Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường trở lại thanh xuân có bao giờ lại xa đến thế

2018-03-08 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Có thể sau này chúng ta gặp lại nhau, nhưng không phải là sân trường ngập đầy nắng hè. Dòng đời trôi xa, vô tình ta lại dạt vào nhau trên một đường phố đông đúc, xô bồ, dẫu trái tim không còn nhiệt huyết như ngày xanh nhưng vẫn ấm nồng hai tiếng bạn bè.

***

blog radio,   Con đường trở lại thanh xuân có bao giờ lại xa đến thế

Thời gian cứ lũ lượt trôi qua, thoáng hiện, thoáng mất. Đôi lúc con người ta vô tâm với vòng kim đồng hồ "năm tháng", chỉ để dõi theo chiếc kim giây ì ạch nhích từng bước nặng nề dẫu nó là anh bạn gầy còm nhất. Và dường như, cả bầu trời thanh xuân ấm áp đều gói gọn qua một chiếc kim giây!

Tuổi trẻ của ai cũng kì lắm, lạ lắm! Cứ trông ngày ngày được đến trường học, nhưng đến trường không hẳn hoàn toàn chuyên tâm học tập. Đó là những lúc ngân nga vài câu chuyện đùa, rồi ôm bụng cười tếu táo, chỉ luôn bày trò nghịch ngợm, ăn vụng, nói chuyện riêng trong lớp. Đến trường dù chỉ để nhìn thấy những gương mặt đã cũ đến nhàm, nhưng vẫn thích. Từng tà áo trắng, từng nụ cười, giọng nói, từng đôi mắt, cả điệu bộ, dáng vẻ, vài chục con người như vậy, làm ta yêu đến rộn ràng.

Ba năm thanh xuân được đếm bằng từng giây… Mỗi lần mong chờ đến hết tiết học, từng giây sợ dò bài, từng giây giờ ra chơi, rồi từng giây ta cười đùa bên nhau, từng giây ta vồ vập chớp vào mắt mình một hàng mi cong, một nét mày chau của cô gái, chàng trai nào đó. Ta mải mê đong đo với từng giây, từng phút để rồi giật mình nhìn lại, ba năm như một cơn gió nhẹ thoảng qua, nhưng để vương hương nhớ mùi thương quá đậm. Khoảnh khắc ngắn ngủi đầy phấn khích bước ra khỏi phòng thi, ta đổi lại bằng cả một miền hoài niệm, xôn xao cả đời, khó dứt mà không hay biết rằng, khoảng trời ấy là niềm khao khát của quãng đời còn lại. Lúc nhận ra chuỗi ngày ngỡ là chán chường ấy sắp hết, cũng là lúc ta hối hả nắm lấy những giọt ngày cuối cùng trong vội vàng năm tháng thanh xuân rực rỡ. Quá muộn cho mọi sự níu giữ, dẫu biết là sẽ qua đi.

blog radio,   Con đường trở lại thanh xuân có bao giờ lại xa đến thế

Nhìn lại quãng đường đã qua, không ngắn, không dài, đủ để tơ giăng đầy từng ngõ ngách trong lòng - nơi đã quá đỗi xôn xao mỗi khi đặt chân vào cánh cổng xanh kia, giờ đây chỉ còn lại khoảng lặng, mang đầy ngậm ngùi tiếc nuối. Lễ trưởng thành trở nên xúc động đến nao lòng, đặt dấu chấm hết cho cuộc tình ba năm với mái trường phổ thông. À không, thật ra vẫn chưa hết bởi luôn còn trong niềm nhớ! Cố để ngắm kỹ những gương mặt ấy, rồi những giận hờn ngày mưa ngâu cũng tan nhanh dưới ánh dương phút chia tay, còn chơi vơi những bồi hồi, tha thiết. Mọi lời hứa hẹn gần đến bao nhiêu cũng không bằng những chiếc ôm ghì chặt nhau, trái tim kề sát nhau, nước mắt hoà hi vọng. Có thể sau này chúng ta gặp lại nhau, nhưng không phải là sân trường ngập đầy nắng hè. Dòng đời trôi xa, vô tình ta lại dạt vào nhau trên một đường phố đông đúc, xô bồ, dẫu trái tim không còn nhiệt huyết như ngày xanh nhưng vẫn ấm nồng hai tiếng bạn bè. Trong lòng bỗng vọng lại câu nói trong một bộ phim: "Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa." Khoảng thời gian ấy thật quá đẹp đẽ và rực rỡ, nó cứ vô tình trôi xa, đọng đó chút mơ hồ mong manh, chưa kịp định rõ là gì, chỉ biết rằng ngày tháng ấy, ta từng trải qua sâu đậm như vậy, hồn nhiên như vậy, và... như mơ.

Cơn mưa thanh xuân của ta... sắp tan! Buổi chiều hôm ấy, bầu trời cao và trong xanh ôm lấy từng gợn mây trắng cứ quấn quít vào nhau, tươi đẹp đến lạ kì! Thanh xuân này, ta vô tư cầm tay bạn bè bước qua. Dù vui hay buồn, đều là khoảnh khắc mà chúng ta luôn muốn nhìn lại, và khắc cốt ghi tâm, bởi những ngây thơ ngày xưa. Bài ca tuổi trẻ cứ vang lên trong tai phone điện thoại, trên chuyến xe buýt trở về sau một năm xa nhà, ánh dương ban mai lại rõ là rực rỡ. Cổng trường vẫn ướm màu xanh như một năm trước, khép hờ đón tân sinh viên ghé thăm khi hè về. Chợt thấy mọi thứ như chỉ mới đây thôi. Nhưng, con đường đến trường, từ khi nào, lại trở nên xa đến thế?

© Thiên Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top