20-04-2018 01:10:00

Tôi nhớ lại tuổi thơ mình, những món đồ mỗi lần mẹ đi xa về, biết đâu nó cũng từ hoàn cảnh như thế mà ra? Những người mẹ cứ vậy đứng lên chống đỡ mọi giông bão cuộc đời để con thơ có được điều tốt đẹp nhất. Mải miết lội ngược dòng số phận, bươn chải, hy sinh trong âm thầm đến nỗi một ngày nhìn lại, không thể nhớ được rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ như thế!

18-04-2018 01:24:00

Mỗi chúng ta khi còn có thể, hãy tận hưởng những phút giây ấm áp bên gia đình. Hãy bớt đi một vài cuộc vui bên bạn bè để về nhà ăn bữa cơm mẹ nấu, hãy đặt chiếc điện thoại ra vài phút để ngồi bên cha lắng nghe những tâm sự của cuộc đời, bởi thế gian mọi sự vô thường, chỉ có tình thân là bất biến và tình yêu thương của cha mẹ sẽ mãi luôn trường tồn…

17-04-2018 01:10:00

Tôi biết ở ngoài kia, thế giới bao la rộng lớn lắm, có rất những điều mới lạ, có rất nhiều vẻ đẹp tráng lệ làm say đắm chúng ta. Nhưng đối với tôi quê mẹ luôn là nơi bao la rộng lớn hơn, là nơi tôi có trở về đó hàng trăm lần, hàng nghìn lần đi chăng nữa tôi cũng chưa cảm thấy đủ.

15-04-2018 01:30:00

Một người đàn ông yêu thực sự không bao giờ để con ngồi chăm chăm nhìn cái điện thoại tối thứ bảy chờ đợi; anh ta sẽ bằng mọi cách đến hoặc giải thích. Nhỡ hẹn một lần, hãy tin tưởng, cuộc sống luôn có tình huống bất ngờ. Nhỡ hẹn lần 2 hãy nghi ngờ, xâu chuỗi lại mọi việc tìm câu trả lời. Nhỡ hẹn lần 3. Giải tán! Con chỉ có một trái tim và một thời tuổi trẻ, đừng lãng phí!

13-04-2018 01:20:00

Ở thành phố này nhộn nhịp, hiện đại hơn nhiều so với nơi mình sinh ra là một cái xóm nhỏ với cánh đồng cùng không khí dễ chịu và con người sống tình cảm. Nhưng chốn phố thị này ta lại chẳng thấy dễ chịu, cuộc sống khó thở và thật cô đơn. Nhiều lần nằm nghĩ suy phải chăng mình là người quá nhạy cảm nên lúc nào cũng thấy mình đơn độc giữa hàng ngàn người này?

12-04-2018 01:22:00

Cho đến một ngày tôi chợt nhận ra… Bố không lo bữa sáng cho tôi vì mới 5 giờ sáng, trong cái rét buốt đến tê tái của mùa đông miền Bắc bố đã phải ra đồng. Bố không đón tôi đi học về vào mỗi buổi chiều vì lúc này gánh rạ còn chưa phơi xong. Bố chẳng bao giờ chải đầu, tết tóc cho tôi vì sợ bàn tay chai sần, thô ráp sẽ làm đau con gái.

06-04-2018 01:10:00

Tôi có một đứa em trai, con của bố và dì, tôi không ghét dì, cũng không ghét em, nhưng cứ thấy họ nước mắt lại trực sẵn để trào ra, không hiểu vì sao? Đứa em không hiểu chuyện của người lớn, càng không biết nó là vết thương trong lòng tôi, chỉ là cứ hễ thấy tôi về nhà nó lại hét lên “Chị về, chị về’’. Tôi bối rối, lần nào cũng thế, luống cuống không biết nên ôm nó hay là đẩy nó ra.

04-04-2018 01:20:00

Khi tôi thả hồn mình ở một góc tầng ba, chỗ khu trọ tôi sinh sống thì đó cũng là lúc màn đêm buông xuống như phủ một lớp lụa mềm mại và nhẹ nhàng thả vào không gian, bao trùm một không gian bé nhỏ mà tôi đưa mắt theo nhìn. Sao cái cảm giác đó quen thuộc quá, như tái hiện về một nơi mà tôi vẫn thường hay nhung nhớ - đó chính là nhà của mình.

29-03-2018 01:10:00

Mẹ có biết không? Con từng nghĩ rằng tất cả tình yêu của mẹ dành cho con là điều tất nhiên bởi vì đó là nghĩa vụ, trách nhiệm và bổn phẩn của người làm mẹ. Nhưng trách nhiệm, bổn phận của mẹ có phải là hy sinh tất cả mọi thứ cho con đâu? Vì thế những năm tháng qua con luôn thờ ơ, hờ hững với mẹ. Con giận bản thân mình vì phải mất quá nhiều thời gian mới nhận ra được tình yêu của mẹ dành cho con nhiều như thế, bao la như thế.

28-03-2018 01:10:00

Ngày đó, cô không đủ can đảm để nhận sai của mình, cô đã nhắm mắt đưa chân bắt đầu một cuộc hôn nhân mới vì lòng kiêu hãnh, vì nỗi sợ, vì nỗi xấu hổ. Và cô từng nghĩ, biết đâu khi người chồng thứ hai lấy cô rồi anh ta sẽ thay đổi, nếu không yêu cô chắc anh ta đã không dùng nhiều thủ đoạn đến vậy? Cô sai, sai từ cuộc hôn nhân này đến cuộc hôn nhân khác.

back to top
+