Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

2022-04-21 00:05

Tác giả: Lê Thị Nghịa Giọng đọc: Bạch Dương

blogradio.vn - Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

***

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không? (Lê Thị Nghịa)

Trời vừa chuyển lạnh, em liền bị cảm, mấy ngày sau đó em ho không ngừng, giọng thì lạc đi. Dây thần kinh căng cứng theo từng cơn ho, cuối cùng là đầu đau như búa bổ, nằm bẹp dí trên giường. Em vẫn thường bị thế, tầm ba bốn tuần sẽ khỏi.

Trước đây khi còn một mình em cũng chẳng quan tâm mấy, cũng chẳng uống thuốc bao giờ, cứ mặc cho nó qua hết triệu chứng rồi khỏi. Nhưng từ khi có anh, mỗi lần ốm em đều tủi thân. Con người ta chỉ khi để tâm thì mới buồn tủi, còn khi đã không còn là của nhau dù ốm đau không ai lo lắng cũng chẳng thấy thiệt thòi gì.

Em và anh, vừa đó nhưng cũng đã gần 1 năm. Mới đây anh ngồi tính, con số 9 tháng làm em giật mình. Em chưa từng yêu ai lâu đến thế và cũng chưa từng cố gắng nhiều như thế. Thật sự rất nhiều lần em đã muốn từ bỏ. Sự vô tâm của anh không ít lần khiến em rơi nước mắt. Bản thân em thỉnh thoảng vẫn tự hỏi phải chăng bản thân em đã đòi hỏi quá nhiều, đã mong muốn quá nhiều vào anh? Sau này nếu không cùng em nữa, anh đến với người sau thì anh có vì một lần mất em mà thay đổi, đối xử với cô ấy thật ân cần, thật ấm áp? Hay vì anh không yêu em đủ nhiều nên anh mới vô tâm như thế?

Mỗi lần em nấu ăn anh đều ngồi phía ngoài xem điện thoại. Đôi khi vì công việc, đôi khi cũng chỉ là lướt facebook cho vui. Anh có bao giờ nghĩ hỏi thăm xem em cần giúp gì hay không, rồi nhặt giúp em mớ rau, bóc giúp em củ tỏi. Cũng nhiều lần em phàn nàn, em thật sự rất muốn người con trai của em sẽ ân cần, cùng em làm những việc nhỏ nhặt cùng nhau.

Người con trai của em có thể không giàu có, không mua đồ đắt tiền cho em, không đưa em đến những nơi sang trọng đắt đỏ, nhưng anh có thể là một người sẵn sàng cùng em trải qua những ngày thường ấm áp sẻ chia hay không?

blogradio_chungtacuasaunaylieucothecochungtakhong

Mấy lần em ốm, anh đều hỏi thăm, đều bảo em dậy uống chanh mật ong đi cho đỡ ho. Nhưng anh có bao giờ nghĩ, sẽ đứng dậy khỏi giường, đun nước pha cho em một cốc hay chưa? Anh biết không, khi thấy anh bị ho, em đã tự mình tìm hiểu, tự mua nguyên liệu, tự mình ngâm lọ chanh mật ong đó cho anh. Nhưng khi em ốm, anh chưa từng tự mình làm cho em điều gì. Thậm chí chậu quần áo to đùng, cùng là em vừa ho vừa giặt, đến khi xong, tay chân lạnh buốt, cơ bụng vì ho quá nhiều mà đau nhói. Mỗi lần như thế em lại buồn, lại khóc.

Anh là người con trai rất yêu thương gia đình. Anh yêu bố mẹ, thương chị và em gái. Anh dành những điều tốt nhất cho họ. Em biết chắc trên đời này gia đình chính là số một nên em hi vọng mình có thể là số hai. Nhưng anh đã bao giờ đặt em ở một nơi nào đó quan trọng chưa? Anh đã bao giờ vì em khóc mà anh thấy có lỗi hay chưa? Từ lúc cùng em, anh chưa từng vì em giận mà xin lỗi, anh cũng cùng em im lặng và càng mặc kệ em.

Mỗi lần tự mình thấy, tự mình cảm nhận những sự vô tâm đó, em đều muốn dừng lại. Em nghĩ là mình xứng đáng được thương yêu mà. Em đã vì anh làm rất nhiều thứ, chăm lo cuộc sống cho anh.

Anh áp lực vì công việc, em cũng thế. Anh mua cho em cái gì thì hôm sau em cũng mua lại cho anh thứ tương đương. Bản thân em đến bây giờ không hề mắc nợ anh, em thậm chí còn thương anh hơn nhiều lần thế. Vậy tại sao anh không thể thương em hơn?

Anh nói là em tính toán, nói là em đừng nghĩ chuyện giặt cho anh chậu đồ, rửa giúp anh cái bát. Vậy thì em chẳng còn gì để nhận từ anh được nữa. Vậy mà em vẫn vì chữ thương mà cố gắng, hi vọng một ngày nào đó anh nhận ra mà thay đổi, mà yêu thương che chở cho em, sợ em đau, sợ em buồn, sợ em ốm, sợ em tổn thương. Có thể em sẽ không thể đợi được đến ngày hôm đó. Có thể yêu thương ấy sẽ dành cho cô gái đến sau em.

Anh có nhận ra không, em hôm nay đã không còn phàn nàn rằng anh không quan tâm em nữa, không yêu cầu anh làm cái này cái kia nữa. Thật sự em đã chán việc sự quan tâm phải do mình đòi hỏi, giận dỗi mới có. Em có xem một video, nói rằng “Sự tinh tế do em yêu cầu anh mới làm thì chính là rẻ mạt. Nhưng nếu em yêu cầu mà anh vẫn không làm thế chẳng hoá ra là chính em rẻ mạt”. Vậy nên em đang dần im lặng đi, rồi một ngày nào đó có lẽ chúng ta sẽ thật sự mất nhau, anh ạ. Có lẽ anh không để tâm hoặc có thể anh thấy mất em không có gì để tiếc.

Em đôi ba lần nghĩ rằng, nếu một ngày mình thật sự xa nhau, anh có người mới thì anh có đối xử ân cần với cô ấy không? Nếu thật sự như vậy thì chắc do em không may mắn, đến bên anh không đúng lúc, khi anh chưa biết cách yêu thương trân trọng một người con gái. Mà có khi chỉ đơn giản vì anh yêu cô ấy hơn em, sẵn sàng bỏ hết cái tôi chỉ để cô ấy vui vẻ hạnh phúc thì sao? Nói thế nào thì em vẫn quy về là em không may mắn được anh yêu thương. Hay anh vẫn sẽ đối xử với cô ấy như đối xử với em, nhưng cô ấy sẽ không giống em, yêu anh nhiều hơn em nên không để tâm đến những sự thờ ơ nhỏ nhặt đó?

Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

mua_3

Em đang mong chờ điều gì từ một mối quan hệ không tên? (Mây)

Sau bao đổ vỡ và vấp ngã trong chuyện tình cảm của mình, em đã tự dặn lòng rằng đừng quá mong chờ vào tình yêu. Em tự dặn lòng sẽ chẳng có một ai đó đủ bao dung, đủ kiên nhẫn để ở lại cạnh em đâu. Em mặc nhiên cho rằng, có lẽ em chẳng thể rung động với bất cứ một ai nữa đâu.

Em có nhận ra được những sự thật khắc nghiệt của cuộc sống này không? Điều ta không mong đợi nhất lại xảy đến với ta một cách nhẹ nhàng nhất. Nhẹ nhàng đến mức ta chẳng nhận ra. Đến lúc đã nhận ra rồi, thì đã là quá trễ.

Bỗng một ngày, có một ai đó xuất hiện bên cuộc sống của em, làm cho mọi thứ trở nên bị đảo ngược. Những gì từng dặn lòng trước kia, bỗng chốc trở nên vô hình.

Em từng nói với họ rằng, làm gì có ai có tình cảm với nhau khi chỉ nói chuyện với nhau thông qua hai chiếc màn hình điện thoại cơ chứ? Nhưng cô gái à, em đã quên mất rằng, con gái chúng ra rất dễ bị rung động bởi những người cùng trò chuyện với ta mỗi tối.

Em có nhận ra được không? Từ khi nào em đã bước vào một mối quan hệ không tên. Anh em, bạn thân, tri kỷ hay người thương…, tất cả đều không dùng để định nghĩa cho mối quan hệ này.

Chúng ta là bạn bè, chẳng ai lại có thể bộc bạch mọi thứ về nhau một cách tự nhiên đến thế. Là người thương, chẳng ai lại không dám thể hiện cảm xúc thật rằng mình đang cảm thấy khó chịu, ghen tuông khi đối phương nhắc tới một người khác trong cuộc nói chuyện.

Em có thể tỏ ra mình bình thường, khi họ nói về một người mà họ đã từng thích. Em có thể tỏ ra mình ổn, khi họ kể về một người con gái làm họ xao xuyến khi họ vô tình gặp sáng nay. Nhưng em lại cảm thấy bất ổn khi không nhìn thấy tài khoản của họ sáng đèn.

Điều bất lực nhất có phải là lúc em cảm thấy nhớ họ nhưng lại không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu, khi mọi thứ đã nhạt dần.

cham_lai

Em có nhận ra được không? Từ khi nào mà em biết trông chờ vào một người. Từ khi nào mà em bỗng cười tươi rạng rỡ khi đọc một câu tin nhắn. Em biết dành thời gian để tìm hiểu về những gì mà một ai đó vô tình nhắc đến. Ca sĩ hay bài hát mà một ai đó yêu thích lại trở thành loại nhạc mà em nghe mỗi ngày.

Từ bao giờ, em lại trở nên yếu đuối, luôn muốn tìm đến một ai đó ngay khi mình mệt mỏi. Từ bao giờ, em không còn cứng rắn và mạnh mẽ như xưa nữa.

Em có nhận ra được không? Em đang là người thất bại trong chính lời nói của mình đó. Người khẳng định rằng tình cảm này không thể xuất hiện là em. Người luôn lảng tránh mọi chuyện cũng chính là em. Vậy bây giờ, em đang mong đợi điều gì từ mối quan hệ không tên này. Cô gái à, đến bao giờ em mới mạnh mẽ buông ra.

Trái tim em đã đủ mệt mỏi chưa? Liệu em còn đủ sức để tiếp tục mạo hiểm và trông đợi từ một điều gì đó không? Đã là một mối quan hệ không tên, thì mãi mãi em cũng chẳng thể tìm ra một cái tên thích hợp để đặt cho nó.

Cô gái à. Hãy cứ nghĩ một cách đơn giản thôi. Trên đời này, mỗi một mối quan hệ đều có một sứ mệnh riêng của nó. Mỗi một người đến rồi đi khỏi cuộc đời em đều sẽ là một cái duyên. Một khi nó chấm dứt, lỗi không thuộc về ai cả, cũng chẳng cần một lý do nào cả. Đơn giản là họ đã hoàn thành xong sứ mệnh của họ trong cuộc đời em mà thôi. Điều gì cần nhớ, hãy biết nhớ đúng lúc. Điều gì nên quên, thì hãy lãng quên từ bây giờ.

Tác giả: Lê Thị Nghịa, Mây

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Lê Thị Nghịa

Ngoại trừ gia đình, không ai yêu thương tôi vô điều kiện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Rất nhiều người tin vào điều ước khi ta gấp được một ngàn cánh hạc sẽ mang điều ước của ta trở thành hiện thực. Nhưng nếu ta đã chờ đợi qua cả ngàn ngày mà những cánh hạc vẫn chưa mang điều kỳ diệu tới, người ta mong chờ vẫn im lặng, bên ta lại xuất hiện những mối quan hệ mới, nếu như trong lòng không vướng mắc một sự đợi chờ, tình yêu có đến?

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

back to top