Lỡ thương Sài Gòn
2020-02-06 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Có lẽ... đã không còn là yêu nữa, nó lỡ thương Sài Gòn mất rồi... Thương cái dở dở ươn ươn mưa nắng thất thường, thương những con người sài gòn không quen biết, thương những con đường tấp nập lại qua, thương cả cái nhịp sống xô bồ hối hả...
***
Bảy năm trôi qua kể từ cái ngày đầu tiên nó đặt chân trên mảnh đất Sài Gòn hoa lệ. Mọi thứ trôi qua nhanh quá đến mức nó đã không kịp nhận ra là nó đã gắn bó và yêu thương cái mảnh đất xa hoa, xô bồ ấy tự bao giờ.
Sài Gòn - một mùa mưa nữa lại về...
Nó nhớ, nhớ cái mùa mưa đầu tiên...
Đó là một mùa mưa buồn trong tâm trạng của một con nhỏ lần đầu xa quê, xa gia đình để lên thành phố. Ở đó, nó phải tự lập, nó phải tự lo lắng và chăm sóc bản thân. Nó không còn được che chở trong vòng tay ba mẹ nữa. Và nó sợ... Nó cũng không còn nhớ rõ là đã bao nhiêu lần nó nép người vào một góc phòng ôm mặt khóc rưng rức vào những đêm sài gòn mưa bất chợt. Nó nhớ những tối đi soi tôm cùng mấy đứa xóm trên, nó nhớ căn nhà gió biển ùa vào mát rượi, nó nhớ tấm lưng nâu bóng hơi khòm của ba, nó thèm được ăn những món ăn má nó làm...
Nó dường như chìm nghỉm, ngộp thở giữa dòng chảy của thành phố, giữa dòng người hối hả tấp nập dường như không có lấy thời gian để dừng lại mà nói với nhau một câu chào hỏi. Nó cố gồng mình để bắt kịp với nhịp sống của người ta, nó cố bám víu lấy một điểm tựa, một lý do đủ để nó phải ở lại, phải gắn bó với nơi này một thời gian. Ngắn thôi - 4 năm đại học, tốt nghiệp xong nó sẽ lại trở về.
Thời gian trôi qua, nó đã không còn là một con nhóc bỡ ngỡ ngày nào, đã thôi khóc khi sài gòn những chiều mưa rả rích, đã hòa nhập được với cuộc sống nơi đây.
Nhưng...
Nó thấy gắn bó với con đường đến trường, nó thấy gắn bó với những góc phố thân quen nó đã đi qua, nó thấy nhớ cái vị bánh tráng trộn ngon ơi là ngon của cô bán ở đầu đường hay tô hủ tiếu nóng hổi vừa rẻ vừa ngon ở bên kia đường gần khu nó trọ...

Nó nhớ những đêm rong ruổi cùng mấy đứa bạn thân đi Chợ hạnh thông tây mua đồ, những buổi nhậu nhẹt chè chén thâu đêm tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nó thấy gắn bó với căn phòng trọ nhỏ nhắn của mình mà ngày nào nó vẫn chê là bé tí. Nó thấy nhớ cái mùa nô en năm nào khi cùng mấy đứa bạn đi đón nô en, sài gòn- mùa nô en đầu tiên trong tâm trí nó- đẹp và lung linh như nàng công chúa lần đầu biết yêu khiến nó chỉ biết ngây người ra mà nhìn, mà ngắm, mà xao xuyến động lòng.
Và có lẽ nó đã yêu Sài Gòn từ những điều giản đơn như thế. Tim nó đã đập chung nhịp đập của nơi đây. Phổi nó đã thở cùng hơi thở của thành phố này. Đôi chân nó đã quen sải bước khắp các con đường, đôi tai nó đã quá thân thuộc với những âm thanh đặc trưng nơi thành phố ấy.
Và nó nhớ, nó bắt đầu nhớ nơi đây. Nó bắt đầu yêu thương cái nơi mà nó từng nghĩ chỉ là nơi trú tạm. Nó đã quên mất lý do nó đặt ra để phải ở lại. Nó đã quên là nơi đây đối với nó từng đáng sợ đến thế nào.
Có lẽ... đã không còn là yêu nữa, nó lỡ thương Sài Gòn mất rồi... Thương cái dở dở ươn ươn mưa nắng thất thường, thương những con người sài gòn không quen biết, thương những con đường tấp nập lại qua, thương cả cái nhịp sống xô bồ hối hả...
Người ta bảo yêu thì dễ, thương mới khó. Để yêu thì không cần lí do, nhưng để thương lại là cả một chặng đường dài.Thương là khi ta thật sự cần một ai đó trong đời, chứ không còn đơn giản là những cảm xúc hay rung động thoáng qua.
Lỡ thương rồi nên chả muốn xa đâu. Tình cảm đậm sâu thì làm sao mà nỡ lòng vứt bỏ?
Đã vậy rồi thôi thì đành gắn bó. Thương người mất rồi, người có thương ta?
© Bảo Trâm - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Chơi vơi giữa Sài Gòn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.





