Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 4/4)
2022-05-12 01:20
Tác giả:
Vũ Nguyễn
blogradio.vn - Tôi cứ ngỡ như mọi thứ vừa mới hôm qua đây thôi lại như một giấc mơ dài đằng đẵng mà tôi chỉ vừa tỉnh giấc. Tôi ngồi bệt xuống lề đường, tay ôm chặt chiếc hộp, lúc này đã đầy những ngôi sao chứa đựng những hạnh phúc của tôi, kể từ khi gặp Xanh.
***
Và thế rồi, Xanh biến mất. Không một lời báo trước.
Mùa hạ ngắn ngủi ấy cũng như sắp tàn lụi, thời gian quan trọng của chúng tôi cũng đã gần đến. Những cây phượng đỏ rực mùa hoa nở, như ngập trong những ánh lửa cháy. Mọi thứ giờ đây căng thẳng như dây đàn. Tôi tập trung cho việc học nhiều hơn, công việc làm thêm chỉ còn có thể làm được hai buổi một tuần.
Rồi đến một hôm, tôi không có tiết học vào buổi sáng nên tự học tại nhà. Chiều tối lại tranh thủ đi làm thêm. Khi vừa về đến nhà, tôi thấy trong hòm thư trước cửa là một bông hoa hướng dương và một lá thư rất dài đi kèm. Đó là những nét chữ của Xanh.
.jpg)
“Gửi An!
Thật lòng tớ rất muốn trực tiếp gặp mặt cậu để nói lời từ biệt nhưng mà tớ không thể. Vì cậu biết không, nhiệm vụ của tớ đã kết thúc rồi!
Có thể cậu sẽ thắc mắc về nhiệm vụ của tớ, thì cậu chỉ cần biết tớ là người phải mang đến cho cậu hạnh phúc... Nghe thật kì lạ phải không? Nhưng giờ tớ phải rời đi, bởi vì đã có người sẽ mang đến cho cậu hạnh phúc mà không cần phải là tớ nữa...
Đó chính là người đã luôn theo bước chân cậu từ phía sau những năm đầu cấp ba. Cậu ta đã luôn phải giả vờ lạnh lùng và đôi khi lại còn phớt lờ cậu, lại còn bày trò giả làm nhân vật xấu xa trong mắt cậu chỉ vì để được tiếp cận gần thêm với cậu hơn mà thôi!
Đó là người đã luôn đi theo sau để bảo vệ cho cậu những hôm cậu phải đi làm thêm về muộn trên con đường vắng vẻ. Cậu ta đã luôn dành hàng giờ đồng hồ liền để ngồi trong quán ăn mà cậu làm thêm chỉ để ngắm nhìn cậu mà thôi! Cậu ta cũng là người đã luôn để một túi giấy chứa đồ ăn và nước uống trước cửa phòng cậu những khi cậu đi học về mệt mỏi, vì sợ cậu sẽ không đủ sức để đi làm thêm buổi chiều!
Cậu ta còn là người đã luôn đứng ra bảo vệ cậu âm thầm khi bị những người khác bắt nạt. Là người đã luôn giúp cậu giải nhũng bài toán khó nhằn, giúp cậu hoàn thành tốt những bài tập thủ công hay còn giúp cậu lấy lại tinh thần mỗi khi làm không tốt bài kiểm tra nào đó...
Có thể nếu tớ nói ra hết chắc có lẽ sẽ hết cả tờ giấy này, phải đọc đến sáng mất! Nhưng có lẽ tớ nghĩ cậu đã biết được người đó là ai! Cậu ấy có thể không phải là người ngọt ngào tình cảm, nhưng tớ tin chắc rằng cậu ấy sẽ khiến cậu hạnh phúc và sẽ luôn bên cạnh cậu...
Gặp được cậu thật sự rất vui. Cậu có lẽ là người bạn tuyệt vời nhất, là người mạnh mẽ nhất trên thế giới này mà tớ từng gặp! Vì thế cho nên hãy luôn mỉm cười nhé An, vì cậu không bao giờ cô độc trên thế gian có bảy tỉ người này!
Hẹn gặp lại cậu, một lúc nào đó sớm thôi...”
.jpg)
Tôi cố gắng đọc hết cả bức thư. Thời gian có lẽ đã quá trễ, nhưng tôi vẫn lao như bay ra khỏi nhà. Trên tay cầm theo chiếc hộp hạnh phúc của Xanh.
Tôi đi đến góc đường quen thuộc, nơi có một cửa tiệm đồ trang trí bé bé xinh xinh mà tôi đã từng ghé qua. Nhưng giờ đây, nó biến mất không một vết tích và chỉ còn lại một bãi đất hoang. Tôi cố dụi mắt, chỉ hi vọng rằng mình đang mơ. Rõ ràng nó vẫn ở đây, ngày hôm qua tôi còn đi ngang qua thì làm sao nó có thể bốc hơi đi đâu được chứ!
Tôi cứ ngỡ như mọi thứ vừa mới hôm qua đây thôi lại như một giấc mơ dài đằng đẵng mà tôi chỉ vừa tỉnh giấc. Tôi ngồi bệt xuống lề đường, tay ôm chặt chiếc hộp, lúc này đã đầy những ngôi sao chứa đựng những hạnh phúc của tôi, kể từ khi gặp Xanh.
“Tại sao vậy? Cậu có cần phải đi gấp gáp như thế hay không? Tớ còn chưa... Chưa được chào tạm biệt cậu một cách đàng hoàng mà... Tại sao vậy?”
Tôi không biết nên làm gì, ngoài việc ngồi bất lực một mình nơi vắng người người qua lại. Rồi bật khóc ngon lành. Trông tôi chẳng còn ra dáng cậu trai trưởng thành mà mấy đứa bạn ở trường nể phục nữa, mà như một đứa con nít lên ba vừa để mất đi một người bạn thân rất quan trọng với mình vậy!
Rồi bất chợt, một cơn mưa trút xuống. Ngang qua nơi đây một cách bất chợt. Tôi chẳng đi tìm nơi trú, cũng không buồn đi tìm nơi trú. Tôi cảm thấy như một phần thế giới trong tôi đang sụp đổ thảm hại. Xanh cũng hệt như những cơn mưa mùa hạ, kéo đến và rời đi đầy bất ngờ, chẳng một lời nói từ biệt. Tôi gục đầu, mắt chỉ còn có thể nhìn thấy một màu đen, cảm nhận cái lạnh của những hạt mưa đang dần thấm vào lớp áo.
Nhưng bất chợt, chẳng còn giọt mưa nào rơi xuống nơi tôi nữa. Một bóng đen liền tiến đến bên cạnh tôi. Lúc đầu tôi cứ ngỡ đó là Xanh cùng với chiếc ô của cậu mang đến nơi trạm xe buýt quen thuộc lúc trước. Nhưng khi ngước mắt nhìn lên, tôi lại thấy Nguyên và trên tay là một chiếc ô màu xanh da trời cùng với một bộ mình ướt sũng vì mãi lo che mưa cho tôi.
.jpg)
“Sao cậu lại ở đây?”
“Thì đi theo cậu, bảo vệ cho cậu đây!”
“Bảo vệ gì chứ! Cậu ướt hết cả rồi kìa!” – Tôi nói rồi đứng dậy giành lấy ô để che cho cả Nguyên.
“Vì chỉ cần cậu không bị ướt là được! Tớ thì như thế nào cũng được!”
Tôi thấy cậu ta cười ngây ngô như kẻ ngốc. Mắt tôi lại cay xè thêm.
“Sao cậu lại giống như Xanh đến thế? Sao lại im lặng, không nói với tớ gì cả... Cả hai người cứ xem tớ như một tên ngốc vậy hả?”
“Tớ xin lỗi... Lẽ ra tớ nên nói ra hết mọi thứ và không nên hèn nhát như vậy!” – Nguyên bất ngờ ôm lấy tôi vào lòng, trong khi tôi vẫn còn đầm đìa nước mắt. – “Nhưng giờ tớ có thể đủ dũng cảm để đối mặt với cậu rồi! Tớ bây giờ không muốn làm vai phản diện bộ phim này nữa, hãy cho tớ được cơ hội làm vai chính cùng với cậu, được chứ?”
“Cậu đang nói linh tinh gì thế?”
“Cậu thật là... Đừng khóc như thế chứ! Khóc sẽ xấu lắm!” – Nguyên lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má tôi. – “Tớ đã hứa với Xanh, là sẽ luôn làm cho cậu mỉm cười, sẽ không để cậu buồn bã nữa...”
“Cậu và Xanh thật là ngốc mà...”
Tôi hét lớn. Nguyên bật cười, vỗ vai tôi đầy an ủi. Cả hai cứ thế mà đứng trong mưa, bên dưới chiếc ô mất một hồi lâu. Cuối cùng thì cơn mưa ngừng lại. Cái ôm của Nguyên đã làm nỗi buồn trong tôi cũng vơi đi đôi chút. Tôi lấy từ trong ba lô, một tờ giấy và cây viết, xếp thành ngôi sao cuối cùng cho vào chiếc hộp, trong đó tôi ghi rằng: “Tôi đã rất hạnh phúc vì thế giới đen tối này của tôi đã được thắp sáng bởi Xanh và Nguyên”. Rồi tôi nhắm mắt cầu nguyện điều ước của mình trong đầu. Khi ngôi sao ấy được bỏ vào và nắp chiếc hộp được đóng lại, thì bỗng chốc chiếc hộp hóa thành những ánh sáng rực rỡ đủ màu sắc và rồi biến mất trong hư không.
“Cậu biết không? Xanh đã từng nói, khi chiếc hộp ấy đầy thì điều ước của tớ sẽ thành hiện thực!”
“Thế điều ước của cậu là gì?” – Nguyên nghiêng đầu hỏi.
“Tớ muốn gặp lại cậu ấy! Và tớ muốn nói rằng bây giờ, tớ không còn phải còn phải cô đơn nữa mà đã có người bên cạnh tớ rồi! Một kẻ rất ngốc...”
Nói xong tôi bật cười sảng khoái. Nguyên chỉ biết lắc đầu, mỉm cười nhìn tôi. Rồi cậu đưa tay xoa mái đầu tôi thật dịu dàng.
.jpg)
“Này Nguyên! Nếu như cậu thích tớ, thế sau này cậu có sợ phải chống lại cả thế giới khắc nghiệt này không? Chỉ bởi vì tình cảm của chúng ta thật khác biệt với những người ngoài kia…” – Tôi ngước nhìn, thắc mắc hỏi Nguyên.
“Đương nhiên không! Vì tớ đã là nhân vật phản diện rồi, nên tớ sẽ chống lại cả thế giới này để bảo vệ cho cậu, cho tình cảm của chúng ta!”
“Cậu nói gì mà lộn xộn tớ chẳng hiểu được gì cả!”
Tôi cảm thấy xấu hổ, mặt đỏ bừng như cà chua. Tôi như muốn oà lên khóc một trận cho đã đến nơi rồi. Đôi mắt cậu sáng rực rỡ với những niềm vui nhỏ bé. Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng hình ảnh phản chiếu của bản thân trong đôi mắt cậu bạn.
“Bây giờ chuyện đó không còn quan trọng, giờ quan trọng là ta nên về nhà nghỉ sớm thôi, mai còn đi ôn thi! Cậu mà ngủ dậy trễ thì hai chúng ta sẽ muộn giờ đấy nhé! Phải thi tốt thì mới thành công nhớ chứ?”
“Tớ biết rồi! Tớ nhớ rồi... Đúng là Nguyên của ngày nào giờ ra dáng ông cụ non phết...”
Tôi gật đầu ngoan ngoãn rồi liền lườm mắt nhìn cậu bạn. Tôi đi song song cùng với Nguyên, hai hình ảnh phản chiếu của tôi và cậu như đang lồng vào nhau bên dưới lòng đường. Trái tim tôi lúc này đây an yên đến lạ thường.
Mùa hạ lại dần trôi qua. Trên bầu trời sau cơn mưa to và mây đã tan đi mất xuất hiện vài ngôi sao lấp lánh. Những cơn mưa nặng hạt vẫn cứ thế tiếp diễn, ấy thế mà tôi không còn cảm thấy lạnh lẽo và đơn độc như lúc trước nữa. Tôi đã có được một người bạn rất tốt tên Xanh đầy bí ẩn, một tình bạn đẹp nhất trần gian này và giữa hai chúng tôi đã có một lời hứa sẽ gặp lại nhau một ngày mưa nào đó không xa. Ngoài ra tôi còn có một ánh mặt trời luôn luôn ở phía sau lưng mình, đã luôn dõi theo bảo vệ tôi một cách âm thầm khi tôi phải một mình đứng trước cuộc sống với đầy mây đen bao phủ này. Đã thế lại còn tuyên bố không làm nhân vật phản diện nữa mà muốn chiếm một vai chính hẳn hoi để đóng cùng với tôi.
Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...
© Vũ Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy cứ an nhiên sống cuộc đời hạnh phúc! | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
















