Chúng ta nỗ lực như thế để làm gì?
2025-06-18 20:45
Tác giả:
Mee
blogradio.vn - Đôi mắt được sinh ra ở phía trước, vốn nên nhìn về phía trước. Đến với thế giới này một chuyến, cần nên sống cho thật tốt, hãy nỗ lực hết mình sống cho trọn vẹn để ít nhất không uổn một chuyến đến nhân gian.
***
Đã bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao mình phải nỗ lực như thế? Rốt cuộc chúng ta liều mình như thế để làm gì?
Có lần đi cà phê với người bạn cũ, cậu ấy bảo với tôi rằng : “Dạo này tao đuối quá mày ơi! Tính ra nhỏ T vậy mà cũng sướng he, lấy chồng giàu không phải lo gì hết.”
Tôi cười và chẳng biết nói gì bởi có lẽ trong thâm tâm tôi cũng từng có suy nghĩ ấy.
Chúng ta có ai mà chưa từng khát khao về một cuộc đời lãng mạn, tươi đẹp. Thế nhưng lại biết bao lần bị hiện thực tàn khốc đánh gục. Vì vậy, chúng ta phấn đấu, nỗ lực hết mình, khát vọng đột phá thay đổi bản thân. Những chia sẻ sau của tôi hy vọng có thể đem đến cho bạn khuấy động, chút ảo tưởng, chút khát vọng và cả một chút hy vọng.

Đã bao giờ bạn nhìn thấy một đôi giày trong cửa hàng, bạn rất thích nó. Bạn dừng lại rất lâu rất lâu để ngắm nhìn, bạn rất nóng lòng mua nó thế nhưng bạn đã do dự. Đúng vậy, là do dự! Chúng ta nỗ lực phấn đấu không phải là để so bì với ai đó mà để có thể thoải mái mua món đồ mình thích mà không cần đắn đo suy nghĩ.
Chúng ta nỗ lực để giành cho mình thêm quyền tự chủ, nắm chặt tương lai mà không bị bất kì ai kiểm soát, bảo sao nghe vậy. Nếu bạn không nỗ lực, khi cần giúp đỡ, người khác có muốn giúp bạn cũng biết tay bạn ở đâu mà kéo.
Trong cuốn sách "Sống thực tế giữa đời thực dụng" có một câu nói mà tôi rất thích: chúng ta cố gắng kiếm tiền không phải vì chúng ta thích tiền. Mà bởi cả đời này, tôi không muốn đến với ai vì tiền, cũng không muốn ai đến với tôi vì tiền.
Chúng ta nỗ lực bởi vì chúng ta phải làm tốc độ thành công của mình nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ. Tôi chỉ muốn những năm cuối cuộc đời của cha mẹ được sống trong hạnh phúc, an nhàn mà không phải khiến họ chịu khổ cùng tôi. Tôi muốn khi khó khăn họ có thể chia sẻ cùng tôi. Tóm lại người cùng tôi lớn lên, tôi sẽ bên người đến cuối đời.
Tôi nỗ lực để một mai khi gặp được người tâm đầu ý hợp, gia cảnh họ nổi bật. Người ta nhìn vào không phải nói: “Nhìn xem cô gái đó có phúc thật!”, “Chắc kiếp trước đã cứu cả giải ngân hà!”, mà họ sẽ nói rằng: “Trông kìa họ thật đẹp đôi, thật hạnh phúc!”
Đôi mắt được sinh ra ở phía trước, vốn nên nhìn về phía trước. Đến với thế giới này một chuyến, cần nên sống cho thật tốt, hãy nỗ lực hết mình sống cho trọn vẹn để ít nhất không uổn một chuyến đến nhân gian.
Hãy sống cuộc sống mà bạn xứng đáng. Chẳng ai thích vật lộn đùa giỡn với mạng sống cả, chẳng qua chỉ là không muốn hối hận kiếp này. Chúng ta sở dĩ nỗ lực là vì có thể hưởng thụ khoảng khắc hiện tại được tốt hơn. Hy vọng có một ngày bạn trở thành dáng vẻ mình yêu thích.
© Mee - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sau Cùng, Mọi Chuyện Rồi Sẽ Ổn Cả Thôi - Phần Cuối | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.









