Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
2026-03-30 10:35
Tác giả:
@liely
Có những điều nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi đang sống trong một gia đình rất bình yên. Một ngôi nhà có đủ người, đủ tiếng nói, đủ những bữa cơm quây quần, đủ cả những dịp sinh nhật vẫn nhớ, vẫn có bánh, vẫn có nến, vẫn có những câu chúc nghe qua tưởng như ấm áp. Nhưng chỉ có tôi mới biết, đằng sau tất cả những thứ “đủ đầy” đó là một khoảng trống kéo dài rất lâu, rất sâu, và rất khó gọi tên.
Tôi đã từng cố gắng giải thích cảm giác của mình, nhưng rồi nhận ra có những nỗi cô đơn không thể diễn đạt trọn vẹn bằng lời. Nó không ồn ào, không dữ dội, không khiến người khác dễ dàng nhận ra. Nó chỉ âm thầm ở đó, len vào từng khoảnh khắc rất nhỏ, khi tôi ngồi trong bữa cơm mà không ai thực sự để ý tôi ăn gì, khi tôi im lặng giữa một cuộc trò chuyện mà chẳng ai nhận ra tôi chưa từng được hỏi, khi những câu chuyện, những kế hoạch, những lần đi chơi của anh chị diễn ra rất tự nhiên… và tôi thì không nằm trong đó.
Không ai nói rằng tôi bị bỏ ra ngoài. Nhưng cũng không ai thực sự kéo tôi vào.
Có những buổi sinh nhật của chính mình, tôi đứng giữa mọi người, nghe tiếng hát, nhìn ánh nến, nhận những lời chúc… nhưng lại không cảm thấy niềm vui. Không phải vì tôi vô ơn, cũng không phải vì tôi đòi hỏi quá nhiều, mà là vì tôi cảm nhận được sự gượng gạo trong từng nụ cười, sự vội vàng trong từng hành động. Mọi thứ vẫn diễn ra, nhưng giống như một việc cần phải làm hơn là một điều thật sự muốn làm. Và trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu, có những sự hiện diện không đi kèm với sự kết nối.
![]()
Tôi đã sống với cảm giác đó trong một thời gian rất dài. Dài đến mức có những lúc tôi tưởng rằng đó là cách cuộc sống vốn dĩ phải như vậy. Rằng mình không nên mong đợi được thấu hiểu, không nên chờ đợi sự quan tâm, không nên tin rằng sẽ có ai đó đủ tinh tế để nhận ra những điều nhỏ bé như việc tôi dị ứng với tôm và cua, hay việc tôi luôn là người ăn phần còn lại sau cùng.
Tôi đã từng yếu đến mức không muốn làm gì cả. Có những ngày chỉ cần mở mắt ra thôi cũng thấy mệt. Không phải mệt vì công việc, mà là mệt vì phải tiếp tục cảm nhận mọi thứ. Tôi đã từng rơi vào những khoảng tối mà không ai nhìn thấy, hoặc có thể họ nhìn thấy nhưng không biết phải làm gì, hoặc đơn giản là không đủ để quan tâm. Và tôi cũng không trách ai cả, vì đôi khi, người ta chỉ có thể cho đi những gì họ có.
Nhưng điều mà không ai biết là tôi đã tự mình đi qua những ngày đó như thế nào.
Không có một bước ngoặt lớn, không có ai nắm tay kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ nặng nề. Chỉ là từng ngày một, tôi học cách tự đứng lên. Có những ngày tôi vẫn thất bại, vẫn rơi xuống, vẫn thấy mình nhỏ bé và không quan trọng. Nhưng rồi tôi lại tự nhắc mình rằng nếu không có ai thực sự nhìn thấy mình, thì ít nhất mình không được phép quay lưng với chính mình.
Tôi bắt đầu học cách sống một mình, không phải là cô lập, mà là không phụ thuộc. Tôi học cách tự lắng nghe cảm xúc của mình, tự an ủi khi buồn, tự giữ mình lại khi mọi thứ trở nên quá tải. Tôi học cách chấp nhận rằng có những khoảng trống sẽ không bao giờ được lấp đầy bởi người khác, và nếu mình không tự đối xử tử tế với chính mình, thì sẽ không ai làm điều đó thay mình.
Nhưng mạnh mẽ không có nghĩa là không đau.
Đến bây giờ, vẫn có những lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhận ra mình không được nhớ đến trong những điều rất nhỏ. Vẫn có những khoảnh khắc tôi ước ai đó sẽ hỏi một câu đơn giản thôi, rằng tôi có ổn không, rằng tôi có muốn đi cùng không, rằng tôi có ăn được món này không. Những điều tưởng như rất bình thường, nhưng với tôi lại là những điều chưa bao giờ trở thành thói quen của người khác.
Và có một điều tôi ít khi nói ra, nhưng lại luôn ở trong đầu, tôi cũng muốn yếu đuối. Tôi cũng mệt. Tôi cũng có những ngày chỉ muốn dừng lại, muốn buông hết tất cả, muốn được phép không cố gắng nữa. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi mình, nếu tôi dừng lại, liệu tôi có quên mất rằng mình đã từng cố gắng mạnh mẽ như thế nào không? Nếu tôi cho phép mình yếu đuối dù chỉ một lần, liệu tôi có ngủ quên luôn trong sự yếu đuối đó không? Liệu tôi có còn đủ sức để đứng dậy thêm một lần nữa?

Có lẽ đó là điều khiến tôi vừa mềm, vừa gai góc theo một cách rất riêng.
Tôi không còn cố gắng chứng minh mình xứng đáng được yêu thương. Tôi không còn giải thích quá nhiều khi bị hiểu lầm. Tôi không còn tự trách bản thân vì những khoảng cách mà tôi không tạo ra. Thay vào đó, tôi giữ lại năng lượng cho chính mình, cho việc trở nên vững vàng hơn, cho việc không để những tổn thương cũ kéo mình quay lại những nơi mà mình đã rất khó khăn mới thoát ra được.
Tôi vẫn sống trong căn nhà đó. Vẫn là một phần của gia đình đó. Nhưng tôi không còn là phiên bản của mình ngày trước, người luôn cố gắng thu nhỏ lại để vừa với cảm nhận của người khác, người luôn im lặng để giữ hòa khí, người luôn nhường nhịn đến mức quên mất bản thân mình cũng cần được giữ lại một phần.
Bây giờ, tôi vẫn mềm. Tôi vẫn dễ buồn. Tôi vẫn có những lúc thấy mình lạc lõng. Nhưng tôi không còn yếu.
Tôi biết mình đã đi qua những gì. Tôi biết cảm giác phải tự kéo mình ra khỏi những ngày tăm tối là như thế nào. Tôi biết việc tiếp tục sống, tiếp tục cố gắng, tiếp tục không từ bỏ bản thân mình, dù không ai nhìn thấy, đã là một dạng dũng cảm rất riêng.
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn, kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
© Liely- blogradio.vn
Xem thêm: Yêu Bản Thân, Yêu Người Làm Mình Rung Động |Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.













