Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em
2022-04-12 00:05
Tác giả:
Giọng đọc:
Sand
Bạn có bao giờ thắc mắc sau chia tay đàn ông thường nghĩ gì? Có thể đàn ông không khóc lóc, không trưng ra bộ mặt buồn bã nhưng điều đó không có nghĩa là họ không biết đau. Nỗi đau của họ được nén chặt trong những tiếng thở dài, hòa cũng làn khói thuốc hay những ly rượu đắng chát. Nỗi buồn, nỗi nhớ có thể sẽ còn đeo đẳng bên họ những tháng năm dài. Trong Radio tình yêu của tuần này, mời bạn lắng nghe những lá thư tâm sự của những người đàn ông sau chia tay. Mở đầu là lá thư:
Sau tất cả chúng ta là người dưng (được gửi từ Phú)
Anh chợt nhận ra rằng đến lời chào tạm biệt nhau lần cuối, chúng ta cũng chẳng có. Mối quan hệ của hai đứa cứ thế mà kết thúc đi. Và cái kết cho cuộc tình ấy là những điều đã trôi vào dĩ vãng.
Hai năm đã trôi qua, kể từ ngày chúng ta chẳng còn gặp nhau với anh là những tháng ngày cô đơn lạnh lẽo nhất. Chẳng còn ai tâm sư với anh ngay lúc này, có lẽ mất đi một người từng xem là tất cả chẳng hề dễ chịu chút nào em nhỉ?
Nhưng em à, có bao giờ em nghĩ rằng một ngày nào đó chúng mình sẽ cùng nhau đi hết chặng đường còn lại hay không? Hay ít ra chúng ta sẽ có những tháng ngày đẹp nhất mà dành cho nhau.
Anh biết mình hỏi như thế cũng chỉ là dư thừa mà thôi. Dù chẳng thể tìm được câu trả lời thích đáng nhưng anh vẫn muốn biết câu trả lời từ em mà anh đã chờ đợi bấy lâu nay. Dù mọi chuyện đã đi qua, nhưng em à anh vẫn muốn biết tình cảm trước giờ mà em dành cho anh là thật phải không em?
Chúng ta dừng lại chẳng biết vì điều gì, nhưng có lẽ sự im lặng là thứ khiến khoảng cách chúng ta cứ thế mà dần xa nhau. Trong anh và em chẳng ai nói điều mà hai đứa đang còn vướng phải, càng không muốn gửi gắm hết tâm tư tình cảm cho nhau chỉ vì sợ đối phương biết mà nghĩ ngợi.
Ở thế giới ngoài kia, không biết có bao nhiêu người như chúng ta nhưng anh có thể cảm nhận được một điều là trong tình yêu quan tâm thôi là chưa đủ mà quan trọng hơn cả là sự thấu hiểu về nhau.
Từ ngày chúng ta không còn gặp nhau không biết giờ em sống như thế nào, công việc ra sao, sống có hạnh phúc và tìm được cho mình một nửa còn lại hay chưa? Còn anh thì vẫn thế, một người cô đơn vẫn đi tìm cho mình một cuộc sống an nhiên từng ngày.
Bây giờ anh không nghĩ rằng gặp được em lại là điều khiến anh trăn trở suốt những năm tháng ấy. “Tình yêu mà, lạc nhau một phút, mất nhau cả đời”. Gặp được người mình yêu đã khó, giữ được nhau còn khó hơn gấp vạn lần. Nhưng có lẽ trong hoàn cảnh của chúng ta ra đi im lặng là cách tốt nhất cho cả hai.
Trong quá khứ chúng ta là hai người từng là của nhau. Nhưng hiện tại chúng ta là hai con đường song song mà khác lối, không biết đến bao giờ hai con đường ấy sẽ đi đến kết thúc và gặp nhau tại một điểm. Anh không chắc rằng chúng ta sau này có thể trở thành bạn nếu còn gặp lại nhau, nhưng mong em sau này sẽ có nhiều niềm vui và hạnh phúc. Em à, anh mong em sẽ quên đi những kỉ niệm cũ để có thể sống thật tốt cho hiện tại và tương lai, sẽ gặp được một người luôn quan tâm, lo lắng cho em, một người luôn sợ em buồn.
Sau chia tay, có lo lắng, quan tâm đến người ấy nhưng cũng chẳng còn tư cách gì để hỏi han nữa. Thế nên người ta chọn im lặng, lặng lẽ dõi theo cuộc sống của người kia, nhưng trái tim họ thì chưa từng quên. Tiếp theo mời bạn lắng nghe lá thư:
Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em (được gửi từ Mai)
Dạo này, anh thấy em vui vẻ hơn trước nhiều, có lẽ vì công việc và các mối quan hệ xung quanh đều thuận lợi. Anh mừng cho em. Những bức ảnh em đăng tải trên mạng xã hội đều có một điểm chung, đó là nụ cười rạng rỡ như nắng mai. Người ta thường bảo, con gái xinh đẹp nhất khi không thuộc về ai. Phải chăng, trái tim em đã chẳng còn thuộc về anh nữa rồi?
Những tin nhắn chủ động hỏi thăm từ phía em ngày một thưa thớt rồi hết hẳn. Đó là một sự im lặng đáng sợ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, em lại không còn quan tâm anh nữa. Khoảng cách của chúng ta giờ đây chất đầy những trống trải.
Anh đoán là em đã gom góp đủ thất vọng để chủ động rời đi trong chuyện tình cảm không có kết quả tốt đẹp này. Anh không có quyền trách cứ em vì chính anh đã đẩy em ra xa nơi mình. Nhưng nếu có cơ hội, anh thực sự muốn thổ lộ với em một điều “Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em”.
Cuộc sống tất bật với những kế hoạch lặp đi, lặp lại cũng chẳng thể xóa nhòa hình ảnh em trong tâm trí anh. Khi nhớ em, anh lại chìm đắm vào bóng tối trong căn phòng cùng những bản nhạc em thường hay nghe. Anh gần như thuộc lòng những đoạn hội thoại của hai đứa. Mỗi lần nhìn thấy máy bay trên bầu trời, anh bất giác nghĩ là em đang đến tìm anh. Đó có lẽ là khoảnh khắc duy nhất anh cảm thấy hai đứa mình có chút gần gũi dù mọi thứ đều nảy sinh từ trí tưởng tượng của bản thân.
Anh biết, em chẳng mong cầu gì nhiều từ anh ngoài một lời hỏi thăm chân thành “Ngày hôm nay của em thế nào?” hay một câu chúc ngủ ngon bình thường nhất. Vậy mà anh đã không làm được. Anh đã để em háo hức chờ mong rồi lại lắc đầu cười khổ. Em không biết rằng, cả ngàn lần cõi lòng anh gào thét nỗi nhớ em, đã trăm lần bàn tay này muốn nhắn gì đó cho em, bất kể điều gì.
Anh sợ mình sẽ yếu lòng. Anh luôn phải kìm nén cảm xúc thật. Anh cũng rất khổ sở và cô đơn. Anh ước gì mình có thể nói nhớ em, yêu em một cách vô tư như bao người khác, đằng này, anh phải tự gặm nhấm tình cảm ấy rồi lại vờ ra vô tâm với em. Thật lòng ước sau này mình sẽ gặp lại nhau. Anh sẽ nói tất cả cho em hay.
Kết thúc của một mối tình đôi khi được quy về hai điều đơn giản, phụ người hoặc bị người phụ. Với những người từng nếm trái đắng khi yêu, họ muốn nhắn nhủ gì đến người đã khiến trái tim họ tan vỡ? Tiếp theo mời bạn lắng nghe lá thư;
Em đừng yêu họ như cách em đã yêu anh (được gửi từ Trương Văn Quý)
Gửi em,
Hôm nay là 6 tháng 3 bỗng chợt anh nghe lại những bài hát như "Tình nào không như tình đầu”, anh lại nhớ về những ký ức của đôi ta. Anh đã bắt đầu những mối quan hệ mới nhưng bắt đầu rồi lại kết thúc vì anh chẳng thể nào quên được em. Có lẽ là vì em đã từng là cả bầu trời trong trái tim của anh.
Mới đó mà chúng ta đã xa nhau 4 tháng rồi, đó cũng không phải là thời gian ngắn và nó cũng không quá dài để có thể làm vơi đi những nỗi nhớ của anh dành cho em. Anh gửi giọt nước mắt của mình cho Chúa, chỉ mong em có những ngày bình yên và hạnh phúc nhất với chính bản thân mình. Chỉ như vậy thôi cũng đủ để khiến anh yên lòng với con tim mình.
Cuộc sống này vất vả lắm đúng không em nhưng bản tính kiên cường trong em sẽ không sợ những điều đó. Anh thì lại khác, anh thì rất sợ nó, anh sợ cả lòng người và sợ cả chính bản thân anh không đủ dũng cảm để đối mặt với thử thách, khó khăn ở phía trước.
Chúc em thật hạnh phúc với những gì em đã chọn. Cảm ơn em vì những điều tuyệt vời nhất trong khoảng thời gian chúng ta đã yêu nhau, những tình cảm mà em đã dành tặng cho anh khi mới còn gọi là tình đầu.
Có những ngày tháng anh tự mình bước đi trên một con đường dài trong bóng người hối hả của từng dòng người tấp nập vội đi. Có những ngày anh tự mình ngồi vào một góc tường nghe một bản nhạc, nghe đi nghe lại cả trăm lần nhưng vẫn không thấy chán.
Có những ngày anh chạy theo cuộc tình để tìm tình yêu mới cho mình nhưng mãi anh chẳng tìm thấy người đó ở đâu. Và cũng có những ngày anh bước đi ngang nơi mà hai đứa mình từng ngồi nói chuyện vu vơ về một cuộc sống xa vời mà ở nơi đó chỉ có anh và em.
Em bây giờ chắc em đang vui vẻ, hạnh phúc bên người mà mình đã chọn đúng không? Chắc em đang sống rất tốt trên con đường, hướng đi mà em đã chọn. Nhưng dù anh có buồn, anh cũng sẽ không khóc vì đối với anh dường như không còn nước mắt để mà khóc nữa. Hàng cây, con phố, đoạn đường , dòng tin nhắn và những bài hát trữ tình lãng mạn vẫn còn đó , chỉ là thời gian đã trôi đi rất nhanh rồi mà thôi.
Anh sẽ chính thức ngừng chờ đợi em. Anh phải nói với cuộc đời này cảm ơn những người đã đến và vì anh hi sinh mọi thứ để anh có thể trở lại là một con người vui tươi như ngày xưa kể từ khi mà em đã rời bỏ anh đi .
Anh xin cảm ơn những người bạn đã đến bên anh và cho anh biết được niềm vui, sự ấm áp đùm bọc lẫn nhau giữa con người với con người. Em hãy hạnh phúc với cuộc sống của mình nhé.
Anh yêu em nhiều lắm nhưng anh sẽ không vì quá yêu em mà bất chấp với em nữa. Em à, chỉ cần em sống tốt với chính mình thì anh đã rất vui rồi. Chúc em hạnh phúc với những gì mình đã chọn. Và dù em yêu ai đi chăng nữa, xin em đừng yêu họ như cách mà em đã yêu anh.
Giọng đọc: Sand
Thực hiện: Hằng Nga
Thiết kế: Hương Giang
Xem thêm:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Khoảng Trời Nhiều Gió (Blog Radio 868)
Nghịch cảnh luôn là điều mà trăm vạn lần ta không muốn phải trải qua. Nhưng ấy thế mà ông trời lại luôn biết cách khiến chúng ta phải đối mặt với nó.

Sống Chân Thành Để Nhận Chân Tình (Blog Radio 867)
Cuộc sống vốn đã khắc nghiệt, những người ta gặp, những mối quan hệ xung quanh luôn ảnh hưởng và khiến cuộc đời ta thay đổi. Đừng vì cái tôi mà đánh mất những người thân yêu nhất.

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)
Mỗi ngày chỉ là quá khứ của ngày mai. Chi bằng cứ hướng tới ngày mai bằng tình yêu cho mọi người.

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)
Nhân quả vẫn tồn tại dù bạn có tin hay không. Và chắc chắn đến thời điểm đủ duyên, những nhân chúng ta gieo sẽ trổ quả.

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)
Khi những khó khăn, bão tố không ngừng ập đến ta có đủ can đảm để tĩnh lại và nghĩ xem tại sao đến giây phút này ta vẫn còn đang sống.

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)
Hãy dũng cảm một lần nói ra câu chia tay và hiên ngang rời khỏi cuộc đời người đó. Bắt đầu cuộc sống mới của mình để không lãng phí năm tháng thanh xuân người con gái

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)
Tôi luôn cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, nên tôi hay lên mạng tìm kiếm một cái kết nối gì đó. Tôi cần một ai đó, người lạ cũng được, để họ lắng nghe tôi lúc này.

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)
Sáng nay thức dậy, lòng tôi bỗng trào dâng một tình yêu dành cho chính mình. Tôi muốn mặc đẹp hơn, bất chấp công việc hôm nay thế nào. Một cảm giác yêu thương và hân hoan.

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)
Tôi từng quanh quẩn hoài với những hồi ức, ngần ngại chẳng dám xóa bỏ chúng khỏi cuộc đời. “Từng ấy kỉ niệm, từng ấy niềm vui cơ mà, sao mà có thể từ chối sự hiện diện của chúng đây…” Tôi từng đắn đo nhấn nút “xóa tất cả” những tấm hình, những câu chuyện đã lưu, những dòng tin nhắn đã gửi. Nhưng lại lấp lửng chẳng dám chạm tay vì sợ nhỡ đâu một ngày lại tìm đến nó, cần đến nó như để tìm thêm một chút động lực thì sao?

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)
Ngày đó ông bà cũng không ưng dượng, vì hoàn cảnh nhà dượng khó khăn lại đông anh em, trên có mẹ già, dưới có em nhỏ ông bà sợ dì lấy dượng sẽ phải chịu khổ, ra sức can ngăn, nhưng dì thương dượng lại cứ mãi cứng đầu cứng cổ đến cùng.