Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi trẻ hóa ra đã đi qua những ngày trầm buồn đến vậy

2020-11-30 01:28

Tác giả: Tam Giác Mạch


blogradio.vn - Cúi đầu cảm ơn những ngổn ngang, muộn phiền và những lúc đong đầy hạnh phúc, tất thảy đã hội ngộ nhau ngân vang nốt dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị. Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên đâu ai bán vé khứ hồi để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa. Vậy mà, đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.

***

Có lúc, chúng ta tự thấy mình là những đứa trẻ cô đơn. Và ai trong chúng ta cũng sẽ cần một người cạnh bên sau những bi thương mệt nhoài của ngày tháng tuổi trẻ. 

Đằng sau những hăng say tươi mới, nhiệt huyết năng động và một trái tim căng tràn tin yêu vào cuộc đời, đôi lúc trên đường về ta chạnh lòng giữa cơn gió nghiêng ngả lúc chiều dần buông, dưới tiết trời đông buồn tênh và lạnh lẽo. Lòng người hệt như hòn đá nhỏ nằm bất động dưới đáy hồ yên tĩnh một chiều cuối thu.

Lại một ngày khép lại, mình định nhấc máy gọi đứa bạn thân nhưng chợt nhận ra nó bị ốm đã bao tuần rồi chưa khỏi. 5 giờ chiều mùa này đường đã tờ mờ vào tối, muốn tấp vào quán cà phê gọi một thức uống bất kỳ nhưng nghĩ lại rồi thôi. Màn mưa giăng mỗi lúc càng thêm dày và nặng hạt.

Lạnh thế này mình muốn về nhà, căn nhà của ngày xưa. Mở cửa căn nhà ngói đỏ có má lui cui trong bếp sửa soạn cho buổi tối, có ba đỡ đần má mang ít củi nhóm căn bếp chiều đông. 

Gác bếp đơn sơ có nồi cơm sôi trào bọt nghi ngút khói mà đi đâu mình vẫn đau đáu nhớ về. Có cái chạng tủ sờn màu cũ kĩ lấm lem nhọ nồi, nơi má để dành cho mình những thức ăn ngon bình đạm lót dạ khi chưa kịp bữa cơm.

Có con mèo Moon và con chó Bun nằm cạnh nhau lim dim đôi mắt, chúng cuộn người ủ ấm bên đống tro tàn vừa đủ sưởi. Có tiếng ríu rít của mình kể má nghe những câu chuyện về cuộc sống xa sau một tuần ở ngoài phố.

aking-chen

Trời một màn sương đêm đặc quánh, màu đen kịt bao trùm tiếng côn trùng vang vọng phía vườn đằng sau. Thứ thanh âm yên ắng khiến mình lắng lòng mỗi lúc đi xa.

Đêm mùa đông, mình ngồi xuống bên bếp lửa hồng ăn bát cơm nóng hổi thơm lừng mùi lúa mới, nhai miếng bánh tráng giòn tan rôm rả, miệng tấm tắc và hài lòng đồ ăn má nấu. Lòng mình đã quá đủ bình yên.

Rồi thời gian lấy đi của mình sự dịu dàng rất đỗi thân thương ấy, lấy đi từng chút, từng chút một mà mình từng cố gắng nâng niu, gìn giữ qua bao năm tháng bào mòn.

Nay giữa những hư hao mình nhận về, khiến đôi chân mình chợt mỏi bởi bấp bênh xô bồ đời thực, có đôi lúc mình mong gặp được một người xóa nhòa những niềm đau chất chứa bấy lâu, một người chẳng cần buông câu “em ổn chứ?” nhưng khi mình cúi mặt họ tự khắc biết đau lòng. 

Mình vẫn tin rồi chúng mình sẽ gặp được ai đó giữa lúc mình chẳng đợi mong, khi trái tim ngây ngô đã tự tạo ra bức tường vững chắc, người ấy can đảm làm vỡ toang nhưng lạ lẫm mình chẳng hề đau đớn. Bởi thương tổn nào cũng được dịu xoa và tan chảy trước tấm chân tình.

ca_phe_co_gai

Thật tâm, nếu ai bán cho mình một vé ngược thời gian. Mình sẽ ngược nắng, ngược mưa sống cho cuộc đời đó một lần nữa. Tuổi trẻ ngoài kia đang nhuộm hân hoan bằng hy vọng ngập trời nên mình đã cùng nó cõng tin yêu rót đầy những tổn thương sứt mẻ.

Cúi đầu cảm ơn những ngổn ngang, muộn phiền và những lúc đong đầy hạnh phúc, tất thảy đã hội ngộ nhau ngân vang nốt dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị. Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời, nên đâu ai bán vé khứ hồi để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa. Vậy mà, đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.

© Phạm Thị Như Ý - blogradio.vn

Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Tam Giác Mạch

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top