Con ước đời thực được như giấc mơ
2020-11-02 01:20
Tác giả:
@liely
blogradio.vn - Con không biết vì sao, có phải vì áp lực cuộc sống, vì công việc quá bận rộn khiến bố mẹ luôn cảm thấy mệt mỏi? Và con vô tình trở thành “bao cát” để bố mẹ trút giận, để cảm thấy nhẹ nhàng hơn?
***
“Sao con nhà người ta nó béo tốt xinh xắn, nó ăn gì mày được ăn nấy, con nhà người ta mặc đồ gì mày cũng có đồ đẹp đấy nhưng sao con nhà này lại khổ về ăn uống thế hả? Người ta thì làm cho bố mẹ nở mày nở mặt vì con, còn nhà này thì toàn để bố mẹ mang tiếng với thiên hạ, xấu hổ và nhục nhã làm sao”.
Bố cằn nhằn con từng chút một, ngày hôm nay con làm gì, ở đâu, với ai, sao không học đàn với học thanh nhạc đi… cứ như thể con là một đứa trẻ hư, lười học, biếng nhác và chả làm được cái gì nên hồn vậy.
“Suốt ngày tiền và tiền. Vất vả kiếm tiền nuôi ăn học mà mày không học cho tử tế, nên hồn thì mày chết với tao, tốn hơn chục triệu mà chả được cái gì thì mày nghỉ học luôn đi”.
Kèm theo tiếng than vãn, chì triết, mẹ thì đưa tờ tiền một cách khó chịu và không muốn đưa về phía con... Ngay cả lúc con đưa tay cầm lấy số tiền trong cằn nhằn, khó chịu của mẹ, nước mắt con tuôn dài, dù con đã bặm chặt môi, cố để ngăn mình không khóc. Con không thể khóc trước mặt mẹ. Con phải sống tốt, để đến một ngày nào đó mẹ sẽ phải hối hận vì đã đối xử với con như thể với kẻ thù.

Mỗi lần mẹ làm con tổn thương, những ý nghĩ đó lại xuất hiện trong đầu con. Thậm chí, không ít lần con còn suy nghĩ: Hay con không phải con đẻ của bố mẹ nên mọi người mới chì triết con như vậy? Con có lần cũng nghĩ đến việc tự tử, hay bỏ đi đâu đó thật xa, để bố mẹ không phải thấy con cho đỡ ngứa mắt.
Ngày hôm sau, con đã không bỏ đi vì nghĩ bố mẹ sẽ đau khổ và mệt mỏi thế nào khi phải đi tìm con hay là chứng kiến cảnh con mình chỉ còn là một thân xác lạnh ngắt. Con biết bố mẹ mắng mỏ con cũng chỉ vì mong con sẽ tốt hơn, vậy thì con phải thay đổi để bố mẹ có thể vui lòng vì con chứ. Ý nghĩ ấy đã đưa bước chân con theo lối quen thuộc về nhà. Cũng ý nghĩ ấy đã giúp con vơi đi những ấm ức mỗi lần nghe quát mắng,...
Song, thực lòng, con thấy cuộc sống của con chỉ toàn một màu xám. Ngay cả những lúc con thấy cuộc đời có vẻ tươi đẹp lắm, con vẫn bị ám ảnh bởi tiếng quát tháo của bố mẹ ở bên tai. Những tiếng quát tháo khiến con cảm thấy chói tai và ghê sợ. Có một thời gian dài con bị stress, bị trầm cảm vì điều này, nhưng bố mẹ không hề hay biết.
Còn nhiều lắm những câu nói tựa như dao mà bố mẹ sẵn sàng “ném” vào con mỗi ngày. Bố mẹ không cần biết, con cảm thấy thế nào khi nghe, dù mỗi lần nghe bố mẹ “chửi” xong, tâm trạng con thay đổi hẳn, con sống thu mình vì tự ti, con hay suy nghĩ nhiều về những câu nói của bố mẹ, nhưng bố mẹ cũng không buồn và cũng chả thèm quan tâm.
Bố mẹ còn không biết ở trường con đã xảy ra những gì, bị sao, bị như thế nào. Ở trường, đó là nơi khủng khiếp với con nhất khi con còn là học sinh lớp 9 và 10. Con bị bạn bè xa lánh, cô giáo phân biệt đối xử tuy con là học sinh giỏi trong lớp. Ngày ngày ở lớp bị đánh đập, bị đổ rác lên người, bị ép phải dọn trực lớp một mình đến tối muộn ở trường và là chân osin của tất cả các bạn trong lớp.
.jpg)
Ai ai cũng cười nhạo con, đem con ra làm trò cười, là thú vui cho mọi người. Nhưng con không dám nói với bất cứ ai con bị như vậy, vì con nghĩ nếu con nói ra bố mẹ sẽ rất buồn, sẽ nghĩ con mình dốt nát, ngu ngốc và làm bố mẹ lo lắng. Mỗi lần đi học về muộn chỉ biết nói dối: con đi tập múa hay con đi học thêm,.. nhiều lí do khác để tránh bố mẹ không phát hiện. Nhưng mỗi lần con nói xong như vậy, là lần nào cũng như lần nào cũng sẽ đều nghe mẹ chửi hoặc bố chửi có khi còn dọa không cho đi học. Con làm gì có bạn, lúc nào cũng lủi thủi một mình, từ nhà đến trường rồi lại từ trường về nhà, con chỉ biết nghe thôi chứ có dám nói câu gì!
Con không biết vì sao, hay vì lí do nào mà con có thể chịu đựng điều đó trong suốt hai năm học đó. Thật vi diệu phải không? Sức chịu đựng của con khá tốt nên cái gì cũng giữ trong lòng và không nói ra đến khi bệnh tâm lý của con đã ngày càng trở nên nặng hơn.
Thực ra, niềm vui với con vô cùng đơn giản. Đó là khi con có được điểm tốt, con nghĩ bố mẹ sẽ khen con, đó là khi con đánh đàn hay hát một ca khúc nào đó hay đơn giản là khi con viết văn, dù hay hay không thì bố mẹ sẽ luôn ủng hộ và động viên con: “Không sao đâu con, hôm nay như vậy đối với bố mẹ là hay lắm rồi, hãy để tâm trạng con thoải mái đừng luyến tiếc về ngày hôm nay mà hãy nhìn về ngày mai con sẽ làm được những gì....”
Những câu như vậy, đâu khó khăn gì để nói ra, phải không bố mẹ? Nhưng thực tế, con chưa được bố mẹ khen con bao giờ, vì bất cứ điều gì con làm hình như đều không vừa ý bố mẹ. Có lẽ cũng vì thế mà bố mẹ không bao giờ nói lời ngọt ngào với con.
Con không biết vì sao, có phải vì áp lực cuộc sống, vì công việc quá bận rộn khiến bố mẹ luôn cảm thấy mệt mỏi? Và con vô tình trở thành “bao cát” để bố mẹ trút giận, để cảm thấy nhẹ nhàng hơn?
Trong giấc ngủ đôi khi chập chờn, không thể sâu giấc, con mơ thấy mình bé lại trong vòng tay ấm áp của bố mẹ. Khi đó, hình như mọi áp lực, mọi buồn phiền của bố mẹ và con đều tan biến. Con rưng rưng, ước đời thực được như trong giấc mơ, bố mẹ không mắng mỏ, chì triết con.
© Ali Bin - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thật ra nỗi cô đơn nhiều khi còn hơn cả một nỗi đau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.













