Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

2018-08-16 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Những xô bồ của cuộc sống khiến tôi mệt mỏi. Bất chợt muốn được quay trở lại như ngày xưa nô đùa cùng lũ bạn, đi ăn đủ món ngon. Muốn được ngồi trên chiếc bàn nghe những bàn giảng mặc dù khi trước mỗi lần nghe là ngủ gà ngủ gật. Thật vậy cái gì mất đi hay qua rồi người ta mới biết trân trọng, bây giờ lại thèm thuồng cái cảm giác được nghe giảng, bị la mắng nhưng theo đó là những niềm yêu thương không nói thành lời.

***



Nghe bài hát Mình cùng nhau đóng băng - Thùy Chi.

Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Để mình được sống trọn vẹn khoảnh khắc thiêng liêng lúc này
Để đừng quên lãng
Để đừng phai nhạt
Để lần cuối ta bên nhau sẽ kéo dài mãi mãi
Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại
Mình phải trải qua
Bạn đừng khóc mà
Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới
Mình cùng nhau đóng băng trước giây phút chúng ta chia xa
Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại
Mình phải trải qua
Bạn đừng khóc mà
Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới

Âm điệu bài hát nhẹ nhàng, dịu dàng vang lên, lan tỏa mang đến cho tôi những cảm xúc mãnh liệt, vừa lưu luyến vừa nhung nhớ. Nhiều cung bậc tình cảm đang xen nhau, nghe đi nghe lại tôi hoài niệm về một thời đã qua.

Tôi yêu thời áo trắng biết bao. Tà áo dài thướt tha trong gió cùng mùi bụi phấn quen thuộc. Tiếng thầy giảng bài như còn vang vọng bên tai, cả tiếng bạn bè trò chuyện ríu rít như chưa bao giờ cũ kĩ. Tất cả là vùng trời to lớn, vùng trời thương nhớ khôn nguôi. Hồi ấy nghịch ngợm không tả xiết, đúng là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò. Cả hội bày trò quậy phá khiến cho các thầy cô không khỏi đau đầu.

blog radio, Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

Bạn bè khi ấy thân nhau biết bao, chân thành biết bao. Suy nghĩ đơn giản khiến chúng ta dễ giận dỗi mà cũng dễ thứ tha cho nhau. Bạn bè cùng học, cùng ăn, cùng chơi đến vào sổ đầu bài bị giáo viên phạt cũng cùng nhau, chẳng bù như bây giờ cái gì cũng làm một mình. Nơi thành phố xa lạ một mình, tình bạn bây giờ khác rồi cũng so đo đủ thứ, nhiều lúc mệt mỏi vô cùng muốn kiếm ai đó tâm sự cũng thật khó khăn.

Những xô bồ của cuộc sống khiến tôi mệt mỏi. Bất chợt muốn được quay trở lại như ngày xưa nô đùa cùng lũ bạn, đi ăn đủ món ngon. Muốn được ngồi trên chiếc bàn nghe những bàn giảng mặc dù khi trước mỗi lần nghe là ngủ gà ngủ gật. Thật vậy cái gì mất đi hay qua rồi người ta mới biết trân trọng, bây giờ lại thèm thuồng cái cảm giác được nghe giảng, bị la mắng nhưng theo đó là những niềm yêu thương không nói thành lời. Qua rồi nhưng không có gì là cũ kĩ bởi có những hình ảnh có thể nhạt nhòa theo bước nhảy thời gian, có những cái đã trôi vào quên lãng nhưng những cảm xúc mang luôn đong đầy trong tim.

Bạn có nhớ không những lời giảng ngân vang?

Bạn còn nhớ không mùi bụi phấn quen thuộc?

Bạn còn nhớ không nụ cười hiền hòa khi ấy?

Bạn còn nhớ không ngày chia tay nước mắt rơi không ngăn được,nghẹn ngào không nói nên lời. Đã qua mất rồi bạn ơi có nhớ chăng?

blog radio, Giá như được đắm chìm mãi trong giấc mộng tuổi thanh xuân

Tuổi học trò như một bức tranh đẹp rực rỡ sắc xuân. Nếu ví nó như một giấc mộng đẹp tôi bằng lòng được mơ mãi để đắm chìm thanh xuân vào những tháng ngày không nhạt màu.

Tôi cũng muốn như Xuân Diệu:

“Tôi tắt năng đi cho màu đừng nhạt bớt

Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi”.

Tôi muốn giữ lấy phút giây ấy cho những yêu thương thêm đong đầy, vẹn tròn. Nhắn cho những ai còn ở thời học sinh,thời áo trắng tinh khôi xin đừng vội vàng, chậm một chút để lắng nghe những yêu thương, những ngọt ngào của tuổi trẻ, các bạn vẫn còn cơ hội để tô vẽ thêm cho tuổi trẻ của mình, xin đừng vô tâm để rồi hối tiếc. Cảm ơn tuổi trẻ đã cho tôi một lần đắm chìm trong hạnh phúc vô tận của thời học sinh.

© Phan Thị Lệ Thu – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.

Ký ức

Ký ức

Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Những ngày tháng sau này, mỗi người sẽ tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đi trên con đường mà mình đã lựa chọn. Có thể sẽ không còn gặp lại, cũng không còn cơ hội bước chung một đoạn đường nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa những ký ức từng có trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ đơn giản là đã hoàn thành vai trò của mình trong một giai đoạn của cuộc đời.

Thì ra người lớn là như thế

Thì ra người lớn là như thế

Thì ra làm người lớn lại mệt như vậy. Tôi chợt nhận ra người lớn không phải không muốn ăn cơm mà là vì không có thời gian để ăn cơm. Thì ra người lớn không phải không muốn ngủ trưa mà là mất ngủ vì những công việc và lo lắng còn dang dở. Thì ra người lớn có nhiều phiền não như thế.

Con nợ mẹ cả một đời

Con nợ mẹ cả một đời

Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao ba mẹ bạn luôn ngăn cấm bạn yêu người này hay lấy người kia không? Bởi vì ba mẹ nào cũng mong muốn con mình được sống trong hạnh phúc và quan trọng không phải chịu cực khổ như mình.

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)

Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời

Thất bại làm bạn đau đớn, nhựng sự thật nó lại chính là điểm tựa cả đời của bạn...

Đây là những kiểu người âm thầm

Đây là những kiểu người âm thầm "hút cạn" vượng khí của bạn, nhìn thấu để bảo vệ chính mình!

Trong cuộc sống, có những người dù không cãi vã hay chơi xấu ta nhưng khi ở cạnh họ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi và công việc bế tắc. Họ vô tình trở thành "tiểu nhân" làm hao hụt năng lượng của bạn. Nhận diện họ sớm giúp bạn biết cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.

Em ở lại, Anh dừng lại

Em ở lại, Anh dừng lại

Một Tháng Hai trở lại, khi người thương đã rời đi từ tháng Tư. Giữa những ký ức kéo dài ba năm đồng hành tám năm dõi theo nhau từ hai miền đất nước, “em” nhớ lại hành trình trưởng thành, những quan tâm lặng thầm và khoảnh khắc phải học cách tiễn biệt. Trong ngôi nhà ngập hoa trắng, em chọn ở lại — làm một bờ vai cho người ở lại khác, gửi yêu thương theo gió, và chấp nhận rằng có những người mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy, còn người còn sống thì phải học cách ổn thôi.

back to top