Huế thương
2020-03-04 01:15
Tác giả:
Nguyễn Thị Yến Ngọc
blogradio.vn - Huế là một thành phố rất đặc biệt, vừa mang vẻ hoài cổ, vừa mang dáng dấp của một thành phố trẻ, hiện đại và đầy tiềm năng. Lúc nào tôi cũng tương tư Huế. Tôi yêu Huế mất rồi.
***
Tôi đã từng sống ở Huế bốn năm. Tôi đã trải qua bao mùa mưa nắng ở đây. Sao tôi lại nhớ Huế da diết đến thế. Nhớ cái nắng bỏng rát của ngày hè chói chang. Nhớ những ngày mưa tầm tã, ngập cả đường, đội mưa đến trường. Nhớ cái lạnh cắt da của mùa đông, ngồi bên lề đường ăn bắp nướng, khoai lang nướng mà trong lòng ấm áp thấy lạ. Từng con đường, từng góc phố đều in dấu chân mà tôi đã đi qua.
Huế mộng, Huế mơ, ai đến đây cũng đem lòng nhớ thương xứ Huế đã đi vào thơ ca, nhạc họa. Nhớ dòng sông Hương êm đềm chảy trong lòng thành phố. Nhớ cầu Trường Tiền 12 nhịp bắc qua dòng sông Hương. Nhớ những con người gánh từng gánh hàng rong và rao: “Ai bột lọc không?”. Nhớ những món ăn đậm chất Huế. Bánh bột lọc gói trong lá chuối với độ dẻo trong của bánh hòa quyện cùng con tôm được tẩm ướp gia vị. Bún bò Huế với hương vị đậm đà, quyến rũ khách thập phương. Nhớ… Nhớ rất nhiều.

Bây giờ Huế khoác lên mình tấm áo mới lộng lẫy, kiêu sa hơn. Với những con phố tấp nập người qua lại, với nhiều cửa hiệu mọc lên như nấm. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn thấy Huế bình yên đến lạ. Chắc có lẽ, Huế vẫn giữ được những nét truyền thống mà hiếm thành phố nào có được. Tôi nhớ kinh thành Huế được chọn làm kinh đô của triều Nguyễn với kiến trúc dung hòa giữa Tây và Ta thật đặc biệt. Các lăng mộ vua triều Nguyễn vẫn còn đó. Tôi nhớ chùa Thiên Mụ được xây dựng dưới thời chúa Nguyễn Hoàng, ngân vang lên từng tiếng chuông làm nao lòng khách thập phương. Huế là kinh đô của Phật giáo. Người dân nơi đây rất mộ đi chùa và ăn chay. Ăn chay giúp tâm hồn thanh tịnh. Họ đi chùa cầu may mắn và bình an. Tôi nhớ trường Đại học Khoa học, nơi tôi học tập trong bốn năm qua. Một ngôi trường được xây dựng khá lâu, đã nuôi dưỡng biết bao ước mơ của các thế hệ sinh viên.
Nếu Đà Nẵng có Festival Pháo hoa quốc tế thì Huế có Festival Huế trở thành thương hiệu của Huế. Những đêm ngồi trên thuyền, xuôi dòng Hương Giang, nghe các bà các cô cất lên khúc nhã nhạc. Tôi nhớ chợ Đông Ba “khi xưa mình qua, lá me bay bay là đà”. Chiếc nón bài thơ với chiếc áo dài tím mà các cô gái Huế mặc có “nét dịu dàng pha lẫn nét trầm tư”. Đâu đó vẫn thấp thoáng bóng dáng những người tôi đã từng gặp với đôi gánh trĩu nặng trên vai, với nụ cười tươi trong nắng mới, mặc cho bao giông tố cuộc đời. Khi đã trút đi những gánh nặng lo toan, họ lại trở về với cuộc sống gia đình.

Huế đã từng trải qua nhiều đau thương trong chiến tranh, biết bao nhiêu con người đã hy sinh trên mảnh đất ấy. Nhưng người Huế đã đứng lên xây dựng quê hương bằng chính bàn tay và khối óc của họ. Và đất thần kinh đã trỗi dậy, vươn lên trở thành Thành phố Huế phát triển năng động với những con người hiện đại, trẻ trung đang tiếp bước truyền thống ông cha ngày trước.
Có lần, tôi thắc mắc: Tại sao Huế lại không phát triển theo hướng như Sài Gòn và Đà Nẵng? Và tôi đã tìm ra được câu trả lời: Mỗi thành phố đều có hướng phát triển riêng. Huế mang trong mình rất nhiều di tích lịch sử, di tích văn hóa cần được bảo tồn. Tôi nhớ Huế lắm, Huế ơi! Biết bao giờ mới được trở lại nơi này, được ngắm dòng sông Hương lững lờ trôi, được đi trên những con đường quen thuộc ngập tràn sắc màu của những chùm phượng vàng rực cả một góc trời, được ăn tô bún bò Huế thơm phưng phức, được gặp lại những con người hiền hòa, thân thiện. Huế là một thành phố rất đặc biệt, vừa mang vẻ hoài cổ, vừa mang dáng dấp của một thành phố trẻ, hiện đại và đầy tiềm năng. Lúc nào tôi cũng tương tư Huế. Tôi yêu Huế mất rồi, Huế ơi! Mong một ngày gặp lại Huế thương!
© Nguyễn Thị Yến Ngọc – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.












