Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân năm ấy chúng ta cùng nhau

2018-04-01 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Mỗi năm xuân, hạ, thu, đông cứ lặp đi lặp lại, nhưng khoảng sân trường nắng tỏa vẫn đó nhưng chúng ta thì chẳng thể nào ngồi lại tụ tập hay nô đùa như trước. Khoảng trời hạnh phúc khi trước giờ chìm trong nỗi nhớ, không khí đẫm mùi nuối tiếc cho một thời thanh xuân tươi đẹp đã qua. Hàng ghế đá buồn hiu hắt, gốc phượng già vẫn đứng đó chờ trong nhưng chẳng thể như ngày xưa nữa…

***

Thanh xuân năm ấy chúng ta cùng nhau

Nằm trên chiếc giường thân yêu thảnh thơi lướt Facebook,bỗng nhiên hôm nay toàn là hình ảnh của mình và chúng bạn năm trước cùng đi cắm trại. Miên man theo những hình ảnh hiện ra trong đầu tôi bất giác bật cười như kẻ ngốc nghếch, bởi đó là những kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ khó lòng mà buông bỏ, càng không thể nào quên được cho đến mãi về sau.

Ba năm cấp ba trôi qua nhanh như chớp mắt, thấm thoát mới đây chúng ta đã xa nhau, xa bạn bè, xa mái trường, xa thầy cô. Mới ngày nào đó tung tăng tà áo dài bước vào ngôi trường cấp ba, khi ấy còn ngỡ ngàng, lạ lẫm. Ấy thế mà giờ đây chúng ta giờ đây mỗi đứa một phương, tự chọn cho mình những con đường riêng với những ước mơ, hoài bão mà bản thân đã ấp ủ. Thời gian trôi thật tàn nhẫn dù bản thân có tham lam níu kéo vẫn không thể trở lại nữa rồi.

Chúng ta không thể “tắt nắng đi” hay “buộc gió lại” để thay đổi thời gian. Biết làm sao khi chúng ta ai rồi cũng khác, ai rồi cũng phải trưởng thành tự bước đi trên con đường mình chọn, dù có nhớ mong tha thiết, yêu thương đến cháy lòng vẫn không thể sống mãi với những phút giây đó, sống mãi với thời áo trắng tinh khôi.

Chúng ta đã ở mái trường thân yêu đó, mỗi sớm mai tung tăng chạy nhảy, là cùng nhau tiếp thu những kiến thức, hay những lúc ra về la cà rong chơi. Còn có những lần cùng nhau trốn học, những lúc nói chuyện bị ghi sổ đầu bài. Những hình ảnh ấy cứ rõ ràng, chân thật, sống động vô cùng cứ như mới vừa hôm qua. Thanh xuân năm ấy chúng ta đã có nhau, bức tranh cuộc đời cũng vui vẻ, náo nhiệt vì các bạn đã xuất hiện.

Bạn còn nhớ không chúng ta đã hờn giận nhau như những đứa trẻ con, rồi lại làm lành nhanh như chưa có chuyện gì. Bạn còn nhớ không nơi hành lang, ghế đá chúng ta đã ngồi thủ thỉ tâm tình, rồi còn rượt nhau chạy dưới sân trường nắng ấm. Bạn còn nhớ không những cơn mưa bất ngờ ập đến chúng ta đã cùng nô đùa dưới cơn mưa. Khi đó đứa nào cũng run bần bật, ướt sũng mà cười vui đến lạ, cứ như vừa mới thắng trận. Bạn còn nhớ không ngày chia tay đó mắt đứa nào cũng đỏ hoe, nghẹn ngào chẳng nên lời, trao cho nhau những cái ôm bằng cả niềm yêu thương. Có những giọt nữa mắt đã rơi xuống với tất cả sự xúc động mãnh liệt. Rồi giờ đây chúng ta chẳng còn nghe tiếng thầy cô giảng bài, chẳng còn bày trò tinh nghịch, chẳng còn đồng bọn cùng nhau trốn học. Tình bạn đẹp biết mấy, chân thành làm ấm áp khi đông sang, mát lạnh khi hè về.

Thanh xuân năm ấy chúng ta cùng nhau

Làm sao quên được những kỉ niệm tươi đẹp đó, những dòng lưu bút với bao nỗi niềm mong nhớ khôn nguôi. Mỗi năm xuân, hạ, thu, đông cứ lặp đi lặp lại, nhưng khoảng sân trường nắng tỏa vẫn đó nhưng chúng ta thì chẳng thể nào ngồi lại tụ tập hay nô đùa như trước. Khoảng trời hạnh phúc khi trước giờ chìm trong nỗi nhớ, không khí đẫm mùi nuối tiếc cho một thời thanh xuân tươi đẹp đã qua. Hàng ghế đá buồn hiu hắt, gốc phượng già vẫn đứng đó chờ trong nhưng chẳng thể như ngày xưa nữa… Ngồi nghĩ lại thời học trò, chuyện ngày xưa chìm trong giấc ngủ, tôi vẫn cất trong tim một thời áo tắng tinh khôi, một thời cắp sách đến trường.

Ước gì thời gian chầm chậm một chút cho những yêu thương còn vang vọng mãi. Cho những nhớ nhung đừng phôi phai. Thế mà quãng thời gian ấy lại tươi đẹp xiết bao bởi những tình cảm đó đều từ những trái tim rạo rực yêu thương đầy ấp chân tình. Dù chạy thế nào chúng ta vẫn không thắng nỗi thanh xuân, sẽ có những nuối tiếc nhưng chắn rằng chúng ta sẽ không bao giờ hối hận vì đã cùng bên nhau trong những thời khắc tuyệt vời. “Tuổi trẻ như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa.”

Thời gian hay cách biệt sẽ chẳng là rào cản khi chúng ta luôn hướng về nhau. Chúc cho chúng ta sẽ thành công mỹ mãn, trở thành những người có ích. Các bạn nếu còn cơ hội ở thời cấp ba thì xin đừng quá vô tâm với những gì thân thuộc, với bạn bè trường lớp. Các bạn vẫn còn cơ hội để điểm tô cho thanh xuân của mình thêm phần rực rỡ.

© Phan Thị Lệ Thu – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bếp lửa

Bếp lửa

Tôi hiểu ra rằng không có mùa xuân nào ấm đẹp bằng chính nét xuân của quê nhà. Tôi ngồi nghe má kể chuyện bên bếp lửa. Nồi thịt kho trứng sôi ùng ục lẫn hương vị bánh tét, thả vào đêm ba mươi làm người ta nôn nao nhớ về những kỷ niệm vắng xa. Những tháng ngày ấy là khoảng trời hạnh phúc và êm đẹp.

Thoáng chút men tình

Thoáng chút men tình

Xin người giải nghĩa giúp tôi Bốn chữ “tình yêu trọn đời” Vài người vừa gặp không lâu Đã nói đến chuyện trọn đời cho nhau.

Tháng Năm

Tháng Năm

Dẫu thế nào đi chăng nữa, khi đã đi qua những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi mới biết trân trọng từng khoảng khắc chớp nhoáng ấy. Nhanh thôi, ai rồi cũng sẽ ra đời, đi làm và tự lập, cuộn vào vòng xoáy của thời gian mà quên mất mình đã đi qua những ngày còn trẻ đầy ngây ngô năm nào.

Tiễn biệt

Tiễn biệt

Tôi nghĩ chỉ cần những câu hát thiết tha đó được vang lên vậy là quá đủ, vậy là tôi chẳng cần phải nói thêm bất cứ điều gì. Và âm nhạc luôn là thế, âm nhạc là chỉ cần hát lên chỉ cần đàn lên chỉ cần vang lên những rung cảm sâu lắng nhất, vậy là đủ.

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Từng dành cho nhau những danh xưng đặc biệt

Anh luôn nhớ những gì em căn dặn: đừng vì nhớ em mà tìm ai đó để lấp đầy, đấy là anh đang không thương anh, cũng là tệ bạc với người. Anh hứa, em vẫn là một tế bào mà anh cất sâu trong đáy lòng chẳng dám lấy ra. Anh sợ mắt mình nhòa lệ khi nhìn nó. Và anh sợ phải đối diện với hiện thực là mình đã mất em.

Mưa rơi

Mưa rơi

Trời hôm nay sắp mưa rồi em Em có thấy cầu vồng xa khuất Anh nghe tim mình bao lần vẩn đục Trời nhiều mây sắp mưa rồi em

Chỉ sống cho một ngày

Chỉ sống cho một ngày

Chúng ta ước gì có thể trò chuyện với họ nhiều hơn, ngày mà họ còn trên đời. Nhưng lúc đó, khi ta có thời gian, ta lại dửng dưng, nghĩ rằng họ sẽ mãi ở bên cạnh ta như vậy. Người dù già đến đâu cũng có thể sống với ta thêm một năm nữa. Cho đến khi, họ đã thực sự rời xa ta.

Ai mới là kẻ đáng thương?

Ai mới là kẻ đáng thương?

Mẹ không có nơi để trút ra những mệt mỏi trong người, cho nên, con chấp nhận cho mình nhịn một chút để cái cảm xúc tiêu cực đang ứ đọng trong mẹ đi ra hết.

Dám yêu

Dám yêu

Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Bây giờ là tháng mấy

Bây giờ là tháng mấy

Em đã quên ta hẹn ước những gì Mơ ra sao và ta khóc trong đau khổ Mơ ngày mai và hơi ấm trong tạm bợ Chút mưa rơi có ôm ấp tình mình

back to top