Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

2021-06-12 00:05

Tác giả: Mih Key Giọng đọc: Thắng Leo, Bạch Dương

Bạn có bao giờ tự hỏi rằng tình yêu là gì? Khi đang yêu và được yêu, chúng ta ít khi nghĩ đến câu hỏi ấy. Chỉ đến khi mất đi rồi mới bâng khuâng tự hỏi, và rồi chợt nhận ra, yêu là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu là khi sợ mất đi người ấy. Và yêu còn là sự hoàn thiện bản thân không ngừng. Nếu một mối quan hệ không khiến người ta tốt lên thì đó có thể chưa phải là tình yêu thật sự.

Mở đầu Blog Radio của tuần này, mời bạn lắng nghe:

Truyện ngắn: Yêu là sợ em tổn thương (của tác giả Mih Key)

Tàn thuốc lá rơi trên mặt đất, tôi nhìn cách nó rơi rồi tàn lụi, một cách vô thức và lạnh lùng.

“Anh, vốn dĩ không có cái cảm giác như anh mong đợi đối với em đúng không?”

Tôi cười khẩy, một chút cảm giác gì đó, không thoải mái vì để cảm xúc rung động nhất thời mà xảy ra chuyện không nên. Tuyệt nhiên, vẫn không muốn mở miệng xin lỗi.

“Ừ, cảm xúc lúc đến lúc đi, anh không làm chủ được”.

Không có cảm xúc thỏa mãn như tôi nghĩ, chỉ cảm thấy trống rỗng và vô cảm, chỉ vì, đó không phải cô ấy.

Tôi đã nghĩ, người khác đi, người mới sẽ tới nhanh thôi, sẽ mang lại cảm giác mới lạ, và rồi tôi sẽ quên, tôi đã từng yêu Hà Chi như thế nào.

Giọng nói vang lên, vô cùng chậm rãi, không hề có chút trách móc hay than phiền.

“Chuyện hôm nay, coi như chỉ là vui chơi qua đường. Anh quên hay không quên em không quan tâm, bởi vì ánh mắt của anh, cách anh quan tâm em, không phải là của một chàng trai đang yêu, anh chỉ đang tìm người lấp đi cái chỗ trống trong trái tim của anh mà thôi.

Và em bảo này, đôi khi sự cố chấp bản thân sẽ khiến anh phải hối hận, khi anh yêu một người nào đó, anh thà rằng nói bản thân mình sai, để cô ấy vui, chứ không phải là vì chứng minh cái tôi. Rốt cuộc là anh yêu cô ấy hay bản thân mình vậy?”.

Cơ mặt tôi căng lại, nhưng tôi không trả lời cô ấy, cảm giác bên người con gái khác không vui như tôi tưởng tượng. Chỉ toàn là hình bóng của người con gái ấy, một cách rõ ràng.

Chúng tôi chia tay được ba tháng, không một lời hỏi han, qua lại. Sự im lặng một cách đáng sợ, trong một mối quan hệ lâu dài nào, cũng cần những lần chia tay để hai người còn cần nhau không.

Nhưng lần này, chúng tôi đã xa nhau chính xác 90 ngày rồi.

blogradio_yeulasoemtonthuong

Tôi mân mê ly rượu trên tay, tính nhấp môi rồi lại thôi.

“Uống ít rượu thôi, nó chẳng tốt cho sức khỏe của anh đâu, đồ ngốc”.

“Chỉ có em, mới hết lòng yêu một kẻ ngốc như anh”.

Tin nhắn cuối cùng, cô ấy đã xem, cũng chẳng thèm trả lời.

Rất muốn hỏi, em đang làm gì, cảm thấy ổn không, sau chia tay.

Ngày thứ 100, mưa tầm tã, cô ấy chắc lại quên mang ô rồi, tôi lặng lẽ nhìn cô ấy đứng ở trước mái hiên tiệm trà sữa.

Cũng chẳng kiềm lòng được, chạy tới, đặt chiếc ô dưới đất trước sự ngỡ ngàng của cô ấy. Tôi bước đi trong mưa, nặng trĩu hạt.

Tới tận bây giờ, tôi mới có cảm giác gì đó nhói đau, nơi lồng ngực.

“Cảm ơn vì chiếc ô”.

Tiếng điện thoại kêu tinh tinh.

“Em, có ổn không?”.

“Em rất ổn”.

“Em không muốn biết anh có ổn hay không ư?”

“Chúng ta, chia tay rồi anh à. Ổn hay không ổn, chúng ta cũng chẳng có tư cách hỏi nhau”.

Tôi nhìn màn hình điện thoại rất lâu, cô ấy nói đúng.

Chúng tôi chia tay rồi, tôi có tư cách gì hỏi cô ấy thế nào và ra sao.

Ba năm, cùng những thăng trầm, có một thứ còn trên cả tình yêu, đó chính là tình thương.

“Em rất ghét sự bất cần của anh, anh thực sự chẳng quan tâm thứ gì, công việc có chút trục trặc là anh bỏ. Anh hứa bỏ thuốc rất nhiều lần, nhưng chẳng lần nào anh thực sự làm”.

Lần đầu cô ấy cáu nhặng lên như thế, tôi luôn cho đó chỉ là điều nhỏ nhặt, chẳng ảnh hưởng gì tới mối quan hệ của chúng tôi.

Nhưng dường như, vì yêu tôi, cô ấy đã chịu đựng tất cả mọi thứ.

Tôi thuận tay đốt điếu thuốc lên, rồi lại nhìn nó tự tàn, không hề động môi.

“Anh ốm rồi, không thể tự mua thuốc”.

Tôi gửi một cái tin nhắn đi, chắc mẩm kết quả trong đầu, sẽ chẳng ai đến cả.

Có tiếng mở cửa, là Hà Chi. Cô ấy thuần thục đặt bát cháo lên bàn, đo nhiệt độ cho tôi. Cô ấy vẫn không nhìn vào mắt tôi, lẳng lặng đặt cốc nước với thuốc lên bàn.

“Ăn xong anh nhớ uống hai viên rồi đi ngủ. Chắc sáng mai sẽ hết”.

Tôi giữ khư khư bàn tay của cô ấy, như một đứa trẻ sợ lạc mất mẹ.

“Anh nhớ em, rất nhiều”.

Cô ấy vẫn chẳng biểu hiện cảm xúc gì, gỡ bàn tay của tôi ra.

“Anh nghỉ đi, đừng nói nhảm nữa”.

Tôi vẫn cố chấp không buông, lần này thì cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, đột nhiên gắt lên.

“Anh có hiểu không vậy? Anh biết vì sao em chia tay anh không? Không phải vì em không thể chịu đựng anh thêm một giây một phút nào nữa, mà là, em cảm thấy rất tồi tệ, khi chẳng thể giúp được anh tốt lên. 

Em cứ ở bên cạnh anh như một cái bóng như vậy có ích gì đâu. Trước và sau khi anh có em, anh vẫn vậy, chẳng thay đổi. Em có thể vì anh làm tất cả mọi chuyện, nhưng ai vì em. Yêu nhau quá lâu, mà không thể vì nhau, mệt mỏi lắm anh à”.

noi-nho-2

Cơ mặt tôi căng lên, cố chấp ôm cô ấy vào lòng. Bỗng dưng cô ấy òa lên khóc nức nở, tiếng khóc vang lên trong căn phòng vắng lặng chỉ có hai chúng tôi.

Thời gian như ngừng trôi. Tích tắc, tiếng đồng hồ vang lên không dứt. Tôi đúng là một thằng tồi và ích kỷ. Sẽ có lúc, để giữ một người mà bạn yêu thương rất nhiều, bạn sẽ dùng một trăm phần sự cố gắng.

Yêu là khi, bạn có cảm giác sợ hãi khi nghĩ tới, ngày mai không có cô ấy bên cạnh nữa.

Tôi buông cô ấy ra, lẳng lặng lôi hộp quà dưới ngăn tủ cạnh đầu giường ra.

“Anh không hề quên sinh nhật em, chỉ là anh viết nhầm địa chỉ, họ trả lại cho anh vào ngày hôm sau”.

Tất nhiên là đó không phải lý do vì sao chúng tôi chia tay, chỉ là một cái cớ để khơi dậy mọi sự ấm ức của cô ấy.

"Anh đừng ngụy biện cho sự lơ đãng của anh nữa, anh vốn dĩ chẳng hề để tâm."

“Anh thừa nhận, anh là một con ngựa hoang, rất bất cần, vô tâm và sống theo cảm xúc. Anh có nhiều thứ chưa hoàn thiện lắm chứ. Nhưng anh chưa từng nghĩ tới những điều đó lại làm tổn thương em. Anh nợ em một lời xin lỗi”.

Cô ấy nhìn tôi, khựng lại, mắt vẫn ngân ngấn nước.

Cô ấy là người đã đi bên cạnh tôi những năm tháng thanh xuân ngông cuồng và bốc đồng. Tuổi trẻ ai cũng có lúc xốc nổi và tùy hứng, nhưng điều gì làm tôi thực sự hạnh phúc và yên bình mới là quan trọng nhất.

Tình yêu trong tôi, cứ luôn màu hồng, và tôi nghĩ tôi chẳng cần cố gắng chút gì, nó cứ vui vẻ như vậy. Có người yêu thương, và chăm sóc tôi hàng ngày.

Tôi nằng nặc đưa cô ấy về, nhìn cô ấy bước vào bên trong nhà, lòng tôi nhẹ đi chút.

Bỗng, cô ấy quay đầu lại, thở nhẹ một cái.

“Anh, nhớ uống thuốc nhé, đừng tắm hôm nay. À, còn nữa, chuyện hôm nay, chúng ta, cần thêm chút thời gian anh nhé. Em và anh đều cần không gian riêng, để hiểu điều gì là quan trọng với bản thân mình”.

“Ừ, ngủ ngon”.

Ngày thứ 110. Tôi vẫn tiếp tục công việc hàng ngày, cũng không hẳn là bỏ được thuốc, chỉ là vài điếu một tuần.

Đôi lúc, sẽ nhớ cô ấy tới điên cuồng, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại như một thằng điên.

Đôi lúc, nhắn được cái tin, tính gửi đi, rồi lại thôi. Sợ phiền, sợ làm hỏng không gian riêng tư của cô ấy.

Đôi lúc, sẽ nhớ khoảnh khắc chúng tôi bên nhau, lúc cô ấy nằm trong vòng tay tôi, cười khúc khích.

Tôi điên cuồng làm việc, liên tục tăng ca, nhưng tới tối, lướt đi trên phố vắng, vẫn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.

Không tự chủ được, xe đã dừng trước cửa nhà cô ấy, đèn phòng cô ấy vẫn sáng đèn, tôi hạ cửa kính xuống, để nhìn cho rõ hơn.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, tôi cứ ngồi thừ ra như một thằng điên. Nỗi nhớ vẫn cồn cào, không một giây nào là yên.

khotheoduoi_(2)

“Anh định ngồi đó cả đêm à?”

Tiếng “tinh ting” của tin nhắn,

“Không, tính ngồi đây chút rồi về, chỉ là nhớ em, rất nhiều”.

Cô ấy gầy đi rất nhiều, chắc công việc có vẻ nhiều hơn. Cô ấy là kiểu người cầu toàn, đôi khi hơi khó tính.

“Mặc áo vào, em định chết cóng à?”

“Không, em tính vào xe anh ngồi mà, anh định không cho em vào xe à?”.

Cô ấy cười tinh nghịch khiến tôi hơi bất ngờ, cô ấy không cự tuyệt tôi nữa à?

“Em đã suy nghĩ rất nhiều trong những ngày chúng ta xa nhau. Em đã khóc, chứng tỏ là em vẫn còn yêu anh, em nghĩ là, chúng ta nên cho nhau một cơ hội. Bỗng dưng thôi, em nhớ tới anh nên nhìn ra cửa sổ, đúng là trực giác của những người yêu nhau đúng không? Thực ra, em cứ chạy xuống, quên mặc áo khoác rồi”.

Tôi xoa đầu cô ấy, mái tóc này, nụ cười này, đôi mắt này, bờ môi quen thuộc này. Tất cả tôi đều nhớ.

“Em cũng sai mà, em cũng có hoàn hảo đâu, mà bắt anh phải hoàn hảo như em nghĩ. Thế đâu công bằng. Anh, có nhớ em nhiều không?”.

Tôi kéo cô ấy vào lòng “Không, mà là rất rất nhiều. Mất rồi, mới thấy em quý hơn vàng, không ai bằng em cả, không ai có thể hiểu anh như em hiểu anh. Anh vẫn cứ nghĩ rồi sẽ ổn thôi, nhưng anh chẳng ổn chút nào, anh sợ mất đi em, sợ sẽ không thể bên cạnh em nữa, sợ em bị lạnh, bị đói, sợ em cô đơn một mình”.

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Hơi ấm này, tôi hy vọng nó vĩnh viễn thuộc về tôi.

Cô ấy xoa lòng bàn tay tôi, khẽ cau mày.

“Sao tay anh lạnh thế. Anh đã khỏi ốm đâu mà đi khuya thế này?”.

Tôi khẽ cười, nhẹ nhõm sau bao ngày, vui vẻ nghe cô ấy cằn nhằn như bà già.

“Thì chờ em sưởi ấm đấy, đồ ngốc ạ”.

Bạn vừa lắng nghe truyện ngắn Yêu là sợ em tổn thương của Mih Key. Bạn thân mến! Đôi khi phải tạm xa nhau một thời gian mới nhận ra ai mới là người mình cần, điều gì mới là quan trọng. Thời gian sẽ cho ta câu trả lời chính xác nhất. Nhưng thời gian cũng là kẻ thật thà đến mức khắc nghiệt. Có những thứ đã đánh mất một lần là sẽ mất đi mãi mãi. Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe lá thư:

Anh hứa sẽ không làm tổn thương em (được gửi đến từ tác giả ẩn danh)

Anh đã nhìn thấy ngày hôm đó, nhưng thay vì lại gần anh lại lùi bước chỉ để đủ nhìn được nụ cười em một lần cuối cùng rồi quay đi. Anh đã không biết sao anh có thể làm vậy nhưng nếu anh quay lại nhìn lần thứ hai, anh chắc chắn sẽ không đủ mạnh mẽ để ra đi.

Khi đó là những ngày tháng đầu tiên bước vào đại học của anh, anh quyết định sẽ tham gia một câu lạc bộ nào đó. Tuổi trẻ mà, nên tham gia vào một cộng đồng nào đó chứ nhỉ ? Sau một hồi làm quen với mọi người trong buổi sinh hoạt đầu tiên của câu lạc bộ, anh được xếp chung team với cả em. Tuy nhiên lúc đó chúng ta cũng chưa có ấn tượng gì với nhau cả, có lẽ điều anh nhớ ngày hôm ấy là em hơn anh một tuổi.

Vào câu lạc bộ thì vui chơi có thì làm việc cũng phải có chứ nhỉ. Khi đó team chúng ta được đảm nhiệm một sự kiện khá lớn. Đó cũng là lần đầu tiên anh phải chịu trách nghiệm cho một mảng công việc gì đó. Đối với anh, đây thực sự là một thử thách lớn và khó. Sau một thời gian tự xoay sở không đến nơi đến chốn, anh đã đi tìm sự giúp đỡ. Có lẽ lúc đó anh đã suy nghĩ là người hơn tuổi sẽ giúp anh tốt hơn. Anh đã tìm đến em.

May mắn thay là em đã nhận lời, và chỉ mất một buổi tối là cả hai chúng ta đã hoàn thành được công việc được giao. Anh đã rất vui nhưng không phải vì công việc hoàn thành mà là cuộc trò chuyện của chúng ta đã làm anh vui. Anh được nghe em nói nhiều như em rất thích lập trình, học võ, yêu mèo…

em_-_09

Những ngày sau đó, hai chúng ta lại càng ở bên nhau nhiều hơn. Một phần nhờ những buổi sinh hoạt câu lạc bộ, cùng với sự chủ động mạnh mẽ của em mà chúng ta đã có với nhau những khoảng thời gian thật đẹp. Chưa bao giờ anh nghĩ là một đứa mới vào đại học đã có thể có cô gái hơn tuổi quan tâm.

Rồi khi mùa đông đến dần, đó là khi anh bắt đầu lộ rõ sự trẻ con và cái tôi của bản thân mình. Chúng ta đã có những trận cãi nhau liên tiếp, điều đó đã khiến cho mối quan hệ chúng ta bị tổn thương rất nhiều. Anh đã làm em tổn thương rất nhiều.

Lúc đó anh mới chỉ là một cậu bé mới bước chân vào đại học, anh đã không quan tâm em như một người trưởng thành, điều mà em mong muốn hơn cả. Anh đã không tham gia câu lạc bộ hay nhắn tin với em trong một thời gian khá dài. Dù nhớ em nhưng anh lại không muốn nhắn tin, do cái tôi của một đứa trẻ đã khiến như thế chăng? Anh không biết nữa.

Một thời gian sau, anh đã có niềm vui và năng lượng để đến với câu lạc bộ. Mọi người đều chào đón anh quay trở lại, mọi người vẫn vui vẻ khi gặp anh. Có vẻ như là không có gì thay đổi, trừ một điều duy nhất - em không còn ở đây. Anh đã đi hỏi mọi người nhưng có vẻ không còn nghe nói gì về em từ lâu nữa rồi. Một cô bạn hay chơi với em trong team chúng ta cũng chỉ nói với anh là em không còn muốn đến đây nữa. Mọi cách thức liên lạc với em đều thất bại.

Suy sụp, thất vọng, chán nản - Có lẽ ba từ này diễn tả cảm xúc của anh tốt nhất. Anh đã từng tự hỏi những câu hỏi: “Sao mày ngu thế?”, “Mày khiến cô ấy tổn thương, mày mong chờ cái gì, cô ấy đứng chờ mày à?”. Mặc dù trên câu lạc bộ, anh có thể vẫn vui vẻ với mọi người, nhưng trong điện thoại của anh, hình ảnh em vẫn luôn ở trên đó.

Giờ cũng hai năm, anh cũng đã là sinh viên năm ba, em có lẽ cũng đã ra trường. Nhưng thật tình cờ là cuộc sống lại cho anh gặp em một lần nữa. Em vẫn xinh đẹp như vậy, mái tóc dài xoăn với màu nâu hạt dẻ, làn da hơi ngăm luôn khiến con tim anh bồi hồi. Anh đã có thể đến gần em và nói câu chào, nhưng không anh đã lựa chọn bước đi thật xa. Anh vẫn muốn yêu em và được em yêu nhiều lắm, nhưng anh đã làm em tổn thương và anh hứa với bản thân là sẽ không có lần thứ hai.

Lần đó anh đã phải mạnh mẽ rất nhiều, nhìn thấy người mình quan tâm và yêu quý nhưng lại không thể đến gần, nó rất đau đớn nhưng cái giá phải trả cho anh và cho hạnh phúc của em thì anh thấy đó là xứng đáng. Khi em ra trường rồi, mong rằng sẽ có một người con trai trưởng thành che chở cho em, điều em mong muốn giờ cũng là điều anh mong muốn.

Bạn vừa lắng nghe Blog Radio: Yêu là sợ em tổn thương. Bạn có bao giờ làm người mình yêu tổn thương vì những sai lầm trong quá khứ? Bạn có bao giờ đánh mất người mà bạn coi là quan trọng? Nếu gặp lại người ấy, bạn sẽ nói gì? Hãy để lại bình luận của bạn nhé!

Tác giả: Mih Key

Giọng đọc: Thắng Leo, Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Mih Key

Tuổi trẻ, sống hết mình, biết đứng lên, làm lại, mắc lỗi, nhận lỗi, và sửa sai

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Những năm tháng đẹp nhất của thanh xuân hãy dũng cảm đi tìm cho mình những tình yêu thật đẹp, bên nhau đủ lâu để ta được là một trong những điều đặc biệt nhất trong đời nhau và hãy dừng lại ở nơi mình cảm thấy bình yên nhất, chỉ cần may mắn gặp được đúng người thì mọi sự chờ đợi trong bạn đều xứng đáng. Hạnh phúc vốn là một cuộc hành trình và cuộc đời này nhiều lắm những chông gai, hãy tin rằng chỉ là do tắt đường nên hạnh phúc đến muộn một chút thôi.

Chặng đường làm người lớn chẳng hề dễ dàng như mình vẫn nghĩ

Chặng đường làm người lớn chẳng hề dễ dàng như mình vẫn nghĩ

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

back to top