Phát thanh xúc cảm của bạn !

Còn thương sao vẫn dối lòng?

2021-09-22 14:35

Tác giả: Tuyen Tran, Nguyệt Hoàng Giọng đọc: Bạch Dương

Thế giới rộng lớn quá, em lạc đường anh cũng chẳng tìm đâu (Nguyệt Hoàng)

“Em một mình đi qua những phố xưa

Tìm lại phút bình yên trong nỗi nhớ

Lòng chợt tiếc một thời còn bỡ ngỡ

Đã quá vội vàng để những ước mơ qua”

Cũng đã một khoảng thời gian trôi qua, ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng mọi thứ đã không còn nguyên vẹn như lúc ban đầu. Yêu thương rồi cũng phai nhạt, những điều tưởng chừng không thể tan biến rồi cũng bị cỗ máy thời gian vùi lấp theo từng vòng xe mà nó đi qua.

Anh và em cũng thế, khoảng cách xa hơn khi chúng ta không còn những điểm chung vốn có. Anh, hạnh phúc mà anh đang có đã lấp đầy kỉ niệm của hai ta. Em đã biết mình sẽ chẳng là gì cả, khi mà trong anh đã có hình bóng của ai đó. Nói không đau, không quặn thắt trái tim chỉ là em đang tự dối lòng mình. Nhưng điều đó giờ đây em chẳng cảm thấy đáng giá cho những yêu thương mà mình giành cho anh. Tình yêu, bản chất của nó là sự ích kỉ, em cũng không hờn trách vì những lựa chọn của riêng anh. Có lẽ như thế sẽ tốt cho cả hai, tốt cho em khi nhận ra hiện thực không như mình nghĩ, tốt cho anh khi tìm thấy thứ mình cần.

Em đã không còn là cô bé ngày xưa, yêu thương và chờ đợi, tình yêu của em cũng không còn mạnh mẽ như bản chất vốn có. Em đã thôi không còn chờ đợi tin nhắn hỏi thăm, không còn thấy nhớ hình bóng ấy, đã thôi không nhìn màn hình chờ đợi cuộc gọi từ anh. Bởi em biết, giờ đây anh đang vui bên hạnh phúc mới, thứ hạnh phúc xa tầm tay với của em.

Sự chọn lựa trong cuộc sống là điều tất yếu, có khi lựa chọn mang đến cho chúng ta thành quả, niềm vui và hạnh phúc nhưng lắm lúc trả giá lại là đau khổ và thử thách. Thế nhưng đến cuối cùng, giá trị của bản thân không nằm ở điều ta lựa chọn mà là cách chúng ta đối mặt với nó. Dũng cảm vượt qua chướng ngại đem lại cho bản thân mình những trải nghiệm quý giá để trưởng thành hơn. Phải chăng, chọn yêu anh, em đã cho mình trải nghiệm, biết thế nào là cảm giác yêu, biết thế nào là nhớ thương, hờn giận. Và biết được rằng tình yêu cũng có vị mặn đắng, chua cay.

Giờ, anh đã là quá khứ của em. Với em, anh là một phần của kí ức ngày xưa mà em muốn quên đi. Khi tình yêu tìm đến, em cứ tưởng nó ở ngay đó, đã rất gần và rất ngọt. Những nỗi đau ở đây, bây giờ, ngay phía ngực trái của em, cũng rất đắng, và rất cay... Em đã từng đặt anh là tất cả, là lẽ sống, niềm tin. Rất muốn, đã từng như thế, muốn một lần nắm lấy đôi bàn tay ấy, sẽ đi cùng với anh đến hết một con đường.

blogradio_conthuongsaovandoilong

Những đến và đi, những nhớ và quên, những đánh mất và tìm lại. Rồi em cũng nhận ra rằng, yêu thương không phải là thứ có thể đong đầy, không phải cứ chờ mong là nhận được, dù có chân thành, sống thật với trái tim thì chưa chắc hạnh phúc sẽ mỉm cười với mình.

Nỗi nhớ, có lẽ là một bản năng, nhưng để quên đi, người ta cần phải học. Chẳng dễ dàng gì để xóa đi hình bóng của anh, người đã in hằn sâu trong trái tim em. Người đã từng cho em nếm trải những hương vị của tình yêu đầu. Chẳng dễ dàng gì để chối bỏ chính mình với tình yêu ngày hôm qua đã như là một lẽ sống. Chẳng dễ dàng gì để lãng quên... Em đã từng nhiều lần dằn vặt bản thân. Sẽ thế nào, khi nỗi nhớ anh đã ngấm vào mỗi giây em thở. Em phải làm sao? Sẽ thế nào, khi những thói quen yêu thương ngày qua đã trở thành cuộc sống. Em phải làm sao?

Sẽ thế nào, khi cố quên, lòng lại càng nhớ.

Ai sẽ dạy em cách đánh vần hai chữ "lãng quên", khi anh là người đã dạy em chữ "thương" và  "nhớ"? Ai sẽ dạy cho trái tim em hai chữ bình yên, khi tổn thương đã theo bước chân anh đến, từ những ngày đầu tiên?

Sẽ quá khó để quên, và sẽ quá đớn đau để gạt bỏ nước mắt khi chọn vứt bỏ một tình yêu đã có.

Có sự rời bỏ nào là trọn vẹn cho người ở lại? Và có sự ra đi nào là nhẹ lòng cho người ở xa? Em từng rất sợ cái ngày em không còn buồn vì anh, không nhớ anh, không nghĩ gì về anh. Điều đó còn đáng sợ hơn cả những tổn thương em đã đi qua.

Ngày em cố níu lòng mình phải nhớ về anh, là lúc em nhận ra khoảng cách giữa đôi ta đã đi quá xa. Em bây giờ đã quen với cuộc sống không hề có anh. Nghĩa là mỗi sáng thức dậy không nghĩ về anh. Chuyện vui không muốn kể cùng anh, nỗi buồn cũng giữ cho riêng mình. Lâu rồi em mặc kệ cảm xúc, mặc kệ hình ảnh anh chạy qua đầu trôi tuột đi, như cách anh không hề níu giữ em. Thế giới rộng lớn và em biết, nếu mình lỡ chân lạc đường, anh cũng chẳng tìm em đâu.

Em đã từng có một tham vọng rất lớn lao đó anh à. Em mong anh dành cho em một ngày, chỉ một ngày thôi. Mình bên cạnh nhau, trốn khỏi những thứ giả dối thường ngày, khỏi những điều làm em mệt mỏi. Mình sống vì nhau một ngày thôi, để em biết rằng mình đang được yêu thương.

Em, cũng chỉ là một cô gái, vẫn có những giận hờn, ghen tuông. Và em biết trong tình yêu cũng thế, sự sẻ chia là điều không thể. Em sẽ thôi không còn mơ mộng và chờ đợi những điều không thuộc về mình. Em đang cố gắng sắp xếp gọn ghẽ những mảnh vụn của kí ức, của quá khứ một thời nông nổi. Em sẽ không dừng lại những yêu thương. Nhưng em sẽ ru ngủ những niềm tin còn dang dở. Sẽ băng bó vết thương cẩn thận. Dẫu nó có để lại sẹo, em cũng muốn nó là một vết sẹo thật đẹp…

Còn anh – bay đi nhé, mang theo những gì thuộc về anh. Và dù là thứ em muốn giữ nhất, nhưng em sẽ không tranh giành như trẻ con đâu – anh hãy giữ thật chặt nhé.

Bạn vừa lắng nghe lá thư được gửi đến từ Nguyệt Hoàng.

Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe lá thư

Còn thương sao vẫn dối lòng, được gửi đến từ Tuyen Tran.

Còn thương sao vẫn dối lòng, chuyện của năm tháng cũ như ngày hôm qua vừa mới. Là em nói em rời đi, nhưng thật ra đâu đó trong em còn ở lại. Là em nói em buông rồi, nhưng đôi tay em còn đang rớm máu. Là em đó, cô gái năm xưa đã từng vì anh mà yêu cả thế giới chẳng thuộc về mình. Vì anh mà đem lòng yêu cả một thành phố. Để rồi giờ đây, thế giới ấy anh đem tặng cho một người không phải là em.

Đắng lắm phải không anh, khi em nhận ra điều đó từ những ngày đầu. Nhưng vẫn cố chấp nghĩ mưa dầm thấm lâu. Em quá ngốc để tin tình yêu luôn có một phép màu, sẽ một ngày chân thành của em, anh nhìn thấu. Em đã sai, nhưng không thể quay đầu, bởi tim em lối nào cũng chỉ dành cho riêng anh. Đành thôi, lặng lẽ một vết thương.

Em cũng quen rồi với cuộc sống không anh, quen rồi cái cảm xúc bị bỏ rơi giữa dòng đời bão táp, quen rồi với cô đơn mỗi khi đêm về, một mình nức nở ngỡ rằng mưa. Một mình anh có ổn không? Là câu hỏi mà trước đây anh đã từng hỏi em. Anh có vui, tâm anh có nhẹ nhàng không? Mà em nghĩ xa em là điều anh vui nhất, anh đã thay vài cái facebook với zalo, nhưng có một điều em để ý vẫn là người ta, là người anh luôn tìm kết bạn đầu tiên, dẫu đi đâu anh cũng mang họ đến. Em không biết anh có zalo nhưng với họ anh luôn là người thông báo trước tiên.

Em biết trên đời này, tình cảm vốn là thứ không bao giờ trọn vẹn. Người mà ta luôn rất yêu thương, ngỡ rằng sẽ nắm chặt tay đi đến hết con đường, thế nhưng đến một đoạn đường gồ ghề nào đó người đã vội buông tay.

Tháng sáu về với cái nắng bỏng rát cùng với khoảnh khắc chia ly. Cứ nghĩ rằng chỉ có cánh phượng rơi rụng xa lìa cành, chỉ có ve thôi xa dần tiếng ngân, nhưng sao tim ta cũng vỡ vụn nát tan theo tiếng mưa cuối hạ. Chia tay rồi, nắng mưa cũng chẳng còn những ngày chung đôi.

Cũng 3 năm rồi, mà những vết thương cứ như mới ngày hôm qua. Thấy chưa, thời gian có bao giờ là thuốc. Người năm ấy đã không còn đứng đợi, họ phản bội lời hứa. Vậy mà ta vẫn chưa thể nào quên được. Còn gì luyến tiếc nữa không anh, khi chúng ta đã biết sẽ chẳng thể nào quay lại cái ngày xưa ấy, có chăng là kỷ niệm, là sự ràng buộc hiện hữu còn tồn tại.

Năm tháng bên nhau cũng chẳng thể nào so sánh được cái tôi trưởng thành. Là em, là anh...ai sai ai đúng cũng được, không còn quan trọng nữa, bởi trong lòng mỗi người đều rất rõ, chẳng giải thích nữa để làm gì.

Chúng ta đi chung trên một chuyến tàu, nhưng anh đã xuống ở một trạm dừng nào đó, còn em vẫn tiếp tục cuộc hành trình của mình, dẫu không anh, dẫu chưa biết đích đến ở đâu. Là người ra đi nhưng em vẫn còn trên chiếc tàu, chưa một lần rời xa.

Em rất yêu những buổi hoàng hôn nắng nhạt, yêu cái thời khắc bình yên cuối ngày. Gió về nơi bến sông, lăn tăn những gợn sóng, gió cuộn tròn nỗi nhớ, không điểm khởi đầu chẳng có nơi kết thúc, cứ bám víu những ký ức, để rồi day dứt mãi không thể nào quên, một người xưa. Người ta vẫn hay nói, cố quên sẽ là nhớ. Phải, những tháng năm ngụp lặn với guồng quay cuộc sống, với những bận rộn cơm áo gạo tiền chẳng chút thảnh thơi... Vậy mà, em vẫn chưa thể nào quên anh, để mỗi đêm khi đối diện với cô đơn, với trống trãi muộn phiền, em nhớ anh đến lạ.

Đâu phải nụ cười nào cũng là vui, có những nụ cười luôn ẩn trong đó là vạn nỗi đau. Em vẫn cười, vẫn vui, vẫn đi bên cạnh cuộc đời, chỉ là nụ cười tắt nắng.

Có một số người họ ước gì họ gặp nhau sớm hơn, ngày anh chưa nói yêu ai, ngày mắt em chưa vương buồn, ngày em và anh vẫn hồn nhiên thanh xuân. Em thầm nghĩ, giá như chúng ta gặp nhau trễ hơn một chút, ngày em trưởng thành, ngày anh trưởng thành. Có lẽ, giờ này chúng ta không mãi hối tiếc cho cái tuổi trẻ dại khờ ấy đã khiến chúng ta ngược hướng chông chênh.

Mùa hạ đỏng đảnh với cái nắng chói chang bỏng gắt, với những cơn gió rong chơi trên những cành phượng vĩ, trên cánh đồng và trên con đường uốn lượn nơi rẻo đồi. Thi thoảng, gió đem mưa về bất chợt như dỗi hờn, nhớ thương ai đó.

Có một chút riêng tư thầm giữ, phải chăng tháng sáu luôn là tháng của chia ly, mà ta lỡ trót mang số phận của tháng sáu nên buồn mãi theo một đời. Có phải vì vội vàng nên đã đánh rơi quá nhiều thứ, mà thời gian vốn chẳng bao giờ trở lại để ta nhặt những thứ đã rơi trên suốt quãng đường trưởng thành.

Cơn mưa rào cuối hạ, chẳng hẹn trước mà lưng chừng trời trút xuống trần những giọt mưa nghiêng ngã nặng hạt. Mưa ngang qua lưng chừng cảm xúc không tên. Nhìn đóa hoa bằng lăng trôi theo dòng nước, tiếng mưa vẫn đều nhịp trên mái ngói phủ màu rêu, mọi thứ dường như quen thuộc, vậy mà sao hôm nay tâm trạng cứ như ai đó cứa vào tim đau buốt.

Vẫn biết cuộc sống là vô hình vạn trạng, vẫn biết lòng người là nông sâu khó lường, vẫn biết con người ta vốn vô tâm thờ ơ là thế. Nhưng vẫn hy vọng đâu đó cảm nhận được một chút hơi ấm tình người.

Cơn gió vô tình mang những bụi mưa bay vào mặt, lành lạnh nhưng cũng nóng ấm. Giọt nước mắt tràn mi, một nỗi buồn lắng đọng, một cuộc đời mờ nhạt trong cơn mưa chiều cuối hạ. Buồn lắm, cái cảm giác từng là tất cả nhưng giờ chẳng là gì cả. Đau lắm, cái cảm xúc hụt hẫng bởi kỷ niệm nào cũng chung đôi mà bây giờ lại cô đơn trước mưa. Mây tan, mưa tạnh, nắng lưng chừng, ta chênh vênh với nhớ thương.

Đã một năm trôi qua, với bao điều mới, cũ. Người đi cũng đã xa rồi, mà lòng cứ rưng rưng nhớ những ngày bên nhau. Nhớ thương luyến tiếc nữa làm gì. Kỷ niệm xưa người vứt bỏ, tôi ngu khờ nhặt về cất giữ như báu vật.

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

Chiều nay, gió mưa ngang qua, nỗi nhớ lại tìm về. Chợt nhận ra, em vẫn còn yêu anh, dù bây giờ chúng ta đã là hai người dưng, là hai bến bờ xa lạ.

Tác giả: Nguyệt Hoàng, Tuyen Tran

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Tuyen Tran

Cô ấy thích mùa đông, thích cafe đen không đường, không đá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Trước áp lực tuổi tác và định kiến xã hội, nhiều cô gái tuổi 30 đã nhắm mắt vội vàng đưa chân vào một mối quan hệ. Nhưng đó không phải là cách để chúng ta trốn tránh thời gian, 30 có vẻ đẹp của tuổi 30 nếu chúng ta biết an nhiên tận hưởng từng phút giây trôi qua.

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

back to top