Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
2026-03-02 14:00
Tác giả:
Phan Thị Lệ Thu
blogradio.vn - Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.
***
Một buổi chiều Sài Gòn mùng 4 Tết, nắng không còn cái vẻ đỏng đảnh, gay gắt của những ngày hạ chói chang mà trở nên dịu dàng đến lạ. Qua khung cửa sổ, làn gió tạt vào mang theo cái mát rượi của buổi giao thời, nhìn dòng người bắt đầu hối hả quay lại, lòng tôi bỗng chùng xuống một nhịp. Có lẽ, cái nắng dịu nhẹ này đang cố vỗ về những tâm hồn vừa dứt khỏi hơi ấm gia đình để lao mình vào cuộc chơi sinh tồn nơi phố thị.
Người ta thường bảo mùng 4 là lúc "hết Tết", nhưng với những người con xa xứ, đó là thời điểm của một cuộc chia ly thầm lặng và đầy khắc khoải. Tôi trở lại Sài Gòn khi dư vị của miếng bánh chưng xanh, của tiếng cười giòn tan bên mâm cơm tất niên vẫn còn như vương vấn trên áo. Bước xuống xe, hít hà bầu không khí đặc trưng của thành phố, lòng tôi bỗng dấy lên một nỗi nhớ nhung da diết về những khung cảnh mới chỉ hôm qua thôi.
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.
Nỗi nhớ gia đình sau Tết thường không ồn ào hay vồ vập. Nó lặng lẽ len lỏi trong cái nắng hanh vàng của phố phường, trong mùi vị của một món ăn lề đường bất chợt gợi nhắc vị cơm mẹ nấu. Tôi nhớ dáng cha ngồi tĩnh lặng bên tách trà, nhớ bóng mẹ tất bật dưới bếp với nồi thịt kho tàu thơm phức, khói nghi ngút quyện cùng mùi nhang trầm.

Có một sự đối lập đến nao lòng khi đặt chân lại thành phố. Ở đây, lỗ tai ta lấp đầy bởi tiếng còi xe gắt gỏng, tiếng động cơ gầm rú của sự vội vã; nhưng trong tâm trí tôi lúc này lại chỉ vang vọng tiếng gà trưa thanh bình nhảy ổ sau vườn, hay tiếng chổi mẹ quét lá khô xào xạc ngoài sân. Những âm thanh đơn sơ là thế, vậy mà lại là thứ tình yêu bền bỉ nhất, là sợi dây vô hình níu giữ tâm hồn ta khỏi những phút giây chênh vênh nhất của cuộc đời. Khi ở bên gia đình, dường như thời gian ngưng đọng, chỉ còn lại sự chân thành và hơi ấm lan tỏa. Nhắc đến thôi mà lòng trào dâng sóng mắt, hình ảnh cả nhà ríu rít trò chuyện hiện lên nhòe đi trong những ngấn lệ chực trào. Để rồi, ta chỉ biết lặng lẽ gạt đi sự nghẹn ngào ấy, tự vỗ về chính mình.
"Sài Gòn cho tôi sự trưởng thành, nhưng quê hương cho tôi sự sống." Thật vậy! Sài Gòn chứng kiến một tôi bản lĩnh, kiên cường, sẵn sàng đương đầu với mọi bão giông; nhưng quê hương lại bao dung một tôi yếu đuối, dễ dàng ôm cổ mẹ mà khóc sướt mướt như thuở lên ba. Chúng ta mải miết chạy đua với cuộc đời để mong cầu một sự thành công mà đôi khi chính mình cũng không định nghĩa rõ được, để rồi chợt nhận ra, sự thành đạt lớn nhất chính là luôn còn một chốn để quay về.
Sài Gòn hôm nay đẹp lắm, một vẻ đẹp đầy bao dung và rộng lượng. Thành phố đón tôi trở lại bằng sự dịu dàng của nắng xuân, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho hành trình dài phía trước. Tôi sẽ lại là một tôi kiên cường, lại tiếp tục cuộc hành trình chinh phục những điều mới. Dẫu mai này cuộc đời có xô đẩy ra sao, chỉ cần nhớ về khung cảnh vui vẻ bên gia đình, lòng tôi lại thấy nhẹ tênh. Tết qua đi không phải là kết thúc, mà là một sự tái tạo năng lượng, để chúng ta vững vàng viết tiếp những chương mới rực rỡ hơn cho cuộc đời mình. Mong 2026 hãy nhẹ nhàng với tôi nhé.
© Phan Thị Lệ Thu - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này
Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.
Ký ức
Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.
Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta
Những ngày tháng sau này, mỗi người sẽ tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đi trên con đường mà mình đã lựa chọn. Có thể sẽ không còn gặp lại, cũng không còn cơ hội bước chung một đoạn đường nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa những ký ức từng có trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ đơn giản là đã hoàn thành vai trò của mình trong một giai đoạn của cuộc đời.
Thì ra người lớn là như thế
Thì ra làm người lớn lại mệt như vậy. Tôi chợt nhận ra người lớn không phải không muốn ăn cơm mà là vì không có thời gian để ăn cơm. Thì ra người lớn không phải không muốn ngủ trưa mà là mất ngủ vì những công việc và lo lắng còn dang dở. Thì ra người lớn có nhiều phiền não như thế.
Con nợ mẹ cả một đời
Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao ba mẹ bạn luôn ngăn cấm bạn yêu người này hay lấy người kia không? Bởi vì ba mẹ nào cũng mong muốn con mình được sống trong hạnh phúc và quan trọng không phải chịu cực khổ như mình.
Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)
Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.
Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời
Thất bại làm bạn đau đớn, nhựng sự thật nó lại chính là điểm tựa cả đời của bạn...
Đây là những kiểu người âm thầm "hút cạn" vượng khí của bạn, nhìn thấu để bảo vệ chính mình!
Trong cuộc sống, có những người dù không cãi vã hay chơi xấu ta nhưng khi ở cạnh họ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi và công việc bế tắc. Họ vô tình trở thành "tiểu nhân" làm hao hụt năng lượng của bạn. Nhận diện họ sớm giúp bạn biết cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.
Em ở lại, Anh dừng lại
Một Tháng Hai trở lại, khi người thương đã rời đi từ tháng Tư. Giữa những ký ức kéo dài ba năm đồng hành tám năm dõi theo nhau từ hai miền đất nước, “em” nhớ lại hành trình trưởng thành, những quan tâm lặng thầm và khoảnh khắc phải học cách tiễn biệt. Trong ngôi nhà ngập hoa trắng, em chọn ở lại — làm một bờ vai cho người ở lại khác, gửi yêu thương theo gió, và chấp nhận rằng có những người mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy, còn người còn sống thì phải học cách ổn thôi.
Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)
Tình yêu nên là thứ mình trải qua, chứ không phải thứ mà mình mong ước. Những cuộc chia ly không chỉ lấy đi một người, mà trả lại cho ta một con mắt khác để nhìn đời — chậm hơn, lặng hơn, và thấu hơn. Khi đã đi qua tổn thương, ta mới hiểu thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình.















