Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai rồi cũng phải mạnh mẽ để đi đến cuối con đường trưởng thành

2019-05-07 08:30

Tác giả: Phan Thị Lệ Thu


blogradio.vn - Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ. Đó là khi bản thân muốn nặn ra một  nụ cười thật tươi để trả thù cuộc sống nhưng bất chợt giọt nước mắt rơi xuống. Song có những lúc tôi thèm thuồng được mẹ la rầy, được nghe tiếng ba, tiếng mẹ nhắc nhở tôi về đủ điều.

***

Thời tiết Sài Gòn ngày càng oi bức, cái nắng gắt gao như thiêu đốt, tiết trời thay đổi nhanh theo tiết tấu gấp gáp của những môn học tới dealine. Đôi khi giữa phố, tôi thấy lòng mình bất chợt xao xuyến theo một nỗi niềm gì đó xa xôi lắm. Cảm giác vô cùng trống vắng, tôi thấy lòng ngực mình co thắt lại trong cơn ngợt thở mơ hồ. Tôi yếu mềm chỉ muốn trốn tránh nơi thành phố này, trốn tránh những khó khăn trong học tập, những vấp ngã của công việc, và cả những mệt mỏi trên con đường mang tên trưởng thành. Tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà để được mẹ cha an ủi vỗ về, để được than vãn rằng tôi đang mệt mỏi thế nào. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra tất cả những điều tôi đang nghĩ về đó đều là “giá như”.

Bởi lẽ dù có mệt mỏi hơn nữa tôi vẫn phải tiếp tục cố gắng, vì cố gắng là điều mà tôi phải làm, là vì tôi đang thực hiện ước mơ của bản thân và trong đó còn có cả ước vọng của bố mẹ, có cả niềm tin của những người yêu thương tôi. Hơn hết là vì tôi cần phải cứng cáp hơn để tự thân chạm tới đích đường đua của sự trưởng thành. Và hiện thực là tôi đang xa nhà, đang một mình ở thành phố nơi có ngọn đèn  lung linh tỏa sáng cả góc trời nhưng sao lòng tôi chỉ thấy một màu buồn bã, màu của sự đơn độc.

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ. Đó là khi bản thân muốn nặn ra một  nụ cười thật tươi để trả thù cuộc sống nhưng bất chợt giọt nước mắt rơi xuống. Song có những lúc tôi thèm thuồng được mẹ la rầy, được nghe tiếng ba, tiếng mẹ nhắc nhở tôi về đủ điều.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng kiếm đồng tiền để nuôi bản thật mình quả thật rất khó và tôi càng trân quý hơn giá trị của đồng tiền. Tôi phát hiện ra rằng để cho chị em chúng tôi ăn ngon mặc ấm bố mẹ đã phải gồng gánh đến thế nào, những giọt mặn của mồ hôi khi trưa đồng nắng tỏa, những khó khăn cơm áo gạo tiền khiến con người ta lao lực, nếp nhăn ngày càng nhiều. Những năm tháng vô tư vô lo xin tiền, tiêu tốn thật nhiều, khi còn tiền vẫn nũng nịu để xin. Còn bây giờ lạ lắm nhiều khi hết tiền trong túi vẫn chẳng thể  xin tiền bố mẹ như lúc trước. Tôi bây giờ đã hiểu để có những ngày tháng sung sướng cho chị em tôi bố mẹ tôi đã vất vả đến nhường nào.

Đến bây giờ tôi mới hiểu cái gọi là tình yêu. Trước đây tôi chỉ nghĩ rằng tình yêu thì chỉ có tình yêu nam nữ, tôi đâu nhận ra được cái tình yêu vô bờ bến mà mẹ cha dành riêng cho tôi, một thứ tình yêu ngọt ngào, tha thiết và không gì sánh bằng. Tôi mải mê đi tìm những điều hạnh phúc xa xôi mà quên mất rằng điều hạnh phúc nhất của tôi là luôn có bố mẹ đồng hành, che chở. Sống xa quê rồi tôi mới thấy có nhiều người cũng yêu thương mình nhưng bù lại bản thân phải cho họ điều gì đó. Duy chỉ có bố mẹ là dành vỏn vẹn tình yêu của mình cho tôi mà không cần phải trả bất cứ thứ gì. Tôi có nhiều nơi để đặt chân đến, nhưng sau cùng khi bản thân gặp những khốn khó thì gia đình vẫn là nơi dang rộng vòng tay chào đón.

Ai rồi cũng phải mạnh mẽ để đi đến cuối con đường trưởng thành

Tôi của lúc này đây mới nhận ra một điều rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, cũng dịu dàng như mình mong muốn. Và không có con đường nào dẫn đến thành công mà trải đầy hoa hồng, tất cả đều có những khó khăn, bản thân phải nổ lực. Cuộc sống như một bánh xe thời gian cứ lăn mãi, lăn mãi, chúng ta phải chạy, hết sực nỗ lực cho hành trình của mình.

Sống xa nhà là thế, tôi nhận ra được rất nhiều điều quý báu, đó cũng là bài học mà chúng ta cần trải qua trong đời. Nó giúp chúng ta thấu hiểu một cách sâu sắc hơn, nhận ra nhiều điều và càng trân quý hơn những giá trị của gia đình, của cuộc sống. Ngay từ bây giờ hãy học cách yêu thương từ những điều bình dị nhất, học cách chấp nhận và yêu quý những khoảnh khắc mà cuộc sống mang lại. Những điều xuất hiện trong cuộc đời đều có giá trị riêng của nó. Hãy sống và đừng hối tiếc bạn nhé.

© Phan Thị Lệ Thu – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương mình của ngày mai

Phan Thị Lệ Thu

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.Đã cho tôi ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top