Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em nhất định cũng sẽ hạnh phúc thôi

2022-03-23 15:27

Tác giả: Tiêu Lệ Lam Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Em sẽ ở lại đây với mùa thu, đợi nắng ấm trở về mang đàn chim di trú quay lại, em sẽ tiếp tục tìm hạnh phúc cho mình. Còn giờ, cho em chút thời gian để nhẹ nhàng đem hết tình cũ dư thừa gửi trời thu giữ hộ. Em nhất định cũng sẽ hạnh phúc thôi.

***

Một buổi chiều không nắng, gió lạnh từng đợt thổi qua như làm lạnh giá cả trái tim tôi. Ngồi trong quán cà phê nhỏ, cậu không nhìn tôi, còn tôi vừa nhận được thiệp mời của cậu. Vị cà phê hôm nay sao đắng quá, đắng chát như cái ngày cậu quay lưng về phía tôi, tôi không thể nói được gì. 

Chúng tôi cứ im lặng ngồi đối diện nhau nhưng lại chẳng nhìn nhau, chỉ đưa mắt dõi theo dòng người vội vã ngoài kia. Năm đầu tiên tôi nhận thấy, hóa ra Hà Nội vào thu buồn đến vậy.

Chúng tôi quen nhau và yêu nhau lâu lắm rồi, nhẩm đi tính lại chắc cũng hơn 8 năm, nhà cũng đã về chung, nhưng hai đứa cứ dây dưa chưa chịu làm đám cưới. 

Bạn bè của tôi cũng là của cậu, gia đình hai bên cũng quen biết, các mối quan hệ chất chồng khăng khít. Nhiều người hỏi sao còn chưa dắt nhau đi đăng kí, tôi chỉ cười cho qua. 

Hai đứa tôi không chỉ một lần nhắc về vấn đề này, nhưng cứ cảm thấy chưa đủ, cũng chẳng biết thiếu thứ gì nên vẫn lằng nhằng đến hiện tại. Bố mẹ hai bên hay bóng gió rằng những đứa bằng tuổi chúng tôi cũng đã hai đứa hai bên rồi, tuổi này cũng nên ổn định thôi. Tôi đưa mắt nhìn cậu, thấy cậu cau mày bảo vẫn còn sớm, không vội.

Cuối thu, tôi và cậu chia tay. Không cãi vã ồn ào, cũng chẳng có mâu thuẫn gì nhiều, chỉ là cảm giác cả hai không còn yêu thương và nhẫn nại. Cậu quay lưng về phía tôi bước đi, để lại phía sau là tôi với câu níu giữ chưa kịp nói thành lời. 

mua

Vậy là mối tình đầu 8 năm của tôi kết thúc như thế. Cứ ngỡ sau khi chia tay, tôi sẽ đau buồn suy sụp, không ngờ tôi vẫn bình tĩnh quấn chặt chiếc khăn quàng lên xe đi làm như mọi ngày. Năm nay chợt lạnh, mới cuối thu mà ra đường đã phải chồng hơn 3 lớp áo, gió lạnh ngấm cả vào lòng. Chị đồng nghiệp hỏi “Nay người yêu không đưa đi làm nữa hả em?”. Tôi xoa khuôn mặt tê đi vì lạnh, vừa dắt xe vừa trả lời “Anh ấy bận chị ạ”. Chị ấy cười đùa “Bình thường không nỡ để em chịu lạnh tới công ty cơ mà, nay nhẫn tâm thế”. Tôi chỉ cứng đờ mỉm cười, không phải cậu ấy nhẫn tâm, chỉ là không còn bận tâm nữa thôi.

Mọi người xung quanh ai cũng hỏi tôi chuyện hai đứa, dạo ấy tôi liền tránh né không hội họp gì, chỉ sợ mọi người hỏi về cậu. Chúng tôi chia tay trong yên bình, tôi nghĩ nên để nó trôi qua, không muốn nghe vài lời tiếc nuối an ủi từ mọi người, vốn dĩ tôi cũng không cần. 

Tôi vẫn cứ nghĩ mình ổn, như cây xương rồng gai góc giữa sa mạc. Không ngờ, đó cũng chỉ là lớp áo tôi thể hiện ra cho mọi người thấy, cũng là tôi tự đánh lừa chính mình. Ngày hạt mưa lạnh buốt đầu đông rơi xuống, tôi cuối cùng cũng ôm lấy mình mà bật khóc. Có lẽ hôm nay thực sự quá mệt mỏi, có lẽ trên đường về đánh rơi luôn bữa tối mới mua, hoặc cũng là khóc cho cuộc tình đã qua ấy. 

8 năm thanh xuân đâu có ít gì, tôi cứ nghĩ kết quả sẽ viên mãn, ai ngờ lại đi đến cuối sớm như vậy. Bao nhiêu uất ức, mệt mỏi, tủi thân cứ trong một đêm mưa lạnh như thế tuôn ra, để ngày mai tôi sẽ lại khoác lên lớp áo mạnh mẽ bất cần tiếp tục đi về phía trước.

yeu_-_49

Một năm qua đi, đàn chim di cư lại bay đi tìm nơi ấm áp. Thu Hà Nội bao năm vẫn thế, chẳng phải lạnh, nhưng những đợt rét vẫn luôn bất chợt tràn về, làm người ta khó lòng phòng bị. Nét thu như nàng tiểu thư khuê các, nhẹ nhàng đoan trang, nhưng lại mang theo vẻ u buồn khó hiểu. Không hiểu sao thu về, tâm trạng ai cũng man mác buồn thương. 

Tôi cũng gặp lại cậu khi đầu thu vừa nhú, cùng tấm thiệp mời đỏ chót không hợp khí thu. “Cậu và cô ấy quen nhau bao lâu rồi?” Cậu vừa khuấy cà phê, vừa trả lời: “Không lâu, mới được nửa năm.” Khuôn mặt ấy dịu dàng quá đỗi, tôi như thấy cậu trai những năm về trước mỉm cười với tôi. Nay dịu dàng của cậu chẳng thuộc về tôi nữa. 

Tôi nâng cốc cà phê, muốn che đi ánh nước trong mắt, hơi nóng lại làm chúng nặng trĩu hơn. Tôi cầm vội tấm thiệp để vào túi xách, đứng dậy quay lưng lại với cậu “Chúc mừng cậu, chúc hai người hạnh phúc, đầu bạc răng long”. Hình như tôi nghe thấy tiếng cậu phía sau. “Cậu cũng nhất định phải hạnh phúc.”

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, tôi cúi đầu bước vội trên đường. Trái tim tôi đau thắt khó chịu, lồng ngực ngột ngạt không thở nổi. Tôi không sao hiểu được, ở bên tôi 8 năm với cậu là không vội, vậy mà mới nửa năm, cậu lại chấp nhận một người nữa, đồng ý cùng người ấy nắm tay đến cuối đời. 

hen_-_ho_30

Do gặp đúng người sao? Vậy là thời gian vẫn không thể chiến thắng duyên phận. Có lẽ kiếp này, tôi và cậu đã định sẵn không thể là của nhau. Thế mà khi gặp lại, tôi mong chờ điều gì kia chứ? Tôi vẫn không thể kìm nổi ý nghĩ cùng cậu quay trở lại. Ảo tưởng biết bao. Hóa ra, từ đầu tới cuối đều là do tôi tự mình đa tình, tự mình chìm đắm trong ngọt ngào do mình tạo nên.

Ngày mai sẽ có một người con gái khoác váy cưới trắng tinh, giữa muôn vàn đóa hoa khoe sắc thắm bước đến nắm tay anh. Người đó yêu anh thay em, chăm sóc anh thay em, bao dung anh thay em, người đó mãi mãi chẳng thể là em nữa rồi. Vậy anh cứ hạnh phúc nhé. 

Em sẽ ở lại đây với mùa thu, đợi nắng ấm trở về mang đàn chim di trú quay lại, em sẽ tiếp tục tìm hạnh phúc cho mình. Còn giờ, cho em chút thời gian để nhẹ nhàng đem hết tình cũ dư thừa gửi trời thu giữ hộ. Em nhất định cũng sẽ hạnh phúc thôi.

© Tiêu Lệ Tam - blogradio.vn

Xem thêm: Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Tiêu Lệ Lam

Thay vì ngược dòng để đi lên đỉnh vinh quang cô độc, tôi thà xuôi theo đó mà xuống biển bao la.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình. Đó có thể là những rung chuyển khẽ khàng như cách một chú chim non mới nở từ trứng nhỏ sau bao ngày được ấp ủ, chở che bởi đôi cánh dang rộng đầy yêu thương của mẹ, là thanh âm giọt mưa xuân gõ nhẹ trên phiến lá thông xanh khi nắng hồng vừa tắt. Hay lớn lao hơn, ta có thể nghĩ tới khoảnh khắc lần đầu tiên làm mẹ, lần cuối cùng được siết tay người mình yêu say đắm trước giây phút chia biệt,...

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

back to top