Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai rồi cũng phải mạnh mẽ để đi đến cuối con đường trưởng thành

2019-05-07 08:30

Tác giả: Phan Thị Lệ Thu


blogradio.vn - Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ. Đó là khi bản thân muốn nặn ra một  nụ cười thật tươi để trả thù cuộc sống nhưng bất chợt giọt nước mắt rơi xuống. Song có những lúc tôi thèm thuồng được mẹ la rầy, được nghe tiếng ba, tiếng mẹ nhắc nhở tôi về đủ điều.

***

Thời tiết Sài Gòn ngày càng oi bức, cái nắng gắt gao như thiêu đốt, tiết trời thay đổi nhanh theo tiết tấu gấp gáp của những môn học tới dealine. Đôi khi giữa phố, tôi thấy lòng mình bất chợt xao xuyến theo một nỗi niềm gì đó xa xôi lắm. Cảm giác vô cùng trống vắng, tôi thấy lòng ngực mình co thắt lại trong cơn ngợt thở mơ hồ. Tôi yếu mềm chỉ muốn trốn tránh nơi thành phố này, trốn tránh những khó khăn trong học tập, những vấp ngã của công việc, và cả những mệt mỏi trên con đường mang tên trưởng thành. Tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà để được mẹ cha an ủi vỗ về, để được than vãn rằng tôi đang mệt mỏi thế nào. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra tất cả những điều tôi đang nghĩ về đó đều là “giá như”.

Bởi lẽ dù có mệt mỏi hơn nữa tôi vẫn phải tiếp tục cố gắng, vì cố gắng là điều mà tôi phải làm, là vì tôi đang thực hiện ước mơ của bản thân và trong đó còn có cả ước vọng của bố mẹ, có cả niềm tin của những người yêu thương tôi. Hơn hết là vì tôi cần phải cứng cáp hơn để tự thân chạm tới đích đường đua của sự trưởng thành. Và hiện thực là tôi đang xa nhà, đang một mình ở thành phố nơi có ngọn đèn  lung linh tỏa sáng cả góc trời nhưng sao lòng tôi chỉ thấy một màu buồn bã, màu của sự đơn độc.

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ. Đó là khi bản thân muốn nặn ra một  nụ cười thật tươi để trả thù cuộc sống nhưng bất chợt giọt nước mắt rơi xuống. Song có những lúc tôi thèm thuồng được mẹ la rầy, được nghe tiếng ba, tiếng mẹ nhắc nhở tôi về đủ điều.

Đến bây giờ tôi mới nhận ra rằng kiếm đồng tiền để nuôi bản thật mình quả thật rất khó và tôi càng trân quý hơn giá trị của đồng tiền. Tôi phát hiện ra rằng để cho chị em chúng tôi ăn ngon mặc ấm bố mẹ đã phải gồng gánh đến thế nào, những giọt mặn của mồ hôi khi trưa đồng nắng tỏa, những khó khăn cơm áo gạo tiền khiến con người ta lao lực, nếp nhăn ngày càng nhiều. Những năm tháng vô tư vô lo xin tiền, tiêu tốn thật nhiều, khi còn tiền vẫn nũng nịu để xin. Còn bây giờ lạ lắm nhiều khi hết tiền trong túi vẫn chẳng thể  xin tiền bố mẹ như lúc trước. Tôi bây giờ đã hiểu để có những ngày tháng sung sướng cho chị em tôi bố mẹ tôi đã vất vả đến nhường nào.

Đến bây giờ tôi mới hiểu cái gọi là tình yêu. Trước đây tôi chỉ nghĩ rằng tình yêu thì chỉ có tình yêu nam nữ, tôi đâu nhận ra được cái tình yêu vô bờ bến mà mẹ cha dành riêng cho tôi, một thứ tình yêu ngọt ngào, tha thiết và không gì sánh bằng. Tôi mải mê đi tìm những điều hạnh phúc xa xôi mà quên mất rằng điều hạnh phúc nhất của tôi là luôn có bố mẹ đồng hành, che chở. Sống xa quê rồi tôi mới thấy có nhiều người cũng yêu thương mình nhưng bù lại bản thân phải cho họ điều gì đó. Duy chỉ có bố mẹ là dành vỏn vẹn tình yêu của mình cho tôi mà không cần phải trả bất cứ thứ gì. Tôi có nhiều nơi để đặt chân đến, nhưng sau cùng khi bản thân gặp những khốn khó thì gia đình vẫn là nơi dang rộng vòng tay chào đón.

Ai rồi cũng phải mạnh mẽ để đi đến cuối con đường trưởng thành

Tôi của lúc này đây mới nhận ra một điều rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, cũng dịu dàng như mình mong muốn. Và không có con đường nào dẫn đến thành công mà trải đầy hoa hồng, tất cả đều có những khó khăn, bản thân phải nổ lực. Cuộc sống như một bánh xe thời gian cứ lăn mãi, lăn mãi, chúng ta phải chạy, hết sực nỗ lực cho hành trình của mình.

Sống xa nhà là thế, tôi nhận ra được rất nhiều điều quý báu, đó cũng là bài học mà chúng ta cần trải qua trong đời. Nó giúp chúng ta thấu hiểu một cách sâu sắc hơn, nhận ra nhiều điều và càng trân quý hơn những giá trị của gia đình, của cuộc sống. Ngay từ bây giờ hãy học cách yêu thương từ những điều bình dị nhất, học cách chấp nhận và yêu quý những khoảnh khắc mà cuộc sống mang lại. Những điều xuất hiện trong cuộc đời đều có giá trị riêng của nó. Hãy sống và đừng hối tiếc bạn nhé.

© Phan Thị Lệ Thu – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương mình của ngày mai

Phan Thị Lệ Thu

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.Đã cho tôi ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Quá khứ ngày còn trẻ Là kỉ niệm mà thôi Em giờ đã ổn rồi Anh hạnh phúc đi thôi.

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, vì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Hãy giữ cho mình chút lòng tự trọng, vì cuộc đời này không con đường cùng, chỉ có người suy nghĩ không thông mà thôi. Cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra. Hãy lạc quan mà sống vì ngày mai trời sẽ sáng.

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Hẹn gặp anh phía sau tan vỡ để em học cách gánh gồng mạnh mẽ bước về phía chông chênh, nếu chẳng may vết thương ngày cũ lại một lần nữa gọi trái tim em bước vào.

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Ba cũng mong con có thể thấu hiểu, có thể thông cảm cho những lần mẹ con cáu gắt. Con gái à, ba mong con lớn lên có một trái tim tràn ngập thương yêu, và thương yêu ấy hãy bắt đầu từ biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Con mong bố luôn trẻ mãi

Con mong bố luôn trẻ mãi

Tôi muốn bố tôi, trẻ mãi ra. Để khi tôi hát, từng lời ca. Bố tôi ngồi cạnh, làm khán giả. Vỗ tay cổ động, tặng tôi quà.

Sông La quê tôi

Sông La quê tôi

Những ngày lũ lụt kinh hoàng của năm 2020, khi mà đâu đâu trên báo chí, truyền hình cũng là những hình ảnh của nước lũ, của mất mát, con sông La cũng ngầu đục và nước dâng trào như đôi mắt đau đớn và những giọt nước mắt vỡ òa của người dân xứ Nghệ.

back to top