Phát thanh xúc cảm của bạn !

Huế tạnh mưa nhưng lòng em cứ dai dẳng mãi

2021-10-02 01:15

Tác giả: Mỹ Nam Như Họa


blogradio.vn - Huế tạnh mưa nhưng cơn mưa trong lòng em cứ dai dẳng như thế mãi. Phố lại đông đúc, người cạnh người, tay trong tay, chỉ có em là thầm lặng cô đơn như thế. Thành phố vẫn rất đẹp, chỉ là không còn anh. Hoàng Huy Khang, anh là một vết thương trong lòng em, đời này kiếp này không thể lành lại.

***

Huế hôm nay nắng rất đẹp, em mở cửa sổ ngắm nhìn thành phố yên bình ngày chủ nhật. Huế vẫn luôn bình yên theo cách riêng của nó, và em thích điều này.

Em từ bỏ công việc mang lại cho em ánh hào quang mà nhiều người mơ ước. Em bỏ lại Sài Gòn rực rỡ đèn điện mà em nghĩ đây là điểm dừng chân cuối cùng trong cuộc hành trình tìm miền đất hứa. Em bỏ ngoài tai lời khuyên của bố mẹ, bạn bè, để đến Huế. Em thật cứng đầu, đúng không anh?

Xuống máy bay, em tự mình kéo vali, đi qua đám đông chen lấn, tùy ý chọn một chiếc taxi đến khách sạn. Cả sân bay đông như thế, có lẽ chỉ mình em với nỗi cô đơn chới với mà một mình em thấu. Thành phố xa lạ nơi em đến không có một ai vì em mà đứng đợi cả.

Em một mình tìm nhà để ở, dọn đồ xong cũng là lúc kết thúc ngày thứ ba em đến thành phố này. Em lê tấm thân mệt mỏi vào nhà tắm, lúc xả nước cũng là lúc em khóc thật lớn, em nhớ anh, Huy Khang của em.

Huế trong lời anh bình yên và dịu dàng, Huế trong lời anh có thể xoa dịu nỗi buồn, nhưng tại sao đến đây em lại không cảm thấy được xoa dịu, mà càng đau lòng hơn? Em không biết, cũng không thể hỏi anh, em ngồi một góc trên giường, nước mắt không sao ngưng được.

Nhận công tác ở Huế, lúc xuống máy bay việc đầu tiên Huy Khang làm là chụp bầu trời gửi cho cô, cô nói trời mùa thu miền Trung đẹp lắm, nắng vàng ươm buổi trưa, cái se lạnh buổi tối, tạo nên một hương vị rất riêng mà cô chẳng thể quên. Huy Khang đảo mắt, chỉ toàn thấy mưa rồi mưa, có lẽ anh đến không đúng lúc.

hue_-_mua

Lần đầu tiên Huy Khang nếm thử món ăn ở Huế, đậm vị quá, đồng chí thiếu tá cười “Cậu ráng làm quen đi, ở đây không ăn ngọt như Sài Gòn đâu, ăn như ri là ngon rồi”, giọng đồng chí nghe lạ quá, anh không hiểu hết cứ gật đầu vậy thôi.

“Cát Linh, em là người miền Trung nhưng đồ ăn em nấu lại không giống ở đây, anh muốn trở về ăn cơm em nấu.”

Cô nhận được tin nhắn dở khóc dở cười, cơm cô nấu mẹ cô còn chê, chỉ có anh là khen ngon thôi. Đợi khi anh công tác xong trở về cô sẽ nấu cho anh một bữa thịnh soạn. Không biết lần công tác này kéo dài bao lâu nhỉ…?

Cô không biết, anh cũng không biết, bọn họ đếm từng ngày để được gặp lại nhau.

Em ngồi ở một tiệm cà phê gần nhà, bởi vì em không chịu nổi ngột ngạt nữa nên quyết định đi dạo, Huế yên tĩnh thật, quán cà phê dăm ba khách, người đến lại người đi, không gian thật tĩnh lặng. Thật không dám tin nơi bình yên thế này tầm nửa tháng trước xảy ra trận lũ lớn làm sạt lở núi.

Lúc em đến đây, cho dù là trên chuyến bay, hay là xe bus đều nghe người ta bàn tán xôn xao về việc này, truyền thông ngày ngày đưa tin, nhưng bây giờ có lẽ mọi chuyện đã dần chìm xuống.

Em đến tham dự tang lễ của anh, trong di ảnh anh mặc quân phục, miệng cười tươi tắn. Tấm ảnh này là em đi chụp với anh lúc anh được phong quân hàm đại úy, thế mà hôm nay nó lại trở thành tấm ảnh để tưởng niệm anh, em không sao kìm được nước mắt. Tim em vỡ vụn thành trăm nghìn mảnh, hóa thành tro chôn cùng với anh xuống lòng đất lạnh lẽo.

bii-bo-roi-moi-hieu-yeu-dang-so-den-nhuong-nao

Mười hai chiến sĩ hy sinh trong khi thực hiện công tác cứu nạn, dưới tên của thiếu tá trong câu chuyện anh thường kể với em, chính là tên của anh, Hoàng Huy Khang. Em đã chờ đợi phép màu, nhưng nó không xảy ra. Cuộc gọi cuối cùng anh nói với em là lên đường làm nhiệm vụ, anh dặn em ngủ sớm, anh hứa anh sẽ an toàn trở về. Nhưng cuối cùng anh lại không giữ lời.

Anh là quân nhân, nơi nào nhân dân nguy hiểm nhất có anh bảo vệ, nơi nào nhân dân cực khổ nhất có anh gánh vác, cuối cùng sinh mệnh của anh cũng dâng hiến cho nhân dân. Vậy Huy Khang, còn em thì sao?

Huế lại mưa rồi, mưa rất lớn. Em như thấy được hình ảnh anh hành quân trong mưa, mưa nặng hạt hắt vào mặt anh bỏng rát. Anh đào bới lớp đất đá để tìm những người mắc kẹt, tay anh rớm máu mà vẫn không ngừng. Núi lại tiếp tục sạt lở, đất đá vô tình cuốn đi anh, người quân nhân của em. Lòng em đau đến quặn thắt.

mua-dep

Người ta tìm thấy anh dưới lớp đất đá, tay anh đặt lên túi áo bên ngực trái, nơi đó có ảnh của chúng ta. Mỗi lần nhìn tấm ảnh này em đều cười hạnh phúc, nhưng hôm nay lúc cầm tấm ảnh đã nhàu nát và bị hoen ố bởi lớp đất đá, em không kìm được mà khóc thật lớn.

Người quân nhân có đôi mắt cười cứ thế rời xa em mãi mãi, anh biết gì không, cây xương rồng anh tặng em đã nở hoa rồi. Anh nói khi cây xương rồng nở hoa, anh sẽ cưới em, anh lại thất hứa rồi đấy.

Huế tạnh mưa nhưng cơn mưa trong lòng em cứ dai dẳng như thế mãi. Phố lại đông đúc, người cạnh người, tay trong tay, chỉ có em là thầm lặng cô đơn như thế. Thành phố vẫn rất đẹp, chỉ là không còn anh. Hoàng Huy Khang, anh là một vết thương trong lòng em, đời này kiếp này không thể lành lại.

© Lê Nguyễn Nhật Hạ - blogradio.vn

Xem thêm: Kẻ giấu những giấc mơ

Mỹ Nam Như Họa

Sau này, chúng ta có tất cả, nhưng lại chẳng có chúng ta.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top