Ngã vào ô trưởng thành
2020-04-13 01:27
Tác giả:
blogradio.vn - Những thằng con trai ở độ tuổi đôi mươi như tôi, chưa kịp lớn, thì đã ngã vào ô buộc phải trưởng thành.
Tôi sinh ra ở thành phố biển Bình Định, lớn lên trong tiếng ru hời của ngoại và những ngày sóng biển tấp vào bờ cát mà tò tò theo người lớn cạy cát đếm sao. Tuổi thơ tôi là chuỗi ngày chơi bắn bi, đá cầu với lũ bạn xóm trên; chờ má về mỗi buổi sáng chợ tan để nhận quà vặt; cũng không thiếu những trận đòn đau vì trốn ngủ trưa theo lũ bạn xóm chợ đạp chiếc xe đạp cuộc của anh Hai, chạy tuốt luốt ra ngọn hải đăng cách nhà cả mấy cây số.
Năm tôi lên mười, cả nhà chuyển vào Nam sinh sống. Tôi nhớ mãi ngày hôm đó, má chỉ thông báo vỏn vẹn: “Nhà mình theo anh Hai vào Sài Gòn, con coi còn gì trong nhà không thì mang theo”. Vẫn đang đeo chiếc cặp sách trên vai, tôi chỉ kịp vào chọn trong đống đồ chơi má bỏ lại con thú bông tôi hay ôm ngủ, rồi theo chiếc xe đò vào Nam. Lòng tôi khi đó cứ mải rưng rưng theo nhịp xe chạy, thấy dải cát bờ biển lướt qua trước mắt mà nhớ ngoại quá chừng chừng!
Nam tiến là bước ngoặt lớn của cả gia đình. Gom góp được chút tiền từ mảnh đất ở quê, ba má tôi đủ mua một ngôi nhà nhỏ ở khu kinh tế mới Bình Dương. Cả gia đình tập tành theo nhịp sống của người Nam, chỉ mỗi giọng nói là vẫn đặc quánh vị miền Trung, không sao thay đổi được. Tôi cũng không khi nào chối bỏ gốc gác quê mùa miền Trung của mình, bởi nó gắn liền với giọng ru của ngoại tôi qua bao năm tháng tuổi thơ xưa cũ. Tôi vẫn muốn giữ mãi, giữ mãi.
Năm mười tám tuổi, tôi lên Sài Gòn trọ học.
Ngày tôi lên Sài Gòn, ba cho tôi hai trăm ngàn đồng dằn túi, ghim trong chiếc túi vải có đính kim băng của má, cứ dặn mãi tôi một câu “Khi nào cần lắm hẳn xài, nghen con!”. Tôi quảy gánh lên Sài Gòn, đem theo kì vọng của ba má, đem theo tiếng ru hời của ngoại, cả ước mơ đổi đời của thằng con trai mười tám tuổi mới chập chững vào đời.
Sống với ba má, dù cũng không giàu có gì, nhưng tôi vẫn là con trai cưng, không phải lo cơm ăn áo mặc, không phải lo chi tiêu cân đo đong đếm, ba má tôi lo hết. Đã bao lần tôi thấy gần nửa đêm nhưng cây đèn dầu trước nhà vẫn sáng, má vẫn tần tảo bên chiếc máy may lạch cạch làm hàng cho khách. Cũng mấy lần, giữa đêm mắc tè, trở người dụi mắt chạy ra sau hè, tôi lại thấy ánh lửa lập lòe từ điếu thuốc của ba. Đến khi lên Sài Gòn, phải tự lập mọi thứ, thằng con trai ở độ tuổi đôi mươi như tôi, chưa kịp lớn thì đã ngã vào ô buộc phải trưởng thành.
Hành trình trưởng thành của tôi thật ra cũng như bao cậu sinh viên nghèo khác. Mỗi ngày chỉ ăn hai bữa chính, sáng thì mua gói xôi ổ bánh mì mười ngàn, nhịn đến tối ăn hộp cơm bột nở xin thêm bịch canh và rau xào. Thế là xong một ngày dài. Có những hôm, đếm trong người chỉ còn dăm ba đồng tiền lẻ, đủ mua gói mì tôm Miliket nấu nước sôi ăn qua bữa, hay chia cùng cậu bạn cùng phòng hộp cơm chả mười lăm ngàn thêm bịch cơm thêm. Bữa đói bữa no vậy, nhưng tôi vẫn chịu khó bắt xe buýt vé tháng đến trường không sót buổi học nào.
Hai trăm ngàn ba đưa trước khi lên Sài Gòn tôi đã xài lậm từ lâu. Thế nên, tôi làm thêm qua đủ mọi nghề, từ vệ sinh máy, vệ sinh giày, phụ quán cà phê, đến bưng bê phục vụ, sửa máy tính dạo…để kiếm tiền sinh hoạt và học phí đỡ đần cho ba má ở nhà. Tôi còn nhớ như in có lần, cậu bạn học cùng rủ đi làm thêm đính nút chai cho người ta. Làm quần quật cả ngày, đính gần 1500 nút chai lên bức tường trang trí, cuối ngày, ông chủ trả cho ba mươi ngàn đồng chứ không phải một trăm năm mươi ngàn như đã hứa, không quên thêm vài câu giáo điều dạy dỗ cay độc. Hai đứa nhóc sinh viên tụi tôi cầm trên tay ba mươi ngàn đồng đó mà uất nghẹn, lại thân cô thế cô, không dám nói một lời, cứ thế ra về. Tối đó, tôi cầm ổ bánh mì không chấm sữa ăn mà nghẹn lòng ấm ức.
Lần đầu tiên, tôi bật khóc giữa Sài Gòn.
Một thằng con trai tuổi đôi mươi như tôi, lần đầu tiên bị cuộc đời quật một cú thật đau, phải ngồi khóc ngon lành như một đứa trẻ. Một mình. Đó cũng là khoảng khắc tôi nhận ra bản thân bắt buộc phải trưởng thành, không được dễ dàng gục ngã giữa cuộc đời.
Bất giác, khi đó, tôi nhớ ngoại da diết….
Mười năm sống tại Sài Gòn của tôi, đã có thêm vài ba lần tôi phải bật khóc vì hành trình trưởng thành khốc liệt quá. Cứ mỗi lần cuộc đời quật ngã tôi như vậy, tôi lại nhớ ngoại, nhớ biển, nhớ ba má ở nhà, nhớ tất cả về tuổi thơ vô tư vô lo của mình, tôi vẫn khóc nhưng để bản thân mạnh mẽ hơn, cố gắng hơn, kiên trì và bền vững hơn nữa.
Ngày xưa, khi trong túi không còn đủ tiền mua ổ bánh mì không chấm sữa, tôi cứ lầm lũi cúi gằm mặt đi trên đường chỉ vì một hi vọng bé nhỏ, ngờ nghệch là lượm được dù là năm ngàn ai đó đánh rơi.
Hiện tại, khi đã cố gắng đủ đầy cho bản thân và gia đình, thấy một tờ tiền ai đó đánh rơi trên vỉa hè, tôi lại mỉm cười bước qua và cảm giác rất vui, sẽ có ai đó cần nó hơn tôi, như bản thân ngày xưa, sẽ rất may mắn khi lượm được tờ tiền trong lúc đói ăn đói mặc.
Trưởng thành là một hành trình khó nhọc và đầy chênh vênh. Cậu nhóc trong tôi ngày xưa cũng đã trưởng thành sau mỗi lần vấp ngã, gặp biến cố. Tim tôi đã gai góc, mạnh mẽ hơn và đã rất lâu rồi tôi không phải khóc và nhớ về ngoại nữa. Tôi vẫn nhớ ngoại, nhưng là trên tâm thế “Ngoại ơi, con đã đạt được những bước tiến mới, nỗ lực mới, thành công mới”, luôn dặn lòng phải ghi nhớ bản thân của ngày xưa đã bắt đầu như thế nào, nỗ lực ra sao để cố gắng hơn và trân trọng, yêu thương những người thân vẫn còn bên cạnh.
Trên bàn xoay số phận, nếu cuộc đời buộc bạn phải ngã vào ô trưởng thành, bạn vẫn chưa mất lượt, hãy đứng lên và bước tiếp, đích đến chỉ còn cách bạn một gang tay.
© Lê Đỗ Như Quỳnh – blogradio.vn
Xem thêm: Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.





