Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 3/4)
2022-05-11 01:20
Tác giả:
Vũ Nguyễn
blogradio.vn - Nếu có Nguyên ngay đây, chắc hẳn là cậu ta lại an ủi tôi bằng đủ thứ trò đùa mà cậu ta có thể nghĩ ra được. Lúc trước tôi thấy chúng chẳng có gì vui, nhưng giờ thì tôi chẳng còn ghét mà thấy thích nữa. Gương mặt và điệu bộ lúc chọc cười người khác của Nguyên luôn thứ tôi nghĩ đến mỗi khi thấy mệt mỏi, rồi tôi sẽ tự mỉm cười một mình như một tên ngốc.
***
Tiếng hò hét cổ vũ đầy rôm rả khắp cả phòng. Tôi khẽ lách người qua những hàng người đông đúc để đi vào trong. Tôi thấy Xanh và Nguyên đang chuẩn bị giao đấu một trận bóng rổ với nhau. Cả hai người nhìn nhau đầy căng thẳng. Thật sự tôi cũng chẳng hiểu tại sao hai người lại thi đấu với nhau. Nguyên và Xanh đều nhận ra tôi đã đến đây và xem họ. Xanh khẽ cười.
“Cậu ấy đến rồi đấy! Giờ là lúc chúng ta sẽ thi đấu phân thắng bại chứ?”
“Đương nhiên rồi! Và tôi sẽ không để thua cậu đâu!”
.jpg)
Hai người lao vào trận đấu. Mọi kĩ thuật của cả hai đều rất cừ, không một ai kém cạnh ai. Trái bóng được chuyền qua lại đến hoa mắt. Bên ngoài cửa ra vào phòng đa năng, mọi người đều cổ vũ rất nhiệt tình cho cả hai, số ít còn đang cá cược xem ai sẽ thắng trận này.
Đến những phút cuối cùng, Nguyên đã giành được trái bóng. Thế nhưng cú nhảy của cậu bỗng nhiên mất đà. Và rồi cậu rơi xuống, vang lên những âm thanh chói tai và đau đớn. Mọi người nhanh chóng đưa cậu đến phòng y tế. Còn tôi chỉ biết đi lẽo đẽo theo phía sau. Gương mặt cậu nhăn nhó đến khó coi. Lòng tôi chợt như có lửa đốt nóng bừng hết cả lên. Chỉ hi vọng rằng mọi chuyện sẽ không sao!
Thật may là chẳng có chấn thương gì quá nghiêm trọng. Chân Nguyên chỉ bị bong gân nhẹ, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Mọi người rời khỏi phòng khi có tiếng chuông vào lớp, tôi và Xanh là những người ở lại cuối cùng.
“Cậu không lên học à?” – Xanh nhìn tôi chằm chằm hỏi.
“Thôi mặc! Bùng hai tiết cuối luôn!”
Tôi nói với vẻ đắc ý, như thể đang tự hào với những điều mình đang làm. Mặc dù trước đây tôi không phải tuýp người nghỉ học bất cần như thế, nhưng tôi cũng chán nản với việc phải ngồi nhồi nhét kiến thức cuối kì vào đầu. Ngẫm lại, thời gian trôi nhanh đến vội vã.
“Tại sao hai người bỗng dưng lại thi đấu với nhau vậy Xanh?”
“Cậu ấy thách đấu với tớ... Thật ra tớ cũng chẳng hiểu tại sao...” – Nguyên cười trừ nhìn tôi.
Tôi rất ít khi thấy Nguyên thách đấu một ai với một tinh thần háo thắng đến như thế.
“Cậu thấy Nguyên là người như thế nào?” – Xanh bất chợt hỏi tôi.
Tôi khựng lại. Thật sự tôi chưa bao giờ nghĩ cậu bạn sẽ hỏi tôi một câu hỏi như thế. Thế rồi, tôi mất vài giây suy nghĩ để đưa ra câu trả lời cho Xanh.
“Làm bạn với cậu ấy đến nay chắc cũng tròn ba năm rồi, dù đôi khi tớ thấy cậu ta thật xấu tính lại có khi cứ gây chuyện với tớ. Nhưng mà không phải lúc nào cũng vậy...”
“Cậu ấy có phải giống như một vai phản diện trong bộ phim của cuộc đời cậu không?”
“Không hẳn! Khi xem một bộ phim nào chúng ta thường hay chú tâm vào sự xấu xa của nhân vật phản diện mà đôi khi phớt lờ những điểm tốt ẩn giấu của họ. Có thể vì một nguyên nhân gì đó khiến họ thay đổi mà thôi!” – Tôi nói rồi nhìn Nguyên. – “Cũng giống như cậu ấy. Tớ nghĩ dù cho thế nào thì cậu ấy thật sự là một người tốt!”
“Đôi khi thích một nhân vật phản diện cũng tốt!” – Xanh kết luận.
.jpg)
Tôi gật đầu. Gió dường như đang thổi rì rào bên ngoài. Cành lá cứ đan xen vào nhau, tạo nên những vệt nắng đầy hình thù kỳ lạ rơi xuống căn phòng.
Sau lần ấy, tôi vẫn không biết tại sao Nguyên lại thách đấu Xanh. Nhưng kể từ lần đấy, cả ba chúng tôi dần thân thiết với nhau hơn. Tôi vui vì điều đó. Thế rồi chẳng mấy chốc, chiếc hộp thủy tinh của tôi đã đầy ắp những ngôi sao. Khoảng trống bên trong cũng dần thu hẹp đi...
Kì thi cuối kỳ kết thúc. Chúng tôi lao vào việc ôn luyện cho kì thi tốt nghiệp sắp tới. Mọi thứ đối với tôi càng quay cuồng thêm khi phải cân bằng giữa đi học và đi làm thêm. Mỗi khi mệt mỏi, tôi lại đi đến cửa hàng của Xanh, khoe với cậu bạn về chiếc hộp hạnh phúc mà cậu tặng hay đơn giản ngắm nhìn phố phường một cách lặng thinh. Lúc đó tôi lại thấy thiếu thiếu một điều gì đó. Phải, chính là Nguyên. Nếu có Nguyên ngay đây, chắc hẳn là cậu ta lại an ủi tôi bằng đủ thứ trò đùa mà cậu ta có thể nghĩ ra được. Lúc trước tôi thấy chúng chẳng có gì vui, nhưng giờ thì tôi chẳng còn ghét mà thấy thích nữa. Gương mặt và điệu bộ lúc chọc cười người khác của Nguyên luôn thứ tôi nghĩ đến mỗi khi thấy mệt mỏi, rồi tôi sẽ tự mỉm cười một mình như một tên ngốc.
Có những buổi tối đi làm thêm về đầy mệt mỏi nhưng tôi vẫn phải làm cho xong bài văn và hai ba tờ đề cương còn dang dở trên lớp. Điều ấy đối với tôi như một cực hình.
Tôi được Nguyên đưa đi học, một thay đổi cực kì lớn. Tôi ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn câu hỏi lí do về đề nghị bất ngờ này. Nguyên lảng tránh ánh mắt của tôi, bảo rằng chỉ muốn giúp tôi không đến trường muộn giờ nữa mà thôi! Thế là mỗi ngày vào lúc sáu giờ ba mươi phút sáng và hai giờ trưa, Nguyên luôn đứng đợi tôi bên kia đường đối diện nơi tôi đang ở. Dù trời nắng hay mưa cũng không ngần ngại chờ đợi tôi. Lúc nào cậu ta cũng tươi cười đón tôi mà không một chút nhăn mặt khó chịu. Có những ngày tôi chỉ muốn nằm trong nhà không thèm đi học, cậu ta lại lên đến tận nhà, đập cửa inh ỏi gọi tên tôi.
“Không học là không thể thành công, không thể nào đi xây dựng nước nhà và trở thành con ngoan trò giỏi đâu!”
Thế là tôi chậc lưỡi, nhấc mình khỏi giường mà đi học. Cậu ta vừa thấy tôi lại cười tít mắt.
.jpg)
Tôi được ngắm nhìn phố phường một cách gần gũi hơn, không còn chỉ là qua những ô cửa kính của xe buýt nữa. Và quan trọng là tôi không còn phải đợi chờ chuyến xe của mình mỗi ngày trong mòn mỏi nữa.
Đến một buổi chiều nắng sắp tắt. Tôi mệt rã rời chỉ muốn nhanh chóng về đến nhà rồi đánh một giấc thật ngon, thì Nguyên bỗng dưng cất tiếng hỏi tôi.
“Này An! Tớ hỏi cậu cái này!”
“Chuyện gì vậy?”
“Chỉ là tớ muốn biết... Ừm... Hỏi thì có vẻ kỳ lạ quá!”
“Có chuyện gì cơ chứ? Chúng ta đã là bạn bè với nhau thì có gì mà ngại ngùng nữa chứ...” – Tôi cười.
“Thế... Trái tim của cậu đã rung động vì một ai chưa?”
Tôi thôi cười. Tôi nghĩ do gió lớn mà mình nghe nhầm. Tôi để trống cả một khoảng thời gian, như thể mình chưa nghe câu hỏi ấy. Thật lòng tôi không biết nên trả lời câu hỏi ấy như thế nào. Nguyên vì thế mà cũng lảng vảng sang một chủ đề khác. Lúc vừa về đến nhà, tôi thấy mắt cậu buồn lắm. Ngay lúc cậu rời đi, trái tim tôi như thể lệch đi một nhịp. Cảm giác như tôi vừa làm tổn thương cậu bạn vậy!
Một tối cuối tuần sau đó, Xanh rủ cả tôi và Nguyên đến rạp xem phim. Một bộ phim nào đó nghe nói rất hay. Tôi thấy không hợp sở thích của mình nên định từ chối thì Xanh đã rất cố gắng thuyết phục tôi và cậu đã thành công.
Và quả thật, bộ phim ấy thật sự rất hay. Dù lúc đầu tôi không thèm để tâm đến lắm nhưng mà khi đến đoạn cao trào, mọi thứ diễn ra nhanh chóng và dồn dập, tôi như bị cuốn vào trong cả bộ phim đó. Mọi người trong rạp, kể cả tôi đôi khi lại phải trầm trồ thán phục. Nhưng vượt lên trên tất cả, đó là việc nhân vật phản diện của bộ phim đã hi sinh cả mạng sống của mình để cứu nhân vật chính. Cuối cùng thì cũng như người ta thường nói, nhân vật phản diện phải biến mất. Nhưng tôi lại thấy có chút gì đó hối tiếc điều đó.
Ấy thế mà tôi đã ngủ quên đi mất. Tôi còn chẳng kịp xem hết cái kết của bộ phim, tôi chẳng biết vì sao cơn buồn ngủ lại ập đến ngay lúc đó. Có lẽ vì mấy ngày nay tôi không được ngủ đủ giấc, lại còn đi xem phim này nọ thay vì dành thời gian để ngủ lấy lại sức.
Nguyên nhận ra tôi đã ngủ gục và ngả đầu về phía vai cậu. Nguyên cứ thế mà không dám động đậy vì không muốn đánh thức tôi. Cho đến khi bộ phim kết thúc, cậu khe khẽ gọi tôi dậy. Tôi choàng tỉnh giấc, thấy tất cả đều đã rời khỏi rạp, chỉ còn ba đứa tôi. Thế là cả ba lật đật ra về, dù gì cũng đã khuya rồi. Chưa kể ngày mai lại còn phải đi ôn nên tôi phải tranh thủ về nhà ôn bài.
“Thế cái kết của bộ phim là gì?” – Tôi nhìn hai người.
“Cuối cùng thì đương nhiên là kết cục hạnh phúc rồi, nhân vật chính gặp được hạnh phúc đời mình!” – Xanh tươi cười nói.
“Và nhân vật phản diện đã biến mất mãi mãi...” – Nguyên nói hờ hững.
.jpg)
Tôi khó hiểu nhìn cả hai. Nhưng rồi Nguyên lại quay sang mỉm cười, bảo rằng đó là lẽ tự nhiên. Chỉ là cậu thay có chút gì đó đồng cảm với nhân vật đó thôi!
Tôi chào tạm biệt cả hai, trước cửa nhà. Dù gì cả hai cũng cùng đường về nên đã đưa tôi về. Tôi nhìn qua khung cửa sổ của căn phòng, dõi theo để thấy bóng dáng hai người đi trên con đường phía trước mặt cho đến khuất hẳn.
…
“Này Nguyên!” – Xanh bất chợt gọi lớn.
“Có chuyện gì sao?” - Nguyên đi phía trước đáp lại.
“Có phải trong lòng cậu, thật sự rất thích An đúng không?”
Nguyên bước chậm dần. Xanh cuối cùng cũng đuổi theo kịp. Cả hai đã đi được một đoạn khá xa. Nguyên ngước mắt lên trời cao trong vắt không một áng mây nào.
“Dường như đó chính là những thứ cảm xúc chính xác nhất mà tớ dành cho cậu ấy! Những thứ cảm xúc ấy chầm chậm từng lúc ăn sâu vào tim tớ, ngày này qua tháng nọ! Đơn phương đau khổ thật... Nhất là khi mình thích người khác nhưng không thể nói ra được...”
“Sao cậu lại phải che giấu đi? Không phải chúng ta nên nói ra cho nhẹ lòng hay sao?”
“Tớ biết chứ! Nhưng mà... Mỗi lần tớ có dự định ấy, tớ lại sợ... Tớ sợ cậu ấy từ chối, sẽ xa lánh tớ, sẽ ghét tớ, sợ đủ thứ... Và nhất là từ khi cậu xuất hiện, tớ lại càng sợ mất đi An hơn, khi nhìn thấy An thân với cậu ngày một nhiều hơn...” – Nguyên dừng lại một chút. – “Thế nên tớ mới hành động trẻ con như thế! Chỉ là muốn cho cậu ấy chú ý đến tớ nhiều hơn mà thôi!”
“Tớ thấy cậu ấy là một người rất lạc quan và mạnh mẽ, nhưng lại có chút gì đó rất cô đơn... Thế mà dù cho có phải ở trong hoàn cảnh nào thì lúc nào cậu ấy cũng luôn giữ nụ cười...” – Xanh tiếp lời.
“Đấy cũng chính là điều mà tớ ấn tượng nhất ở An! Thế nên tớ lúc nào cũng muốn cậu ấy vui vẻ! Nhưng lại không biết làm thế nào, chỉ biết vào vai một kẻ phản diện, nhưng không ngờ việc ấy lại phản tác dụng đến như thế! Làm cho An còn tưởng tớ ghét cậu ấy. Tớ thật ngốc mà!”
“Vậy thì từ bây giờ, cậu không cần phải làm một vai phản diện nữa... Chỉ cần cậu nói ra thôi!”
Xanh đứng trước mặt Nguyên tuyên bố hùng hồn như thế kèm theo một nụ cười khích lệ. Rồi cậu vẫy tay chào Nguyên và đi về hướng cửa tiệm đồ trang trí phía trước.
© Vũ Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 746: Tiếp nối của hạnh phúc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
















