20-07-2018 01:20:00

Bố lại bỏ con, thêm một lần nữa. Nhưng lần này cảm giác khác lắm bố ạ. Đau đớn, tuyệt vọng, con cảm giác mình có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Con hỏi tại sao bố lại bỏ chúng con, hỏi tại sao bố không giữ lời hứa với con, con chờ được nghe câu hỏi con làm sao. Chẳng phải bố từng nói nếu chúng con cần gì, chỉ cần nói với bố, bố sẽ cho sao? Vậy thì tại sao lúc con cần bố nhất bố lại không lên tiếng?

13-07-2018 01:20:00

Tay cha luôn cầy cuốc, cho dù đôi tay có chai sần, thô ráp, cho dù dãi nắng dầm mưa, làn da cháy nắng để cho đời con xanh thì cha chẳng ngại sá gì. Tôi nghĩ rằng, không ai được lựa chọn người cha, người mẹ; nhưng có một điều mà tất cả những người cha, người mẹ trên thế giới này luôn thương yêu con vô điều kiện.

11-07-2018 01:10:00

Một tháng làm việc trôi qua nhanh như chớp. Khoảng thời gian ấy cũng là khi con học được thật nhiều điều trong cuộc sống. Rằng không phải ai cũng tốt như người nhà mình, không phải ai cũng bao dung với con như mẹ. Con và anh ấy cãi nhau, con khóc như một đứa trẻ, còn anh ấy chẳng thể chịu đựng được sự ngang bướng của con.

10-07-2018 01:22:00

Tôi đã không đủ can đảm để thể hiện mình đã trưởng thành, dẫu tôi biết tôi sẽ chỉ dối ba để ba bớt lo giống như ba đã từng dối chúng tôi. Vì thật sự, chúng tôi cả bốn đứa đều muốn nhận được sự chở che, lời dạy bảo và luôn muốn là những đứa con bé nhỏ của ba.

09-07-2018 01:19:00

Sinh ra trên miền quê gió Lào cát trắng, tôi thấu hiểu thế nào là sự khắc nghiệt của hoàn cảnh sống, cũng thấu hiểu vì sao mà cha ông ngày xưa lại tạo ra những món ăn đậm chất dân dã nay đã trở thành đặc sản như món nhút, thứ chứa đựng cả tuổi thơ tôi. Tôi cũng hiểu ra vì sao người ta lại gọi món này là nhút.

06-07-2018 01:23:00

Tất cả, tất cả mọi thứ dưới mắt con bây giờ thật tồi tệ. Nó đè nặng lên đôi vai con. Khiến con không có động lực sống mỗi ngày và chẳng thể nào tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. Con cần động lực để bản thân quyết tâm hơn. Và điều động lực duy nhất đó bây giờ là mẹ và gia đình.

03-07-2018 01:20:00

Nếu một mai con lớn, đừng cố tranh cãi tại sao 2 + 2 không phải bằng 4, bởi trong cuộc sống, có khi kết quả đối với con là sai, nhưng với người khác là đúng và ngược lại. Thực tế có những thứ không thể giải quyết bằng chuyện đúng - sai, mà là bằng trái tim, bằng sự chân thành, bằng tình yêu thương con ạ.

29-06-2018 01:10:00

Giờ đây khi đứng giữa những phồn hoa, đôi lần tôi thèm một lần được sống lại giây phút ấy, nhưng tất cả đã qua mất rồi. Tôi của ngày xưa giờ khác đi rất nhiều, mẹ tôi cũng chẳng còn đủ khỏe mà rong ruổi như xưa, chỉ có những kỉ niệm của tuổi thơ là mãi nằm lại cũng tháng năm. Chúng chiễm chệ nằm yên đó như nhắc ta rằng đã từng có một thời đẹp và bình yên đến lạ.

28-06-2018 05:14:54

Hành trang tuổi thơ của con có thể không quá tráng lệ, không quần áo đẹp nhưng tươm tất bởi do chính tay mẹ làm, không được đưa đi đâu đó trong những dịp lễ tết, nhưng lại hạnh phúc vô cùng mỗi lần được cha đèo trên chiếc xe đạp cũ đến trường ngày còn nhỏ, được đùm bọc bởi anh hai trong những chuỗi ngày phải sống xa nhà.

27-06-2018 01:22:00

Có những ngày tỉnh dậy sau một giấc mơ êm, nghe thấy tiếng còi inh ỏi ngoài đường, nước mắt tôi chậc trào, tôi biết mình đang ở xa quê. Tôi không còn thích Hà Nội nhiều như ngày ấy, tiếng còi xe sau một ngày đi học mệt mỏi làm cho tôi nhớ cái bình yên chiều muộn ở quê.

25-06-2018 01:22:00

Con không dám cũng không muốn hứa với mẹ là con sẽ làm tốt những hy vọng của gia đình. Bởi con sợ một ngày nào đó vì quá yếu lòng, con lại bỏ lại tất cả mà trở về, sà vào lòng mẹ. Con chỉ biết rằng ngôi nhà nhỏ, mái ấm nhỏ đó sẽ luôn rộng mở đón chào con phải không ạ?

back to top
+