Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những hoạt động làm dịu tâm hồn

2025-07-04 10:40

Tác giả:


Ai cũng có cách riêng để yêu thương chính mình và dù cách đó là gì, điều quan trọng là bạn thấy bình yên. Những hoạt động đơn giản dưới đây không tốn nhiều sức nhưng đủ để khiến tâm hồn của bạn dịu lại.

***

Tận hưởng buổi dã ngoại

Bạn không cần chuẩn bị cầu kỳ cho buổi dã ngoại, chỉ cần tấm khăn, vài món ăn đơn giản: bánh mỳ, trái cây, bánh quy, kèm theo cuốn sách yêu thích hay chiếc loa nhỏ phát nhạc, thế là đủ. Chọn công viên gần nhà, bãi cỏ yên tĩnh hay góc vườn đầy nắng để trải khăn, ngồi xuống và hòa mình vào thiên nhiên xung quanh. Ánh nắng, làn gió, tiếng chim… tất cả đều có thể khiến bạn thấy lòng mình được xoa dịu.

Lắng nghe thanh âm của cuộc sống

Hãy đến vườn thú hoặc ra công viên vào sáng sớm, chiều muộn, thời điểm nhiều loài vật hoạt động sôi nổi nhất. Ở đó, bạn sẽ học được cách lắng nghe âm thanh từ những sinh vật dù là nhỏ bé nhưng cũng đang sống hết mình giữa đời. Mỗi loài đều có thói quen riêng và bạn có thể cảm nhận thế giới rộng lớn.

Có những ngày, lòng bạn có thể như mặt hồ gợn sóng. Khi ấy, ngồi bên một dòng nước, dù là hồ trong công viên, hay chỉ là đài phun nước ở quảng trường, cũng có thể giúp bạn nhẹ nhõm. Bởi nước có khả năng chữa lành kỳ lạ. Chỉ cần nhìn dòng chảy, tiếng róc rách hay ngắm bóng mây in xuống mặt hồ, bạn như được rửa trôi những mệt mỏi.

Trồng cây

Việc chăm sóc cây có thể dạy bạn nhiều điều: sự nhẫn nại, quan sát, yêu thương và cả chấp nhận. Chậu hoa đồng tiền hay đơn giản là cây sen đá bé xíu cũng có thể là điểm khởi đầu. Bạn sẽ thấy niềm vui khi bông hoa đầu tiên nở, chồi non nhú thêm, hay chỉ là lúc cầm bình tưới nước và biết rằng, những mầm nhỏ đang lớn lên từng ngày nhờ sự chăm sóc của bạn.

Cho cá ăn

Nếu nơi bạn sống có hồ nước, hãy mang theo một ít thức ăn cho cá. Lúc này, bạn có thể quan sát, lắng nghe và kết nối với thiên nhiên, với chính sự dịu dàng bên trong bạn. Cứ ngồi xuống, rải thức ăn từ tốn và để lũ cá tiến lại gần. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi.

Lưu giữ thời gian qua những bông hoa ép khô

Chọn một vài bông hoa nhỏ và ép chúng vào trang sách. Sau vài tuần, bạn sẽ có một món quà của thiên nhiên như giữ lại hơi thở mùa xuân cho riêng mình. Mỗi bông hoa ép khô là kỷ niệm của ngày hôm đó, con đường bạn đã đi, hay tâm trạng khi ấy. Đó là cách lặng lẽ để lưu giữ thời gian.

Thả diều

Nếu có một bãi đất trống gần nhà và chút gió, bạn hãy thử làm hoặc mua một con diều để thả. Khi con diều bay lên, bạn sẽ cảm thấy tâm trạng như được bay lên, nhẹ nhàng, thanh thoát. Đó là cảm giác kết nối với bầu trời, với gió, với những mơ mộng thuở bé.

Ngắm sao đêm

Có thể tìm một khoảng trời đủ tối như sân thượng, ban công, hay bãi cỏ quen thuộc để ngắm nhìn bầu trời. Những ánh sao không quá sáng nhưng đủ để bạn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ. Trong khoảnh khắc đó, bạn sẽ thấy mình vừa nhỏ bé vừa là một phần không thể tách rời của thế giới rộng lớn này.

Thế giới ngoài kia rất dịu dàng, nếu bạn biết bước ra với tâm hồn rộng mở. Đôi khi, chỉ cần làm điều gì đó nho nhỏ cũng đủ để tâm hồn bạn thênh thang rất nhiều rồi.

phunuvietnam.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tưởng Là Chân Tình, Nào Ngờ Là Người Thay Thế | Radio Tâm Sự

 
 
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.

Ký ức

Ký ức

Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Những ngày tháng sau này, mỗi người sẽ tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đi trên con đường mà mình đã lựa chọn. Có thể sẽ không còn gặp lại, cũng không còn cơ hội bước chung một đoạn đường nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa những ký ức từng có trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ đơn giản là đã hoàn thành vai trò của mình trong một giai đoạn của cuộc đời.

Thì ra người lớn là như thế

Thì ra người lớn là như thế

Thì ra làm người lớn lại mệt như vậy. Tôi chợt nhận ra người lớn không phải không muốn ăn cơm mà là vì không có thời gian để ăn cơm. Thì ra người lớn không phải không muốn ngủ trưa mà là mất ngủ vì những công việc và lo lắng còn dang dở. Thì ra người lớn có nhiều phiền não như thế.

Con nợ mẹ cả một đời

Con nợ mẹ cả một đời

Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao ba mẹ bạn luôn ngăn cấm bạn yêu người này hay lấy người kia không? Bởi vì ba mẹ nào cũng mong muốn con mình được sống trong hạnh phúc và quan trọng không phải chịu cực khổ như mình.

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại làm bạn đau đớn, nhựng sự thật nó lại chính là điểm tựa cả đời của bạn...

Đây là những kiểu người âm thầm

Đây là những kiểu người âm thầm "hút cạn" vượng khí của bạn, nhìn thấu để bảo vệ chính mình!

Trong cuộc sống, có những người dù không cãi vã hay chơi xấu ta nhưng khi ở cạnh họ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi và công việc bế tắc. Họ vô tình trở thành "tiểu nhân" làm hao hụt năng lượng của bạn. Nhận diện họ sớm giúp bạn biết cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.

Em ở lại, Anh dừng lại

Em ở lại, Anh dừng lại

Một Tháng Hai trở lại, khi người thương đã rời đi từ tháng Tư. Giữa những ký ức kéo dài ba năm đồng hành tám năm dõi theo nhau từ hai miền đất nước, “em” nhớ lại hành trình trưởng thành, những quan tâm lặng thầm và khoảnh khắc phải học cách tiễn biệt. Trong ngôi nhà ngập hoa trắng, em chọn ở lại — làm một bờ vai cho người ở lại khác, gửi yêu thương theo gió, và chấp nhận rằng có những người mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy, còn người còn sống thì phải học cách ổn thôi.

back to top