Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Chợ quê nhớ mãi

2022-10-25 01:20

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Chợ phiên đông vui để chúng tôi nhớ mãi với từng khu bày bán khi đi xa. Ký ức chợ phiên khắc ghi vào trí nhớ tưởng rằng cuộc sống đủ đầy rồi không bắt gặp nữa. Văn hoá làng quê vẫn như xưa nhưng tiến bộ hơn nhiều khi phương tiện đi lại không còn lạc hậu như ngày xưa gồng gánh lỉnh kỉnh tốn nhiều thời gian mang hàng lên chợ bán mà vèo một cái đã tới nơi. Một thuở xưa của phiên chợ quê nhớ mãi.

***

Ai đã một thời sống với làng quê thì chẳng bao giờ quên được những phiên chợ quê ngày thường cũng như ngày Tết. Những phiên chợ cho dù có đi đâu xa, chúng tôi cũng không bao giờ quên. Sự nhộn nhịp của làng quê với những thứ quà giản dị thuận mua, vừa bán. Chợ quê một thuở ghi vào kí ức mỗi khi nhìn lên bờ đê hay con đường đất thuở đã rất xa. Nhớ đến nao lòng.

Dòng người đi chợ khi trời chưa sáng tỏ là thói quen mỗi phiên chợ bình thường cũng như ngày tết. Dường như phiên chợ áp tết khác hơn nhiều so với phiên chợ thường. Mặc cho cái lạnh cuối đông cắt da, cắt thịt hay những ngày mưa phùn rả rích. Người quê tôi không bao giờ quên ngày chợ phiên mùng 3, mùng 7, ngày 13, 17 và hai ngày cuối tháng hăm ba, hăm bảy. Người mọi nẻo thôn quê rục rịch đi chợ. Họ lặn lội, gánh gồng cất bước trong đêm. Những tràng cười vang lên là những lần thụp chân vào ổ trâu, ổ gà trên đường hay đạp phải thứ phế thải của bò, trâu vương lại. Vẻ lạc quan ấy cứ im lặng rồi lại vang trong đêm tối. 

Thi thoảng nghe ồn ào chuyện trò mà chẳng thấy bóng dáng đâu, đôi khi lạc nhau chả ai mà biết. Người quê lặn lội đi trong khuya khoắt để sáng rõ kịp tới nơi. Tôi cũng hòa vào dòng người quê đi chợ.

Trời sáng, chợ đã huyên náo. Người ta chẳng nghe rõ thứ âm thanh nào cả mà hoà nhau những tiếng to, nhỏ phát ra, có khi lại những tiếng quát mắng, chào mời. Tội nghiệp những con gà, con vịt, con lợn…Chúng khép mình trong lồng sơn son hay cũi sắt kiên cố. Và chúng biết mình sẽ bị hết kiếp hay rẽ bước vào nhà nào ấy để đem lại chiến lợi phẩm khi đủ trọng lượng tính toán của con người. 

cho_11

Chợ bán buôn, người ken nhau, cố tìm cho mình một chỗ hở để bước qua. Món hàng ở quầy nào cũng thật là bắt mắt người mua. Tôi cũng chen vào dòng người ấy tìm mua những cái lưỡi câu và sãi cước trắng về gắn vào cần câu đi câu cá. Trẻ con trai chúng tôi thích chỉ thứ đó chứ chẳng quan tâm đến những món hàng khác nên theo mẹ lên chợ cho thỏa lòng. Tụm lại lựa chọn làm bà bán hàng xén không hài lòng cho lắm nhưng bà cố chịu để chiều lòng con trẻ nhà quê. Mua xong, đứa nào cũng hăm hở rồi nép bên bảng cổng chợ chờ mẹ về. Vui ơi là vui. Thích chợ quê là thế.

Chợ Tết ở quê đi mới cảm nhận được sự nhộn nhịp như thế nào. Nó khắc sâu vào lòng chúng tôi mãi mãi. Người dân quê mộc mạc, chân chất. Họ không vồn vã như người phố thị mà giấu vẻ rụt rè núp trong ý tưởng của người khác bởi những món đồ họ bán ra không đong đếm được là bao nhiêu công sức. Mớ rau cải bó đẹp là thế trồng trong vườn chẳng tốn một hào tiền giống, thu hoạch mang đi bán lỡ hời quá thì sợ người đời nguyền rủa ăn ở bất nhân.

Rổ bắp cải tươi non. Cái nào, cái nấy to như quả bóng đá, bẹ cuốn chặt ôm vào nhau mới biết người trồng rau vất vả chăm trồng. Những rổ cà chua, quả to chín đỏ được xếp chồng lên nhau trông thích quá! Trông vào đã nghĩ tới thịt lợn băm cà chua, thêm chút hành hoa thì rau mùi, rau diếp chấm ăn có mà khó cưỡng nổi. Rổ táo bánh xe chua ngọt trồng vườn nhà ai lại nghĩ tới Thị Màu lên chùa đi cúng thương thầy tiểu. Cứ chưa chạm vào miệng đã thấy chua ngọt lẫn lộn bổ vào mua giấu vào góc thúng mang về. Và rất nhiều thứ quà quê mà không sao kể xiết.

Xa quê hương đã rất lâu. Tôi thầm ước một ngày nào đó được trở về để đi chợ ngày tết. Ước gì thời gian có phép màu cho quay trở lại thời xưa ấy để đắm chìm vào cảnh không gian thuở đó. Nhưng ngày ấy nay đã rất xa và chợ tết ngày nay không còn giống phiên chợ ngày xưa nữa.

cho_13

Người ta đã biến chợ quê giống như những khu chợ nơi phố thị. Hàng hóa nhiều hơn với những thứ cứ tưởng rằng không biết tới khi nào làng quê tôi mới theo kịp. Rồi cũng chẳng giống như chúng tôi tưởng và mơ ước đến khi nào mới kịp đua phố thị. Vẫn những dòng người rồng rắn từ mọi phương kéo về bằng nhiều phương tiện khác nhau: người bộ hành kĩu kịt trên vai một gánh rau mà thu vào chỉ mấy chục nghìn đồng đủ mua hộp kẹo mứt tết. 

Vẫn vương nụ cười trên môi với sản phẩm mình vất vả làm ra. Kẻ đội những thúng khoai chất đầy trên đầu không cần vịn, tay vung vẩy giống nghệ sĩ chèo vào vai một bà lão nhà nông trên sân khấu, chưa đến cổng chợ đã bị kẻ lái buôn mua ngay. Rồi cầm đồng tiền ít ỏi mà ngơ ngẩn.

Phiên chợ họp khoảng đến 10 giờ là vãn khách. Kẻ mua, người bán lần lượt ra về chuyện trò ríu ra ríu ríu cho vơi bớt mệt nhọc. Tiếng cười, nói xen lẫn trên đường về từ các ngả. Chợ quê lại trở về với dáng vẻ im ắng, chỉ còn lác đác vài người quản chợ dọn dẹp từng dãy bán hàng.

Chợ phiên đông vui để chúng tôi nhớ mãi với từng khu bày bán khi đi xa. Ký ức chợ phiên khắc ghi vào trí nhớ tưởng rằng cuộc sống đủ đầy rồi không bắt gặp nữa. Văn hoá làng quê vẫn như xưa nhưng tiến bộ hơn nhiều khi phương tiện đi lại không còn lạc hậu như ngày xưa gồng gánh lỉnh kỉnh tốn nhiều thời gian mang hàng lên chợ bán mà vèo một cái đã tới nơi. Một thuở xưa của phiên chợ quê nhớ mãi.

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top