Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa đại ngàn mênh mông

2025-05-22 10:50

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Linh


blogradio.vn - Thành phố tháng Mười Hai trầm mặc và khô khốc như tâm hồn của Khang. Anh ngồi thẫn thờ bên khung cửa kính một quán cà phê quen, nơi từng ký hợp đồng đầu tiên của đời mình, cách đây chưa đầy ba năm. Giờ, mọi thứ đổ sụp như chưa từng bắt đầu.

Khang, 25 tuổi, từng là một start-up star đình đám trong giới công nghệ. Anh không có xuất thân đặc biệt, nhưng có đầu óc nhạy bén, tinh thần máu lửa và khả năng truyền cảm hứng. Công ty khởi nghiệp của anh – một nền tảng kết nối người làm nghề tự do – từng được đầu tư hàng triệu đô, lên cả báo chí, truyền hình, là “người hùng thời đại mới”.

Nhưng đời không dài như bài PR. Một sai lầm trong chiến lược mở rộng, cộng với việc bị đối tác lừa đảo hợp đồng lớn, khiến công ty rơi vào khủng hoảng tài chính. Nhà đầu tư rút lui, đồng đội quay lưng, Khang lâm vào nợ nần, và hơn hết là mất hoàn toàn phương hướng.

Anh về quê, nhưng căn nhà chật hẹp và ánh mắt buồn rầu của mẹ khiến anh càng cảm thấy mình là gánh nặng. Mỗi sáng thức dậy, Khang thấy một phiên bản vô hồn của chính mình trong gương. Không còn những cuộc họp căng thẳng, không còn email dồn dập, chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi với đôi mắt trũng sâu và linh hồn cạn kiệt.

Rồi một ngày, anh bắt gặp bức ảnh của một người bạn cũ đi làm tình nguyện viên ở một bản vùng cao Tây Bắc. Trẻ con chân đất, người lớn áo cũ, rừng xanh và mây trắng. Thứ gì đó trong Khang rung lên. Không phải là cảm hứng hay động lực khởi nghiệp gì cả. Chỉ đơn giản là… muốn biến mất.

Ba ngày sau, anh xếp vài bộ quần áo, vài cuốn sách cũ, chiếc máy ảnh đã bám bụi, rút hết số tiền còn lại trong tài khoản và nhắn cho mẹ một dòng ngắn gọn:
“Con đi tìm lại con.”

Tàu dừng lại ở một ga nhỏ giữa núi rừng, nơi chẳng ai quan tâm đến những cái tên nổi tiếng, cũng không cần đến những bản trình bày ý tưởng dài chục trang. Một bác xe ôm đưa anh qua con đường ngoằn ngoèo giữa thung lũng. Rồi từ đó, Khang cuốc bộ vào bản Tà Cang – nơi chỉ có vài chục nóc nhà nằm rải rác dưới chân đại ngàn.

Người đón anh là thầy Cường – một giáo viên già đã về hưu, sống cùng người dân bản hơn 20 năm. Bác là bạn của người bạn Khang từng nhắn tin. Căn nhà sàn bằng tre của thầy nằm bên dòng suối, đơn sơ nhưng ấm cúng. Thầy nhìn anh bằng ánh mắt điềm tĩnh, không hỏi vì sao anh đến, chỉ bảo:
– Ở đây không có sóng điện thoại. Nhưng có núi, có rừng, có người.

Khang được giao một chỗ ngủ trên sàn, tấm chăn mỏng và một cái đèn dầu. Bữa tối đầu tiên là cơm ngô, măng luộc và cá suối nướng. Không wifi, không ồn ào, chỉ tiếng côn trùng rả rích và trăng lặng lẽ ngoài cửa.

Đêm ấy, Khang nằm mãi không ngủ. Không phải vì lạ chỗ, mà vì lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh nghe được chính nhịp thở của mình.

Những ngày đầu trên bản, Khang như một đứa trẻ học cách bước đi lần nữa. Anh không biết nhóm lửa, không biết gánh nước, không biết trồng rau hay xách cối giã ngô. Mỗi sáng anh thức dậy sớm theo tiếng gà gáy, theo chân người bản đi rẫy, nghe họ nói chuyện bằng thứ tiếng lẫn giữa Kinh và Thái, học từng chút một.

Anh đốn củi, đẩy xe thồ, phụ thầy Cường dạy học cho bọn trẻ con. Đám trẻ chân trần tóc rối, đứa nào cũng lí lắc, gọi anh là “chú Khang Sài Gòn”, vây quanh anh đòi kể chuyện, chơi trò đoán chữ.

Một lần, khi Khang cùng một cụ già trong bản vào rừng tìm lá thuốc, họ gặp một con khỉ bị dính bẫy. Cụ bảo:
– Mình đau một, nó đau mười. Mình phá rừng, rồi rừng sẽ phạt mình.
Khang lặng người. Anh từng nghĩ rừng là tài nguyên. Giờ, rừng giống như người bạn già, biết lắng nghe, biết tha thứ – nếu người ta biết dừng lại.

Tháng Tư, cơn bão đầu mùa đổ về bất ngờ, quật đổ nhiều mái nhà tranh. Mưa lớn làm ngập con suối nhỏ, cuốn trôi cầu tre nối bản với khu vực chợ huyện. Cả bản rơi vào cảnh bị cô lập.

Khang lao vào giúp dân dựng lại nhà. Dưới bùn lầy và tiếng gió gào, lần đầu tiên trong đời anh làm việc quên ăn, quên mệt, quên cả chính mình. Anh cùng nhóm thanh niên dựng lại cầu tre từ gỗ, mày mò làm dây néo chắc chắn hơn. Kiến thức về kỹ thuật xây dựng cộng đồng mà anh từng học qua sách bỗng trở nên hữu dụng.

Dần dần, người bản không còn nhìn anh bằng ánh mắt tò mò, mà bằng sự tin tưởng.

Thầy Cường nói:
– Cháu có thứ mà bản này cần. Không phải tiền, mà là tinh thần.

Câu nói ấy theo Khang suốt những tháng sau đó.

Một năm trôi qua. Khang không trở về thành phố.

Anh xin một căn nhà gỗ cũ bỏ trống bên sườn dốc. Cùng người dân bản, anh dựng lại nó, trồng quanh vài luống rau, nuôi gà, nuôi ong, và mở một lớp học nhỏ miễn phí buổi tối dạy tin học cơ bản cho thanh niên trong vùng. Điện có lúc chập chờn, nhưng nhờ pin năng lượng mặt trời do một tổ chức viện trợ tài trợ, lớp học nhỏ vẫn sáng đèn.

Anh còn tập hợp người bản làm một mô hình du lịch cộng đồng nhỏ. Không bán rừng, không phá đá, chỉ là những mái nhà gỗ sạch sẽ, bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng. Du khách về ở lại, leo núi, nấu ăn cùng người dân, nghe kể chuyện bản Mường cổ xưa.

Có hôm, một cô bé từ Hà Nội lên chơi nói:
– Anh giống người giữ rừng ấy.
Khang cười:
– Không giữ rừng đâu em. Anh giữ chính mình giữa rừng.

Hai năm sau, Khang về lại thành phố một lần, trong một hội thảo về phát triển bền vững. Anh không còn là “founder triệu đô” mà giới truyền thông từng tung hô, cũng không còn là “người thất bại” bị ném đá sau cú trượt dài.

Anh chỉ là người đứng lặng giữa căn phòng đông đúc, chia sẻ về những tháng ngày anh sống cùng dân bản, cách họ trân trọng từng hạt lúa, cách họ coi cây rừng như máu thịt, cách một kẻ từng tự cao đã học lại cách sống bằng hai bàn tay.

Cuối bài nói, anh chỉ nói một câu:
– Tôi từng đánh mất sự nghiệp, vì nghĩ mình là trung tâm. Nhưng rừng dạy tôi rằng: nếu muốn sống sót, đừng tách mình khỏi tự nhiên. Tự nhiên không cần ta. Nhưng ta rất cần nó.

Khi bước ra khỏi hội trường, điện thoại Khang reo. Là một người chị gọi từ bản, báo rằng con bò cái vừa đẻ. Anh bật cười. Bản tin chấn động đầu tư công nghệ hay cuộc chiến cổ phần nào đó chẳng còn khiến tim anh rung lên nữa.

Ngày Khang được dân bản dựng cho một lễ "Làm vía" – một nghi thức công nhận thành viên trong cộng đồng, anh xúc động đến bật khóc. Giữa vòng người tay bắt mặt mừng, những bó lúa tươi và khói lam chiều, Khang hiểu: Anh đã tìm lại được chính mình.

Không phải qua thành công, danh tiếng hay tiền bạc. Mà qua những điều nhỏ bé: một mái nhà không khóa cửa, một bữa cơm chan nước suối, tiếng trẻ con gọi tên mình trong ráng chiều. Qua việc học cách sống không để lại tổn thương cho đất, cho người.

Giữ đại ngàn không phải là leo núi hùng hục hay trồng cây cho thật nhanh. Mà là mỗi ngày, sống tử tế, sống chậm, và sống có trách nhiệm với nơi mình đang đứng.

Và Khang – chàng trai 25 tuổi từng rơi xuống đáy vực của danh vọng – đã tìm được đỉnh núi thật sự trong đời mình. Ở đó, không có sân khấu. Nhưng có tự do.

© Ngọc Linh - blogradio.vn

Nguyễn Thị Ngọc Linh

Hi, I am Linh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

back to top