Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé

2021-10-21 01:30

Tác giả: Tam Giác Mạch


blogradio.vn - Đêm nay gió thổi qua tấm rèm cửa, nắng xế chiều lẳng lặng trước hiên nhà. Thỉnh thoảng em sẽ len lén nhớ thương như ủi an tâm hồn mình một chút. Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé. Có hay không ai thương mãi một người, hay hình dung nào cũng dần phôi phai theo năm tháng? Liệu rằng em có đang phí hoài thanh xuân?

***

Giữa một ngày trời không có mây xanh, những tinh cầu trên bầu trời đêm cũng chẳng còn rơi nơi em nữa. Nó đi chẳng để lại cho em chút bình yên nào cả, một khoảng be bé đủ em tìm về sau mệt nhoài cuộc sống cũng không. Gửi vào nắng chút tình vương sót lại, vậy mà nắng đã vô tình tắt đi, mặt trời lặn tự bao giờ sau áng mây lãng đãng. Trách thế gian tuyệt tình hờ hững hay trách lòng mình sâu nặng.

Em từng thương anh, rất thương anh. Thương vào cái tuổi chông chênh bất trắc nhất của cuộc đời, khi anh còn mang trong tim vết sẹo của cuộc tình đã chết chưa lành lặn, mang trên vai gánh nặng chồng chất lắng lo về một tương lai vô định chưa thành hình. 

Khi em ngây ngô bước vào đời bằng niềm kiêu hãnh đầy mộng mị, bằng tình yêu non dại và mỏng manh chưa từng trải, bằng sự chân thành ấm áp và sáng trong. Chúng ta của cái thời không một điểm tựa, không có gì để chắc chắn về sau.

binh_-_yen_51

Bước cùng nhau một đoạn để gieo rắc vào nhau thật nhiều kỷ niệm, chợt xoay người thoáng chốc chỉ còn mỗi khoảng không được lấp đầy màu nỗi nhớ, da diết, quặn thắt đến đau lòng. Ai đó từng hỏi em buồn không, rằng em không buồn nhưng em tiếc, tiếc vì chúng ta chẳng thể cùng nhau bước thêm một quãng thanh xuân.

Ngày đó anh dừng lại, em của sau này sẽ lại dừng thôi. Là em của sau này chứ chẳng phải em của hiện tại. Bởi đâu ai đi hoài một lối và sống mãi để vỗ về những niềm đau xưa cũ. Tiếc cho cái thời điểm anh muốn thành công, em muốn hạnh phúc, anh muốn giàu sang địa vị, em muốn ổn an bên đời sau mỗi bận bịu cuối ngày. Bấy nhiêu thôi cũng đủ cách trở với hai con người ở tuổi trẻ thật lắm chênh vênh. 

Đến một chiều nắng tàn, những rào cản cũng tan. Em và anh sẽ bước bên lề cuộc sống. Chúng ta lại ghi tiếp dấu chân trên những miền đất lạ, gặp gỡ những con người lạ. Em sẽ hát cho cánh chim trời tình khúc thật hay, em sẽ hát cho những phút giây em đã từng được sống.

Anh bây giờ hạnh phúc như anh từng ước mong, em rồi sẽ bình an theo cách em chờ đợi, đi ngang dưới cơn mưa hay vô thức ngắm hoàng hôn bên bờ biển lặng. Mọi điều em từng thì thầm với anh ngày ấy, chắc chắn em sẽ làm được vào một ngày không xa, bên một người em lựa chọn. Chẳng phải anh.

to_-_tinh_1

Em biết cuộc đời vẫn còn đủ dài để mình học cách xoa dịu nỗi đau, em không mong sau những chấp niệm, những đượm buồn đó sẽ khuất lấp vĩnh hằng. Vì em muốn nhớ, nhớ một thời thật tâm thương một người, nỗi nhớ vào một ngày thu hanh hao gió để mây trời nhẹ bẫng cõng chúng đi xa. Em không mong mình mang vác nó theo suốt năm dài tháng rộng, mà chỉ tạm vùi lấp đâu đây quanh ký ức của mình.

Đêm nay gió thổi qua tấm rèm cửa, nắng xế chiều lẳng lặng trước hiên nhà. Thỉnh thoảng em sẽ len lén nhớ thương như ủi an tâm hồn mình một chút. Hẹn anh một cuộc đời ít đau thương nhé. Có hay không ai thương mãi một người, hay hình dung nào cũng dần phôi phai theo năm tháng? Liệu rằng em có đang phí hoài thanh xuân?

© Tam Giác Mạch - blogradio.vn

Xem thêm: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Tam Giác Mạch

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top