Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

2026-03-17 21:00

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


blogradio.vn - Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

***

(Tiếp phần 1)

Từ xa, Út thấy anh đi tới. Bước chân quen thuộc ấy từng xuất hiện trong những buổi chiều cuối năm khi anh về quê, từng in dấu trên con đường làng cô thuộc lòng từ thuở nhỏ. Chỉ cần một thoáng nhìn nghiêng cũng đủ để cô nhận ra. Cô bước nhanh hơn, trong lòng rộn lên niềm vui nhỏ mà suốt mấy ngày qua cô vẫn giữ kín. Nghĩ đến khoảnh khắc anh bất ngờ nhìn thấy mình giữa thành phố rộng lớn này, hẳn anh sẽ ngạc nhiên lắm, rồi sẽ cười. Nụ cười từng khiến cô tin rằng năm năm chờ đợi không hề vô nghĩa.

Nhưng khi khoảng cách giữa họ dần thu hẹp, Út mới nhận ra bên cạnh anh không chỉ có một mình anh. Cô gái ấy đi sát bên, bàn tay đan vào tay anh rất tự nhiên. Anh cúi xuống nói điều gì đó; cô gái nghiêng đầu cười. Một hình ảnh đủ rõ để không thể nhầm lẫn.

Khi ánh mắt anh chạm phải cô, có một thoáng giật mình rất thật. Nhưng thoáng ấy trôi qua nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ nghĩ mình đã tưởng tượng. Cô gái bên cạnh khẽ hỏi:

“Cô ấy quen anh à?”

Út không chờ một lời giải thích dài dòng. Cô chỉ chờ anh thừa nhận rằng cô từng tồn tại trong cuộc đời anh, dù chỉ là một đoạn đã qua. Nhưng anh lắc đầu. Chỉ một cái lắc đầu rất nhẹ. Nhẹ đến mức tưởng như không có sức nặng. Vậy mà trong lòng cô, nó rơi xuống như một hòn đá chìm thẳng vào nơi sâu nhất. Điều khiến cô đau không phải là việc anh đang nắm tay người khác, mà là việc anh phủ nhận cô, phủ nhận quãng thời gian cô đã gìn giữ như điều quý giá nhất của tuổi trẻ.

Cô đứng đó giữa ánh đèn vàng nhạt, bỗng thấy mình nhỏ bé đến lạ. Nhỏ đến mức chỉ một cái lắc đầu cũng đủ khiến cả những năm tháng cũ trở nên mong manh như chưa từng tồn tại.

Trong khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong Út vỡ ra, không thành tiếng, cô quay người chạy theo, muốn nghe một lời nói rõ ràng, dù chỉ một câu cũng được. Nhưng chiếc xe máy đã lao đi, mất hút giữa dòng người đông đúc. Út níu lấy một bác xe ôm gần đó, giọng run lên vì tức tưởi, chỉ kịp nói: “Bác chạy theo giúp con”. Thành phố quá rộng, còn Út thì quá nhỏ. Chỉ một thoáng sau, mọi dấu vết đều biến mất. Đứng giữa con đường xa lạ, Út bật khóc, khóc cho mối tình đầu chưa kịp nở đã tàn, khóc cho niềm tin vừa kịp hình thành đã bị dập tắt không thương tiếc.

Từ đó, giữa cô và anh không còn bất cứ liên lạc nào, tình yêu năm năm chết đi lặng lẽ, như chưa từng tồn tại. Út ít nói, ít cười hơn trước nhưng rồi cô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần vì nghĩ không đáng cho chính mình. Út chỉ tiếc cho năm năm thanh xuân của mình khi niềm tin đặt không đúng chỗ. Cả nhà nhìn thấy, ai cũng hiểu nhưng không ai hỏi sợ Út lại đau thương, chị Hai thường gắp thêm cho Út vài miếng thịt khi ăn cơm. Chị Bảy mỗi tối lại ôm cô vào lòng, vỗ về, như cách hai chị em vẫn làm từ thuở nhỏ, chỉ là lần này, vòng tay ấy chặt hơn một chút.

Căn bệnh đã bào mòn sức lực của mẹ, mẹ mất ngủ vì đau vì không ăn được ngày càng nhiều và căn bệnh của mẹ không thể chờ đợi thêm được nữa. Chị Hai lại đi vay mượn khắp nơi, gương mặt chị vì lao tâm, lao lực cũng ngày một hốc hác. Út nhìn thấy tất cả nhưng cô không có cách nào phụ giúp gia đình, cô luôn ao ước mình có thể làm gì đó để cứu gia đình cô trong lúc khó khăn ngặt nghèo này.

Những câu chuyện trong xóm về những cô gái lấy chồng xa gửi tiền về phụ giúp gia đình ban đầu chỉ thoảng qua như một lời kể vu vơ trong các buổi chiều ngồi trước hiên nhà, khi người lớn nhắc đến với chút ngậm ngùi lẫn hy vọng. Út nghe rồi để đó, chưa từng nghĩ một ngày mình sẽ đặt bản thân vào những câu chuyện ấy. Nhưng càng về sau, khi những cơn đau của mẹ dày hơn, khi những khoản tiền thuốc thang trở thành nỗi lo thường trực mỗi tháng, những câu chuyện ấy lại trở về trong suy nghĩ Út, không còn mơ hồ mà dần rõ ràng hơn, như một con đường hiện ra giữa lúc người ta không còn nhiều lựa chọn.

Có những đêm nằm nghe tiếng mẹ thở khẽ trong bóng tối, Út chợt thấy lòng mình nặng đến mức không thể chợp mắt, và trong một ý nghĩ thoáng qua mà chính cô cũng thấy mình ích kỷ, cô tự hỏi nếu không có mình, liệu gia đình có bớt đi một gánh nặng hay không. Rồi Út lại trách mình ngay vì suy nghĩ đó, bởi từ nhỏ đến lớn, Út vẫn là đứa được cưng chiều nhất nhà, là người ít phải lo toan hơn các anh chị, vậy mà đến lúc khó khăn nhất, cô lại chỉ có thể đứng nhìn.

Khi người ta mai mối, Út không còn phản ứng gay gắt như những lần trước, cũng không vội vàng gật đầu, cô chỉ lặng lẽ nghĩ rất lâu. Út biết lấy chồng xa không phải là một phép màu có thể đổi thay tất cả trong chốc lát, Út cũng nghe không ít những câu chuyện buồn về những cô gái đi rồi không trở về trong dáng vẻ ban đầu nữa. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, điều khiến Út day dứt không phải là sợ cho bản thân mình, mà là sợ một ngày nào đó nhìn lại, cô nhận ra mình đã có cơ hội mà không dám bước tới.

Quyết định ấy, rốt cuộc, không phải được đưa ra trong một buổi nói chuyện ồn ào, mà hình thành dần trong những đêm dài không ngủ, trong ánh mắt thâm quầng của chị Hai, trong bàn tay gầy đi của mẹ khi cầm chén thuốc. Út hiểu mình không hoàn toàn cao thượng như người ta vẫn nghĩ về những cô gái lấy chồng xa vì gia đình; trong sâu thẳm, Út cũng mong có một lối rẽ khác cho chính mình, một nơi mà ký ức về cái lắc đầu năm ấy không còn hiện lên mỗi khi trời trở gió.

Vì vậy khi Út nói ra quyết định của mình, giọng cô bình tĩnh hơn cô tưởng, như thể Út đã tự nói điều đó với chính mình rất nhiều lần trước đó rồi. Dù trong lòng vẫn có những chập chờn lo sợ, cô vẫn biết, lần này mình không còn là đứa con út chỉ đứng sau lưng các anh chị nữa, mà đang tự chọn một hướng đi cho đời mình, dù phía trước là điều chưa ai có thể đoán trước.

Ngày gặp người chồng sắp cưới, cô lúng túng trước sự bất đồng ngôn ngữ của cả hai. Anh không nói được tiếng Việt, cô cũng không hiểu tiếng của anh. Họ trò chuyện bằng những cử chỉ vụng về, bằng ánh mắt và nụ cười. Nhìn anh kiên nhẫn lắng nghe, cố gắng hiểu từng phản ứng nhỏ của cô, lòng cô dịu lại. Không phải vì yêu, mà vì Út cảm nhận được sự tử tế.

Khi Út nói ra quyết định của mình, cả nhà im lặng rất lâu. Không ai nỡ để cô đi xa, nhưng cũng không ai tìm được con đường nào khác. Mẹ quay mặt đi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Chị Hai và chị Bảy ôm cô khóc. Anh Sáu ngồi trầm ngâm, mắt nhìn xa xăm, như đang tính toán một điều gì đó mà không có lời giải.

Những đêm sau đó, chị Bảy ôm cô nhiều hơn, như sợ rồi sẽ đến ngày không còn được nằm cạnh nhau, không còn những câu chuyện thì thầm trong đêm. Ngày Út đi, cả nhà tiễn ra tận nơi. Ai cũng khóc. Cô cũng khóc. Người chồng đứng bên cạnh, lặng lẽ đưa khăn cho cô lau nước mắt. Hành động nhỏ ấy khiến lòng cô chùng xuống. Út không dám mơ xa, chỉ mong lựa chọn này sẽ không trở thành một bi kịch như những câu chuyện cô từng nghe.

Cơn rung lắc của máy bay làm Út tỉnh lại. Người chồng bên cạnh khẽ nắm tay cô, cái nắm tay còn lạ lẫm nhưng đủ ấm để cô không cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc giữa không gian mênh mang này. Út nhìn xuống bàn tay mình nằm gọn trong tay anh, chợt nhận ra từ rất lâu rồi, cô không còn là cô gái đứng chờ một lời hứa hay một sự thừa nhận từ ai đó nữa. Cô đã tự mình bước qua một vết thương, tự mình chọn một ngã rẽ, và dẫu con đường phía trước còn nhiều điều chưa rõ, cô cũng không còn muốn quay đầu lại để hỏi “giá như”.

Út mỉm cười. Không phải vì chắc chắn mọi điều rồi sẽ tốt đẹp, mà vì lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình đủ can đảm để tin rằng hạnh phúc, nếu có, sẽ được vun đắp bằng sự kiên nhẫn và tử tế, chứ không chỉ bằng những lời nói ngọt ngào trong một khoảnh khắc. Và trong niềm tin còn rất mỏng ấy, Út thầm mong đóa hồng mong manh của mình, dù bén rễ ở một vùng đất xa lạ, vẫn có thể nở theo cách riêng, chậm rãi nhưng bền bỉ, như chính những tháng năm cô đã đi qua.

(Hết)

© Bằng Lăng Tím - blogradio.vn

Xem thêm: Vì Đã Từng Thuộc Về Nhau | Blog Radio

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

back to top