Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

2021-09-16 09:32

Tác giả: Quỳnh Hương Không Buồn Giọng đọc: Bạch Dương

Bạn thân mến! Trầm cảm là một căn bệnh mà người ngoài rất khó để thấu hiểu nếu như chưa từng trải qua. Người bị trầm cảm cũng không thể giải thích cho người ngoài hiểu rằng tại sao họ không cảm thấy hài lòng, hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Trong Radio Tâm sự của Blog Radio tuần này, mời bạn đến với chia sẻ của bạn Quỳnh Hương không buồn với tựa đề Những vết thương mà mắt thường không thể thấy.

Cô ấy nói với tôi, cô ấy bị thương. Tôi tá hỏa kiểm tra cô ấy, vậy mà không thấy một vết thương nào. Khi nhìn lại đôi mắt của cô ấy, tôi mới hiểu ra bị thương mà cô ấy nói là thế nào.

Có ai từng cảm thấy bất lực trước những người xung quanh mình không?

Có ai muốn giúp gì đó khi chứng kiến những điều xảy ra với một người bạn trầm cảm nhưng lại không có cách nào không?

Có ai phải trơ mắt mình người mà mình yêu quý chết dần chết mòn mỗi ngày không?

Đôi mắt của cô ấy mất đi sức sống. Tôi không tìm thấy ánh sáng trong vầng sao ấy. Ngọn lửa hi vọng đã tắt ngấm. Cô ấy bật cười khi thấy tôi hành động ngờ nghệch, nhưng nụ cười của cô ấy vô hồn như một chiếc máy…

Đối mặt với người trầm cảm, những người khác thường nghĩ: “Có gì đâu mà phải trầm cảm, áp lực của tôi còn lớn hơn bao nhiêu lần, tôi vẫn tiến về phía trước đấy thôi.” Hoặc họ trách móc: “Tại sao không vui vẻ lên? Tại sao không cố gắng nỗ lực? Tại sao lại làm ảnh hưởng tới tâm trạng của người khác?”

Khi một người trầm cảm tự sát, những người khác lại nghĩ: “Đúng là dại dột. Đúng là ích kỷ. Người chết rồi làm khổ người sống.”

Có ai thắc mắc vì sao không?

blogradio_nhungvetthuongmamatthuongkhongthethay

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi. Ai mà biết được vết thương ấy cũng đang giết bạn mình, con mình từ bên trong?

Chứng trầm cảm bị người ta gạt đi và giải thích rằng chẳng qua người bệnh đang buồn hoặc làm bộ. Họ thốt ra những lời lẽ lạnh lùng kiểu như: “Có vậy thôi mà cũng kêu trầm cảm.”, “Bằng tuổi mày tao lăn lộn khổ sở, thế hệ chúng mày sướng như vậy mà cũng kêu trầm cảm.” Họ không bao giờ muốn thừa nhận bản thân đã từng bước đẩy một người trầm cảm đến đường cùng khiến cô ấy/anh ấy phải tự sát.

Bởi vì trầm cảm là một vết thương không thấy máu, nên nó bị xem nhẹ. Bởi vì người trầm cảm thường thích che giấu nỗi đau của mình, nên chẳng ai bận tâm. Người trầm cảm luôn tỏ ra u uất ư? Không. Có thể người đang cố gắng cười thật tươi mỗi ngày bên cạnh bạn đang bị trầm cảm mà bạn không biết. Nụ cười của họ có thật sự là vui vẻ không? Họ nghĩ gì khi pha trò chọc cười người khác?

Tôi nhìn cô ấy mỗi ngày đều tỏ ra hài hước và mạnh mẽ, mọi người đều ngưỡng mộ tại sao cô ấy lại vui vẻ như vậy mà thấy bất lực. Mọi người còn ngưỡng mộ cô ấy có một gia đình tâm lý, luôn yêu thương và bao bọc cô ấy. Tôi cũng từng nghĩ vậy cho đến khi cô ấy bất ngờ bật khóc mà nói với tôi: “Tao không chịu được nữa rồi.”

Cô ấy vẫn luôn rất ưu tú, có thành tích học tập tốt, có người mẹ nhiệt tình và thân thiện, có được sự yêu quý của rất nhiều người. Nhưng đằng sau lớp vỏ bọc ấy hóa ra lại là cả một thế giới nội tâm đang gào khóc và giãy giụa. Cô ấy không muốn ưu tú như vậy. Chỉ là mẹ cô ấy mỗi ngày đều nói: ”Nếu mày học dốt thì mất mặt tao lắm”, mặt khác lại khắp nơi khoe khoang việc cô ấy xuất sắc như thế nào.

Cô ấy từng muốn theo đuổi đam mê, từng tin tưởng và hi vọng rằng bố mẹ sẽ chắp cánh cho ước mơ của mình, vậy mà thứ cô ấy nhận lại là lời hứa vô thưởng vô phạt, sau đó lại bị gạt phăng và không thực hiện của bố mẹ cô ấy. Họ nói: “Cứ học đi, chỉ cần học giỏi thì muốn làm gì cũng được.” Nhưng khi cô ấy nhắc lại về đam mê của mình, những lời hứa đã biến mất một cách thần kỳ. Dần dà, cô ấy không còn tin vào những lời hứa ấy nữa, thậm chí mất đi cả niềm tin với xã hội ngoài kia. Ngay cả người thân còn không giữ lời hứa với cô ấy, bên ngoài kia liệu có ai thật thà với cô ấy đây?

Người ngoài cũng thường khen mẹ cô ấy tâm lý, khéo léo và cưng chiều cô ấy. Ai biết được sau những bài đăng ngọt ngào thắm thiết, sau những lời kể giả lả về cách dạy con nhẹ hàng là những cơn đay nghiến, mắng nhiếc, xúc phạm nặng nề đổ xuống cô ấy? Chỉ là một lỗi nhỏ, cô ấy có thể bị mắng là “loại vô dụng”, “loại mày không được tích sự gì”, “loại mày không làm được gì cho đời”. Chỉ là một lần tranh luận và nói lên quan điểm cá nhân, cô ấy trở thành “loại mất dạy”, “loại bất hiếu”, “tao nuôi mày ăn học để bây giờ mày cãi lại tao đúng không”. Cô ấy vẫn còn nhớ cái tát đau điếng và chết lặng, cùng với vết hằn từ chiếc dép mà mẹ cô ấy cầm trong tay. Chỉ là một lần cô ấy không được danh hiệu học sinh giỏi, cô ấy bị ép ở nhà lao động giữa trời nắng hè, không được đến trường. Khi đó cô ấy mới chỉ là cô bé chưa đầy 13 tuổi.

Vào thời điểm tâm sinh lý của cô ấy phát triển, người ở bên cạnh quan tâm cô ấy lại không phải người sinh ra cô ấy. Thậm chí cô bé vị thành niên lúc đó còn một thân một mình ngồi ở phòng khách trông coi căn nhà nghỉ đến tận hơn 10 giờ đêm, nơi mà những người đàn ông lái xe tải thường xuyên dừng chân nghỉ ngơi hoặc những tên đàn ông bỉ ổi đi vào phát tiết, còn người gọi là “bố mẹ” của cô ấy lúc đó đang vô tư nhậu nhẹt, hát hò với bạn bè bên ngoài. Ngay cả khi đó cô ấy từng bị một gã khách thuê phòng quấy rối tình dục, cô ấy cũng không dám nói ra. Cho đến bây giờ, chỉ cần nghĩ đến về nhà, cô ấy lại ước mình có thể ở lại phòng trọ lâu hơn. Vì cô ấy biết, chỉ cần về nhà, cô ấy sẽ tiếp tục phải nghe những lời lẽ khiến mình bị tổn thương mà mẹ cô ấy bao biện rằng đó là dạy dỗ.

Cho đến bây giờ, tình cảm và hy vọng đối với gia đình đã cạn kiệt. Trong lòng cô ấy, bố mẹ chỉ là người đã chu cấp cho cô ấy những năm qua, dùng lời lẽ nặng nề làm tổn thương trái tim của cô ấy, biến cô ấy thành một người khiếp nhược, tự ti và trầm cảm.

Cô ấy luôn cảm thấy bản thân không có lối thoát. Cô ấy luôn muốn chạy trốn thực tại. Nhiều lúc cô ấy chỉ ước bản thân có thể ngủ mãi không tỉnh, không phải nhìn xã hội điên đảo bên ngoài, không phải nghe những lời mẹ mắng nhiếc. Cuộc sống trong mắt cô ấy chỉ toàn dối trá, lừa lọc, bạc bẽo. Ngay cả khi bị đá bởi gã bạn trai lăng nhăng, cô ấy cũng cảm thấy mình đã mất đi nơi bám víu tinh thần duy nhất mà muốn tự tử. Chỉ là lần đó cô ấy tự tử không thành.

Lần này, cô ấy lại tiếp tục rơi xuống vực sâu không đáy, nhấn chìm mình trong biển tiêu cực. Tôi biết cô ấy tuyệt vọng. Tôi biết cô ấy kiệt sức. Tôi biết cô ấy đang dần tiến tới mép vực. Nhưng tôi không thể làm gì. Bạn nghĩ rằng chỉ bằng lời khuyên nhủ và khích lệ của tôi có thể giúp cô ấy ư? Bạn nghĩ rằng vòng ôm của tôi có thể sưởi ấm cô ấy ư? Không. Cô ấy cần bác sĩ tâm lý. Nhưng ai đưa cô ấy đi? Ai là người giúp cô ấy chi trả? Trong khi cô ấy còn chưa thể tự chủ về kinh tế? Quay đi quay lại vẫn là một vòng luẩn quẩn, cô ấy không thể thoát ra, không thể tự cứu chữa. Sợ rằng một ngày cô ấy sẽ ngã xuống trước khi có thể tự cứu lấy mình.

Có lẽ cái ôm vỗ về của tôi có thể níu cô ấy lại thế giới này một chút nữa. Có lẽ sự yêu thương và dịu dàng của xã hội có thể níu cô ấy thêm chút nữa. Có lẽ sự hiểu biết và quan tâm sẽ níu những người trầm cảm lại thêm chút nữa, giúp họ đón nhận hơi ấm và tìm thấy chút ánh sáng trong đường hầm.

Nhưng xã hội có lẽ quá lạnh lùng để hiểu được điều đó...

Bài viết: Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Tác giả: Quỳnh Hương Không Buồn

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm video:

Quỳnh Hương Không Buồn

Cô đơn không đáng sợ, cô độc mới đáng sợ. Thà rằng một khoảnh khắc nào đó không có ai bên cạnh, còn hơn là một ngày nào đó nhận ra mình không thể gọi ai giữa cơ man những người gọi là "thân thiết"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top