Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó!

2018-02-28 01:30

Tác giả: Quang Nguyễn Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Bạn thân mến, một mùa xuân lại đến với đất trời, với hồn người. Mùa xuân không chỉ là mùa cho cỏ cây hoa lá đâm chồi nảy lộc, mà còn là khoảnh khắc để tâm hồn ta xanh lại, tái sinh, đón chờ những điều mới mẻ… Mùa xuân cũng là mùa của tình yêu – mùa cho những lứa đôi. Cùng với ngày Tết, mùa xuân còn mang ý nghĩa về sự đoàn viên, về tình cảm gia đình…

Với thơ ca, mùa xuân cũng mang tới cho tâm hồn thi sĩ những rung cảm, những vần thơ hết sức tinh tế. Để đón một mùa xuân mới, Thơ Radio xin gửi tới các bạn chùm thơ xuân của tác giả Quang Nguyễn.


Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó


Ngày đầu năm

Còn mùi sương lạnh trên cành
Bình minh thở dịu, hơi thanh mờ trời
Xuân về, gõ cửa, nơi nơi
Khoác màu áo mới, sáng ngời thế gian

Nhìn mai với cúc vàng vàng
Đắp xuân óng ánh, huy hoàng, dịu êm
Đâu đây dáng ngọc của em
Áo dài hồng thắm, pha thêm sắc kiều 

Đoan trang, tha thướt, mĩ miều
Hòa vào xuân mới, hương phiêu trở mùa
Đầu năm em tới lễ chùa
Chắp tay nguyện ước, duyên tròn, năm nay 

Xuân ơi, bao tuổi mà say
Thế gian đón đợi, sum vầy cùng xuân.

Bài thơ ghi lại một khoảnh khắc đầu năm – chỉ vậy thôi mà dường như đã đầy đủ cả mùa xuân. Có hơi sương, màu áo mới, sắc hoa tươi… và không thể thiếu một dáng xuân tha thướt mĩ miều cho hồn thơ say đắm. Mùa xuân là nàng thiếu nữ nọ, hay nàng chính là mùa xuân, khiến cho ta ngất ngây? Dường như cả hai đã hòa trong nhau để tạo nên một cảm xúc khiến người thơ và cả người đọc lâng lâng men say. Trong bài thơ tiếp theo, hình bóng của nàng xuân nọ sẽ hiện lên rõ hơn.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Em và mùa xuân


Em ơi, mùa xuân về rồi đó
Đi qua, cúc trước ngõ vàng tươi
Mai thay áo mới ngời ngời
Quê hương rộ sắc, đất trời màu xuân

Xuân nói gì, má hừng e thẹn
Vành môi hồng, như hẹn, đầu năm
Gió heo mây đến hỏi thăm
Tóc em óng ả, như tằm nhả tơ

Xuân chải chuốt, mùi mơ thùy mị
Thoang thoảng như trái thị chín nứt
Nhà nhà dưa mứt, ống trà
Sum vầy hạnh phúc, mồng ba, còn hương

Em giấu xuân vào vườn hoa sáng
Vàng vàng mai, cúc, bán sắc hiền
Em nheo mắt với thiên nhiên
Trời trong như ngọc, én nghiêng bay về

Chở theo xuân, bốn bề, rộn rã
Chợ hoa nhộn nhịp, khắp ngả đông đen
Sờ làn da, cảm thấy quen
Hình như xuân đã, kẽ xen vào em.


“Hình như xuân đã kẽ xen vào em” – bức chân dung nàng xuân dường như đã hoàn chỉnh ở nét cuối cùng này. Mùa xuân và tình yêu hòa vào nhau trong một niềm cảm hứng đắm say. Xuân đến bên đời, em đến bên ta. Không dừng lại ở cảm hứng về tình yêu, Quang Nguyễn còn viết những bài thơ xuân với cảm hứng về gia đình. Trong bài thơ tiếp theo, người mẹ chính là người mang đến mùa xuân cho đời con.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Mùa xuân của mẹ

Nắng xuân chạm ngõ
Hanh hao, hanh hao
Em về gội, hong tóc nắng gió
Heo mây lạnh, lay ngọn trúc đào
Tóc khô... tóc khô, cài lên hương xuân ánh
Đỏng đảnh đỏng đảnh
Giao cảm đất trời
Xuân trang điểm, mấy cánh hoa vàng ngời
Ngồi nhớ mẹ da diết
Mẹ cho mùa xuân bất diệt
Sợi khói huyền, hương bánh tét ngon
Bếp hồng củi giòn
Đêm giao thừa náo nức
Mâm ngũ quả, dưa mứt
Mẹ sắp sẵn trên bàn
Dẫu hèn hay sang
Vẫn mùa xuân đẹp nhất
Có Mẹ, mùa xuân ngọt như mật.


Trong một bài thơ khác, hình ảnh người mẹ cũng hòa trong hình ảnh mùa xuân, chỉ có điều, mùa xuân còn trở lại, còn thanh xuân của mẹ thì không. Bài thơ Nhớ Tết miền Tây của Quang Nguyễn đã đem người đọc trở về với không khí Tết của những ngày ấu thơ, khi ta còn thơ bé, khi tóc mẹ còn xanh.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Nhớ Tết miền Tây

Tôi yêu quê hương tôi
Trong đôi mắt của mẹ
Mùa xuân xưa rất trẻ
Đọng lại theo thời gian

Những sợi khói dưới bếp
Phả vào mũi, mê man
Khoai khoái mùi lúa nếp
Bánh tét bên bếp hồng

Mùa xuân còn trở lại
Khắc khoải nỗi nhớ mong
Tuổi mẹ thêm mãi mãi
Còn đâu tết ngày xưa

Chỉ có trong hồi ức
Con giấu dưới mái dừa
Lớn rồi lấy ra xức
Thơm náo nức xuân qua

Mẹ về cuối chợ xa
Tay xách đôi giỏ nặng
Con hớn hở xin quà
Trước sân mai vàng ánh

Xuân đắp màu từng nhánh
Con chạy ôm con gà
Vui mừng rồi hét la

Thương quá mùa xuân cũ
Gói ghém, tình yêu thương
Tóc mẹ giờ mây phủ
Nhạt nhòa tết quê hương.


Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Quang Nguyễn

Người kể chuyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top