Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó!

2018-02-28 01:30

Tác giả: Quang Nguyễn Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Bạn thân mến, một mùa xuân lại đến với đất trời, với hồn người. Mùa xuân không chỉ là mùa cho cỏ cây hoa lá đâm chồi nảy lộc, mà còn là khoảnh khắc để tâm hồn ta xanh lại, tái sinh, đón chờ những điều mới mẻ… Mùa xuân cũng là mùa của tình yêu – mùa cho những lứa đôi. Cùng với ngày Tết, mùa xuân còn mang ý nghĩa về sự đoàn viên, về tình cảm gia đình…

Với thơ ca, mùa xuân cũng mang tới cho tâm hồn thi sĩ những rung cảm, những vần thơ hết sức tinh tế. Để đón một mùa xuân mới, Thơ Radio xin gửi tới các bạn chùm thơ xuân của tác giả Quang Nguyễn.


Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó


Ngày đầu năm

Còn mùi sương lạnh trên cành
Bình minh thở dịu, hơi thanh mờ trời
Xuân về, gõ cửa, nơi nơi
Khoác màu áo mới, sáng ngời thế gian

Nhìn mai với cúc vàng vàng
Đắp xuân óng ánh, huy hoàng, dịu êm
Đâu đây dáng ngọc của em
Áo dài hồng thắm, pha thêm sắc kiều 

Đoan trang, tha thướt, mĩ miều
Hòa vào xuân mới, hương phiêu trở mùa
Đầu năm em tới lễ chùa
Chắp tay nguyện ước, duyên tròn, năm nay 

Xuân ơi, bao tuổi mà say
Thế gian đón đợi, sum vầy cùng xuân.

Bài thơ ghi lại một khoảnh khắc đầu năm – chỉ vậy thôi mà dường như đã đầy đủ cả mùa xuân. Có hơi sương, màu áo mới, sắc hoa tươi… và không thể thiếu một dáng xuân tha thướt mĩ miều cho hồn thơ say đắm. Mùa xuân là nàng thiếu nữ nọ, hay nàng chính là mùa xuân, khiến cho ta ngất ngây? Dường như cả hai đã hòa trong nhau để tạo nên một cảm xúc khiến người thơ và cả người đọc lâng lâng men say. Trong bài thơ tiếp theo, hình bóng của nàng xuân nọ sẽ hiện lên rõ hơn.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Em và mùa xuân


Em ơi, mùa xuân về rồi đó
Đi qua, cúc trước ngõ vàng tươi
Mai thay áo mới ngời ngời
Quê hương rộ sắc, đất trời màu xuân

Xuân nói gì, má hừng e thẹn
Vành môi hồng, như hẹn, đầu năm
Gió heo mây đến hỏi thăm
Tóc em óng ả, như tằm nhả tơ

Xuân chải chuốt, mùi mơ thùy mị
Thoang thoảng như trái thị chín nứt
Nhà nhà dưa mứt, ống trà
Sum vầy hạnh phúc, mồng ba, còn hương

Em giấu xuân vào vườn hoa sáng
Vàng vàng mai, cúc, bán sắc hiền
Em nheo mắt với thiên nhiên
Trời trong như ngọc, én nghiêng bay về

Chở theo xuân, bốn bề, rộn rã
Chợ hoa nhộn nhịp, khắp ngả đông đen
Sờ làn da, cảm thấy quen
Hình như xuân đã, kẽ xen vào em.


“Hình như xuân đã kẽ xen vào em” – bức chân dung nàng xuân dường như đã hoàn chỉnh ở nét cuối cùng này. Mùa xuân và tình yêu hòa vào nhau trong một niềm cảm hứng đắm say. Xuân đến bên đời, em đến bên ta. Không dừng lại ở cảm hứng về tình yêu, Quang Nguyễn còn viết những bài thơ xuân với cảm hứng về gia đình. Trong bài thơ tiếp theo, người mẹ chính là người mang đến mùa xuân cho đời con.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Mùa xuân của mẹ

Nắng xuân chạm ngõ
Hanh hao, hanh hao
Em về gội, hong tóc nắng gió
Heo mây lạnh, lay ngọn trúc đào
Tóc khô... tóc khô, cài lên hương xuân ánh
Đỏng đảnh đỏng đảnh
Giao cảm đất trời
Xuân trang điểm, mấy cánh hoa vàng ngời
Ngồi nhớ mẹ da diết
Mẹ cho mùa xuân bất diệt
Sợi khói huyền, hương bánh tét ngon
Bếp hồng củi giòn
Đêm giao thừa náo nức
Mâm ngũ quả, dưa mứt
Mẹ sắp sẵn trên bàn
Dẫu hèn hay sang
Vẫn mùa xuân đẹp nhất
Có Mẹ, mùa xuân ngọt như mật.


Trong một bài thơ khác, hình ảnh người mẹ cũng hòa trong hình ảnh mùa xuân, chỉ có điều, mùa xuân còn trở lại, còn thanh xuân của mẹ thì không. Bài thơ Nhớ Tết miền Tây của Quang Nguyễn đã đem người đọc trở về với không khí Tết của những ngày ấu thơ, khi ta còn thơ bé, khi tóc mẹ còn xanh.

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Nhớ Tết miền Tây

Tôi yêu quê hương tôi
Trong đôi mắt của mẹ
Mùa xuân xưa rất trẻ
Đọng lại theo thời gian

Những sợi khói dưới bếp
Phả vào mũi, mê man
Khoai khoái mùi lúa nếp
Bánh tét bên bếp hồng

Mùa xuân còn trở lại
Khắc khoải nỗi nhớ mong
Tuổi mẹ thêm mãi mãi
Còn đâu tết ngày xưa

Chỉ có trong hồi ức
Con giấu dưới mái dừa
Lớn rồi lấy ra xức
Thơm náo nức xuân qua

Mẹ về cuối chợ xa
Tay xách đôi giỏ nặng
Con hớn hở xin quà
Trước sân mai vàng ánh

Xuân đắp màu từng nhánh
Con chạy ôm con gà
Vui mừng rồi hét la

Thương quá mùa xuân cũ
Gói ghém, tình yêu thương
Tóc mẹ giờ mây phủ
Nhạt nhòa tết quê hương.


Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Thơ Radio: Em ơi, mùa xuân về rồi đó

Quang Nguyễn

Người kể chuyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top