Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho những tháng ngày tuổi trẻ chông chênh

2020-08-27 01:28

Tác giả: Cỏ


blogradio.vn - Suy cho cùng thì mỗi người đi qua đời ta đều để lại cho ta những bài học quý giá, cho dù là họ có tốt hay không tốt thì ta vẫn phải mỉm cười mà cảm ơn họ.

***

Tôi đã từng nghe đâu đó có câu nói rằng: “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào cho dù bạn đã từng bị cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”. Và tuổi trẻ của tôi cũng như vậy đó, cũng đã từng bị cảm lạnh không chỉ bởi những cơn mưa mà còn bởi lòng người bởi những chông chênh vô định của cuộc sống.

Tôi - một cô gái tỉnh lẻ quanh năm suốt tháng gắn liền với lũy tre làng, tiếng gà gáy buổi trưa quen thuộc và mùi lúa mỗi độ thu hoạch. Một làng quê yên ả, bình lặng đến lạ thường. Cũng chính vì sự yên bình đó đã luôn thôi thúc tôi phải cố gắng, cố gắng thật nhiều để đỗ đại học để được xuống Hà Nội nơi phồn hoa náo nhiệt, được ngắm nhìn dòng xe tấp nhập, những ngôi nhà cao tầng và được gặp những người bạn mới.

Sau bao nhiêu nỗ lực cuối cùng tôi cũng đã đỗ vào một trường đại học. Kể từ thời khắc đặt chân lên mảnh đất ngàn năm văn hiến này, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới vậy.

Tôi còn nhớ ngày đầu tiên đi nhập học, người ba mà tôi yêu quý đã chở tôi đi, giữa ánh nắng chói chang, giữa những dòng người tấp nập nhìn ba chạy ngược xuôi lấy giấy nhập học còn đeo chiếc ba lô quần áo nặng trĩu trên vai mà sống mũi tôi lại thấy cay cay. Tự nhủ với lòng mình rằng phải thành công để ba mẹ tự hào về tôi. Vốn dĩ là đứa con gái duy nhất nên tôi được ba mẹ cưng chiều, điều đó khiến tôi phụ thuộc vào ba mẹ rất nhiều. Có những lúc sự quan tâm, bao bọc của ba mẹ khiến tôi cảm thấy mình vô dụng làm sao.

Cứ như vậy cho đến năm cuối đại học, tôi đã gặp rất nhiều bạn mới, có người chỉ là lướt qua cũng có người ở lại bên cạnh tôi cho đến tận bây giờ. Có người mang đến cho tôi sự chân thành, vui vẻ nhưng cũng có người khiến tôi tổn thương mà không thể nào hàn gắn được. Suy cho cùng thì mỗi người đi qua đời ta đều để lại cho ta những bài học quý giá, cho dù là họ có tốt hay không tốt thì ta vẫn phải mỉm cười mà cảm ơn họ.

Cuối cùng, cái ngày mà tôi sợ nhất nó cũng đã đến đó là ngày mà tôi rời khỏi giảng đường đại học để bước sang một môi trường lớn đó là “Trường đời”. Trong đầu có biết bao suy nghĩ hỗn loạn rồi mình sẽ đi đâu về đâu sẽ làm công việc gì để nuôi sống bản thân khi không có sự trợ giúp của ba mẹ nữa.

9

Vì không muốn con mình vất vả nên ba mẹ muốn tôi về quê làm việc, tôi đã phải đấu tranh rất nhiều giữa ở và về. Nếu như về tôi sẽ không phát triển được, sẽ vẫn là cô gái yếu đuối được ba mẹ chở che không phải lo lắng cơm áo gạo tiền. Quyết định ở lại Hà Nội có lẽ tôi sẽ phải đương đầu với những khó khăn, thử thách nhưng nó làm tôi trưởng thành hơn. Xin ba cho một năm ở Hà Nội để chứng minh bản thân, nói với ba rằng khi nào mệt mỏi quá con sẽ về và ba tôi đã đồng ý.

Ấy vậy mà khi ngồi đây gõ những dòng chữ này tôi cũng đã ra trường được một năm rồi. Thời gian một năm không quá ngắn nhưng cũng không quá dài đủ để tôi cảm nhận được sự xô bồ, khắc nghiệt của cuộc sống. Sự ganh tỵ, bon chen, những lời nịnh nọt hay nói xấu nhau nơi công sở khiến tôi phát ngán nhưng đó là quy luật tất yếu nếu tôi không thích nghi được thì tôi cũng sẽ bị đào thải.

Cứ như vậy, hàng ngày đến chỗ làm rồi hết giờ thì về, đôi lúc mệt mỏi muốn tựa vào một bờ vai để chia sẻ, để than thở cho vơi đi những tâm sự trong lòng thế nhưng nhìn lại thì mình đã ế được 5 năm rồi. Nhìn bạn bè đứa thì có người yêu, đứa thì đang phải lo toan chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình đôi khi cũng thấy chạnh lòng. Có những ngày bước ra đường mà không biết mình muốn đi đâu chỉ biết là đi thôi, đi để tận hưởng một ngày nghỉ đúng nghĩa.

Nhiều hôm nằm nghe mãi một bản nhạc buồn mà suy nghĩ miên man không biết bao giờ mình mới được thành công như các bạn, không biết bao giờ mới tìm được một người yêu thương mình thật lòng, không biết bao giờ mới lập gia đình để cho ba mẹ yên tâm. Toàn những câu hỏi không có lời giải đáp vậy đó nhưng nó luôn hiện lên trong đầu của tôi. Vẫn biết chỉ bản thân mình mới tìm ra lời giải đáp thế nhưng có những ngày tôi chông chênh vậy đó, muốn được cuộn tròn trong chăn mà không phải suy nghĩ điều gì? Hay đôi lúc muốn biến mất khỏi cuộc sống thực tại đi đến một nơi mà không ai biết đến để thỏa thích vui chơi.

Thế nhưng, những thứ đó thật sự viển vông đúng không nào? tự nhận thức rằng trên con đường đi đến thành công sẽ không có con đường nào trải hoa hồng cả nên những khó khăn trong ngày hôm nay nếu có thể vượt qua được thì bạn sẽ trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn để rồi sau này nhìn lại sẽ thấy những chông chênh đó không hề làm khó ta như ta đã tưởng tượng.

Tôi 23 đã trải qua những ngày tháng tuổi trẻ chông chênh vậy đó, còn bạn thì sao?

© Cỏ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh

Cỏ

Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta đặt mình vào vị trí của nhau.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top