Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cái sân kho ngày ấy

2020-11-08 01:25

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Thời bao cấp của những năm 80 thế kỉ 20, sân kho là nơi cho các đoàn chiếu bóng, đoàn cải lương, chèo, tuồng, kịch của tỉnh về phục vụ nhân dân. Phải nói giải trí, thưởng thức biểu diễn văn nghệ thời đó là món ăn tinh thần mang đậm nét dân tộc thổi làn gió nghệ thuật vào công chúng.

***

Cuộc sống ngày ấy lùi xa vào quá khứ nhưng làng quê, phố thị thuở ấy đối với chúng tôi không sao quên được với những buổi đi xem chiếu bóng ở cái sân kho của hợp tác xã.

Quê hương tôi có ba cái sân kho hợp tác xã ở ba làng khác nhau nhưng kiểu cách sao nó rất là giống nhau. Khi chúng tôi lớn lên thì sân kho đã có tự bao giờ. Sân rộng lắm. Cả ba nằm ngay trung tâm của ba làng. Có lẽ như thế để tiện cho sinh hoạt đời sống của người dân về nhiều lĩnh vực của thời đó thì phải.

Cái sân kho thời đó cứ vào mùa thu hoạch lúa là mang lúa về tập trung để tuốt lúa. Người dân quê tôi chất lúa để tuốt lấy lúa. Tiện thể sân dùng để phơi lúa dàn trải đầy sân. Những ngày này, quê tôi vui lắm nhưng nay không còn nữa nghĩ cũng nhơ nhớ và tiếc nuối đến dâng trào. Mỗi sân kho là một dãy nhà kho. Nhà kho xây to, đồ sộ lắm, nằm lọt bên trong sân và được sắp xếp rất ngăn nắp cho tiện để xe ô tô, máy cày, xe bò kéo ra vào. Khu nhà kho nhiều căn rộng, dùng để chứa lương thực chủ yếu là lúa, cửa được đóng rất chắc để kẻ gian không thể lọt vào ăn trộm được, nối dài mấy dãy tít tắp. Cột được xây bằng vật liệu gì sao kiên cố lắm. Mái lợp ngói vảy cá, loại ngói này nay khó kiếm ra lắm. Thỉnh thoảng còn vài ngôi nhà còn sót lại nhưng rêu phong, cổ kính rồi. Mái ngói này chim, dơi rất thích bởi đây là nơi yên tĩnh nhất cho chúng trú ngụ vì trần nhà cao lắm không ai nghịch phá tới.

Thời bao cấp của những năm 80 thế kỉ 20, sân kho là nơi cho các đoàn chiếu bóng, đoàn cải lương, chèo, tuồng, kịch của tỉnh về phục vụ nhân dân. Phải nói giải trí, thưởng thức biểu diễn văn nghệ thời đó là món ăn tinh thần mang đậm nét dân tộc thổi làn gió nghệ thuật vào công chúng. Thời khắc đó đáng trân quý biết nhường nào! Ai đã từng trải qua năm tháng ấy mới biết cái hay, cái đẹp, cái quý của văn hóa dân tộc. Ngày ấy, nay đã rất xa sao quá đỗi nhớ nhung. Ôi! Cuộc sống thật mến thương.

Cuộc sống ngày ấy lùi xa vào quá khứ nhưng làng quê, phố thị thuở ấy đối với chúng tôi không sao quên được với những buổi đi xem chiếu bóng ở cái sân kho của hợp tác xã. Hình như chiều dài sân, chúng tôi chạy bộ từ đầu sân phía Bắc đến cuối phần phía Nam cũng mệt bở hơi tai đấy. Sân lát gạch tàu đỏ au, viên gạch vuông cạnh cỡ 30 cm gì đấy, hàng thẳng băng. Ngồi xem chiếu bóng màn ảnh rộng thích lắm. Bởi vì sân quá rộng nên bọn trẻ con rủ nhau đếm xem bao nhiêu hàng và viên gạch thì lâu lắm mới hết. Gạch lát chi chít nhìn lóa cả mắt. Chúng tôi cũng thuộc loại dở hơi “vác tù và hàng tổng” lò cò đi đếm cho đổ mồ hôi để có chuyện đố nhau cá cược kem mút chứ! Ấy thế mà nhiều đứa cũng chịu thua, có khi cả người lớn nữa đấy. Bà tôi nghe chúng tôi tranh cãi thắng thua về số lượng các viên gạch ở sân kho ỏm tỏi liền hù dọa: “Sân kho ma núp nhiều lắm đấy”. Nghe bà hù dọa. Chúng tôi đứa nào đứa nấy hoảng rồi không dám vào đó chơi nữa, núp sau lưng bà thủ thỉ “Bà ơi, người ta xây tường cao lắm bà ạ! Mà sao ma núp được?”.

Bà chẳng giải thích thêm gì. Thấy bà im, chúng tôi sợ rồi hoài nghi nghĩ ra đủ chuyện thêu dệt lên, thì thầm to nhỏ. Nỗi sợ càng làm cho chúng tôi cảm thấy nếu có ai trong làng mất là chập tối không dám đi ngang qua cửa buồng nhà mình ở là đằng khác. Dường như bà nói đúng bởi bà là người tường tận với hình ảnh cái sân kho chiếu bóng đó nhiều nhất. Vậy chuyện gì đây mà bà nói ra “ma núp“ nhỉ? Đứa nào cũng lăn ta lăn tăn.

Từ đó trở đi cứ hễ đi ngang qua cái sân kho đó chả ai nói với nhau điều gì cứ thế “ba chân bốn cẳng“ vùng căng chạy không dám ngoái cổ lại sợ ma túm chân chạy không được. Qua được cái ải của cái sân là chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, mặt lấm la lấm lét. Nhiều đứa chúng tôi khôn lắm đi ngang cái sân là rủ con chó đi theo để bớt sợ. Nhưng đi ngang qua lại cứ nghe tiếng chim hót trong nhà với lại tiếng gió thổi lại càng sợ thêm. Ban ngày đã sợ ngộ nhỡ ban đêm có chuyện gì đi ngang qua thì sao. Ui chao ơi! Chúng tôi giành nhau đi ở giữa. Nếu mà ma níu thì có người đi trước và đi sau chịu. Hễ mẹ sai đi lên bờ ao hái rau mà trời hơi tối là ưỡn ẹo bịa bị thế này thế kia để né đi qua cái sân kho mà bà bảo “ma núp”.

Về sau chúng tôi thiết nghĩ “Sợ quái gì? Mình anh hùng rơm lên chứ!” Và cứ rủ nhau ra kho chơi trốn tìm cho thỏa thích. Tường rào được xây bằng gạch, đá xanh cao lắm, không hiểu sao trên mặt tường rào ấy, người ta cắm rất nhiều miếng mảnh vỡ của chai thủy tinh. Chúng tôi không dám đùa nghịch với hàng chông thủy tinh ấy. Mà cũng chẳng dại gì làm cái chuyện cho “vạ” vào thân để chảy máu khi trèo lên đó làm gì.

Thời gian thấm thoắt trôi, cái sân kho ở ba làng của quê tôi không còn nữa. Thay vào đó là những ngôi nhà của người dân quê tôi sinh sống. Nhắc lại, chúng tôi nhớ mãi cái sân kho chứa đầy kỉ niệm thời “bao cấp“ được đi xem chiếu bóng, tuồng, chèo… văng vẳng đâu đây tiếng “quê hương” mang đậm nét văn hoá làng quê! Thuở xa đã khép lại trong tôi tự bao giờ!

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngược thời gian về với ngày xưa | Family Radio

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top