nọ, làm đủ trò hề trên đường đi. Vào buổi chiều tà hôm ấy, ánh mặt trời ngả sang màu vàng cam, đất mẹ lại trở nên yên tĩnh lạ. Chỗ cánh đồng, đàn bò bụng đã căng tròn chờ chủ tới dắt về. Còn bọn tôi - tôi và đứa bạn thân vẫn lang thang trên một thôn xóm xa lạ. Bọn tôi rủ nhau tới một bãi xoài hoang, định bụng là sẽ ôm về cả túi xoài nhưng ông trời không cho chúng tôi số hưởng đến thế. Tôi đang lượn lờ ở gần một cây xoài sai trĩu thì ánh mặt tôi lại đụng trúng một bia đá đằng xa. Là mộ ư? Vốn là một đứa nhát cáy, tôi kéo theo con bạn, chuồn thẳng. Chân tay tôi vẫn run như có một loại máy mát xa điện khổng lồ đang ở trong người tôi vậy. Mồ hôi tuôn ra từng dòng. Rồi lại đến cảm giác lạnh cả sống lưng. Thế mà bạn thân tôi vẫn bình thản đến lạ. Chẳng phải bình thường nó sẽ hét toáng lên khi đi trong bóng tối sao? Nó sẽ khóc thét khi thấy một con sâu sao? Lạ thật đấy. Trên đường về tôi lại đột nhiên thấy buồn. Là do cảnh lúc chiều tà ư? Hay do cơn gió mang theo cả hương cỏ, hương khói này? Không biết, tôi chỉ đột nhiên thấy man mác buồn.
Sau bao lâu chờ đợi, cuối cùng cũng đã đến lúc khép lại một năm học dài bằng bẵng. Trong buổi lễ tốt nghiệp có kẻ khóc người cười. Đứa vui như bắt được vàng, đứa lại sụt sùi ôm những đứa bạn thân thiết vào lòng. Đột nhiên tôi cũng lại muốn ôm bạn thân tôi một cái. Một cái ôm như lời xin lỗi và cũng là một lời cảm ơn chân thành. Xin lỗi vì đã gây ra nhiều phiền phức và thật lòng cảm ơn cậu vì đã dành cả tuổi thơ bên tôi. Tôi nhìn nó thật lâu như tạc vào lòng vào dạ từng đường nét trên gương mặt nó để không bao giờ quên tôi đã có một người bạn tuyệt vời thế. Rồi lại một cảm giác lo sợ bao trùm lấy tôi:
.jpg)
Liệu sau này, khi tới trường mới, chúng ta có thể lại vẫn liên lạc và cùng nhau chơi đùa được nữa hay không? Hay cả hai đều có những người bạn mới mà vô tình quên mất nhau?… Giá mà cứ thế này, giá mà cứ được bên nhau mãi thế, cho đến khi chúng ta già nua, xấu xí chúng ta sẽ ngồi lại với nhau, cùng kể cho những đứa cháu của chúng ta nghe về tuổi trẻ từng trải của mình...
Từng giọt nắng của buổi sáng lại tinh nghịch trèo vào bên trong khung cửa sổ, lặng lẽ, thích thú ngắm nhìn những con người đang ôm lấy nhau mà sụt sùi cảm xúc. Tiếng ve bỗng kêu lên rộn rã như đánh dấu sự kết thúc của năm lớp 9 đầy hoài niệm. Những cánh hoa phượng đỏ thả mình trong làn gió nhẹ mang theo hơi nóng. Không gian yên tĩnh, lại nghe rõ hơn từng tiếng sụt sùi...
Tôi và bạn thân lại nắm chặt lấy tay nhau như bịn rin, như lưu luyến chẳng muốn rời. Chúng ta đã từng là hai con sứa lạc đàn đi chung một dòng hải lưu. Giờ đây, ta lại gặp được đàn của riêng mình. Mỗi đứa một nơi nhưng hãy nhớ, chúng ta vẫn còn lưu lại nơi trái tim của nhau một phần kỉ niệm...
- Ta bên nhau bao lâu rồi?
- Là 10 năm.
- Ta sẽ bên nhau bao lâu nữa?
- Vốn chẳng thể nữa rồi...
© Chin - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cậu là phần thanh xuân mỗi khi nhớ đến tớ lại mỉm cười l Radio Tinh Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







