Cảm ơn anh đã đến dù chỉ là một khoảnh khắc trong đời
2020-11-12 01:27
Tác giả:
Tam Giác Mạch
blogradio.vn - Sau này, em bất giác tìm đến chốn cũ, có thể em lại nhớ một thời thật tâm thương một người. Người xuất hiện bên đời em một đoạn thanh xuân ngắn ngủi. Em vội vàng đặt tên tình cảm ấy là “khoảnh khắc” trong cuộc đời.
***
“Mình chợt nhớ rằng, mình lỡ hẹn với bình yên
Ở một góc quán quen cùng giọt cafe đắng
Ở nơi đó, thời gian trôi thật lặng
Người ta kể nhau nghe những câu chuyện cuộc đời”.
Những ô cửa nhỏ khép hờ lấm tấm vài hạt mưa bay, nắng yếu ớt buông những sợi màu lóng lánh rong ruổi vào góc quán nhỏ, rồi tạo nên những hạt bụi li ti xoay vòng giữa không gian màu cam đang hừng sáng.
Chiều nay, thành phố mang tâm thái tĩnh lặng sau ngần ấy bão giông đã rời bỏ, trở về ấp ôm dòng sông chảy trôi qua bao chiếc cầu song song đổ ra biển, chân trời phía tây một màu đỏ ửng gọi chiều về với những con sóng hiền hòa nhấp nhô vỗ vào đôi bờ êm ả.
Phố sắp thay màu bởi ánh điện đường xanh xanh đỏ đỏ, phố sắp rộn ràng bởi tiếng còi xe tan tầm va vấp vào nhau, phố thênh thang bởi dòng người vội vã lại qua tìm đến mái ấm sau một ngày dài tất bật.
Phía sau ô cửa là gió phương nào ùa về nũng nịu với mây trời chập choạng vào tối, là hơi thở vồn vã của thời gian vấp váp khép lại trang lịch còn mỏng treo nơi góc tường, là những tưởng thoáng qua hình ảnh tấm áo choàng xúng xính, chiếc găng tay xinh xinh hay lời thì thầm khẽ nhắc bên tai “đừng mặc mỏng manh khi chiều trở lạnh mỗi lần dạo phố”.
Cái thời tiết đầu mùa này ấy, làm con người ta yêu hơn cái phút giây thẩn thẩn thơ thơ như mình bị trật nhịp với thế giới ngoài kia, nhìn sự chuyển động của vạn vật để đi tìm khoảng lặng cho cái tôi riêng mình, hay trầm ngâm với mớ hỗn độn nghĩ suy đã cũ nhèm xuôi mãi theo dòng chảy tháng năm.
Thả hồn mình tựa như cánh bồ công anh bay theo gió. Khoảng lặng ấy chỉ có mình với cuộc đời bầu bạn, cả hai đã cùng tha thứ cho nhau.
Bước ra cánh cửa ấy là tầng mây vần vũ, là xô bồ hối hả những lo toan, là sân si cuồng nộ, là hờn giận trách móc, là ai oán thương đau về con người, về cuộc sống.
Ngụm cà phê cuối em nghe sao có vị đắng nơi đầu lưỡi. Từ ngày người rời đi, thành phố làm em như mất đi tuổi trẻ, ngỡ chẳng còn chút kí ức nào của người cũ, ngày xưa.
Bên kia, con mèo lười nằm phơi mình dưới nền gạch, hàng cây xao động nhè nhẹ mỗi khi gió dừng chân. Hoang hoải trong em hơi thở có chút gì từng cạnh bên nhắc nhớ thật nhiều.
Tháng ngày an nhiên nơi quán vắng, là bóng ai gầy gầy, đôi mắt nhỏ, làn môi, là những nhiệt thành ai đàn hát em nghe trong một chiều lộng gió.
“Tình cờ gặp lại người xưa
Cà phê quán cũ cùng vui với ai
Cánh hoa rơi nhẹ vương mắt ai
Nay lối về sao bàn chân não nề
Nay đã trôi thật xa…”.
Bởi tình cảm chẳng đủ đầy, duyên ngắn, phận mỏng manh nên ngoảnh đầu nhìn lại, người từng thương đã thương một người khác.
Những hỏi thăm chân thành, những dịu dàng gửi tặng, nếu có thể nhớ nhau mong hãy nhớ nhau bằng kỉ niệm, cũng sẽ tốt hơn rất nhiều khi tất cả “đã từng” ấy, chỉ còn là quên lãng phủ lớp bụi thời gian dày cuộm theo tháng năm.
Sau này, em bất giác tìm đến chốn cũ, có thể em lại nhớ một thời thật tâm thương một người. Người xuất hiện bên đời em một đoạn thanh xuân ngắn ngủi. Em vội vàng đặt tên tình cảm ấy là “khoảnh khắc” trong cuộc đời.
© Phạm Thị Như Ý - blogradio.vn
Xem thêm: Ngày mai đài báo gió mùa đông bắc về
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

















