Cái sân kho ngày ấy
2020-11-08 01:25
Tác giả:
Phùng Văn Định
blogradio.vn - Thời bao cấp của những năm 80 thế kỉ 20, sân kho là nơi cho các đoàn chiếu bóng, đoàn cải lương, chèo, tuồng, kịch của tỉnh về phục vụ nhân dân. Phải nói giải trí, thưởng thức biểu diễn văn nghệ thời đó là món ăn tinh thần mang đậm nét dân tộc thổi làn gió nghệ thuật vào công chúng.
***
Cuộc sống ngày ấy lùi xa vào quá khứ nhưng làng quê, phố thị thuở ấy đối với chúng tôi không sao quên được với những buổi đi xem chiếu bóng ở cái sân kho của hợp tác xã.
Quê hương tôi có ba cái sân kho hợp tác xã ở ba làng khác nhau nhưng kiểu cách sao nó rất là giống nhau. Khi chúng tôi lớn lên thì sân kho đã có tự bao giờ. Sân rộng lắm. Cả ba nằm ngay trung tâm của ba làng. Có lẽ như thế để tiện cho sinh hoạt đời sống của người dân về nhiều lĩnh vực của thời đó thì phải.
Cái sân kho thời đó cứ vào mùa thu hoạch lúa là mang lúa về tập trung để tuốt lúa. Người dân quê tôi chất lúa để tuốt lấy lúa. Tiện thể sân dùng để phơi lúa dàn trải đầy sân. Những ngày này, quê tôi vui lắm nhưng nay không còn nữa nghĩ cũng nhơ nhớ và tiếc nuối đến dâng trào. Mỗi sân kho là một dãy nhà kho. Nhà kho xây to, đồ sộ lắm, nằm lọt bên trong sân và được sắp xếp rất ngăn nắp cho tiện để xe ô tô, máy cày, xe bò kéo ra vào. Khu nhà kho nhiều căn rộng, dùng để chứa lương thực chủ yếu là lúa, cửa được đóng rất chắc để kẻ gian không thể lọt vào ăn trộm được, nối dài mấy dãy tít tắp. Cột được xây bằng vật liệu gì sao kiên cố lắm. Mái lợp ngói vảy cá, loại ngói này nay khó kiếm ra lắm. Thỉnh thoảng còn vài ngôi nhà còn sót lại nhưng rêu phong, cổ kính rồi. Mái ngói này chim, dơi rất thích bởi đây là nơi yên tĩnh nhất cho chúng trú ngụ vì trần nhà cao lắm không ai nghịch phá tới.

Thời bao cấp của những năm 80 thế kỉ 20, sân kho là nơi cho các đoàn chiếu bóng, đoàn cải lương, chèo, tuồng, kịch của tỉnh về phục vụ nhân dân. Phải nói giải trí, thưởng thức biểu diễn văn nghệ thời đó là món ăn tinh thần mang đậm nét dân tộc thổi làn gió nghệ thuật vào công chúng. Thời khắc đó đáng trân quý biết nhường nào! Ai đã từng trải qua năm tháng ấy mới biết cái hay, cái đẹp, cái quý của văn hóa dân tộc. Ngày ấy, nay đã rất xa sao quá đỗi nhớ nhung. Ôi! Cuộc sống thật mến thương.
Cuộc sống ngày ấy lùi xa vào quá khứ nhưng làng quê, phố thị thuở ấy đối với chúng tôi không sao quên được với những buổi đi xem chiếu bóng ở cái sân kho của hợp tác xã. Hình như chiều dài sân, chúng tôi chạy bộ từ đầu sân phía Bắc đến cuối phần phía Nam cũng mệt bở hơi tai đấy. Sân lát gạch tàu đỏ au, viên gạch vuông cạnh cỡ 30 cm gì đấy, hàng thẳng băng. Ngồi xem chiếu bóng màn ảnh rộng thích lắm. Bởi vì sân quá rộng nên bọn trẻ con rủ nhau đếm xem bao nhiêu hàng và viên gạch thì lâu lắm mới hết. Gạch lát chi chít nhìn lóa cả mắt. Chúng tôi cũng thuộc loại dở hơi “vác tù và hàng tổng” lò cò đi đếm cho đổ mồ hôi để có chuyện đố nhau cá cược kem mút chứ! Ấy thế mà nhiều đứa cũng chịu thua, có khi cả người lớn nữa đấy. Bà tôi nghe chúng tôi tranh cãi thắng thua về số lượng các viên gạch ở sân kho ỏm tỏi liền hù dọa: “Sân kho ma núp nhiều lắm đấy”. Nghe bà hù dọa. Chúng tôi đứa nào đứa nấy hoảng rồi không dám vào đó chơi nữa, núp sau lưng bà thủ thỉ “Bà ơi, người ta xây tường cao lắm bà ạ! Mà sao ma núp được?”.
Bà chẳng giải thích thêm gì. Thấy bà im, chúng tôi sợ rồi hoài nghi nghĩ ra đủ chuyện thêu dệt lên, thì thầm to nhỏ. Nỗi sợ càng làm cho chúng tôi cảm thấy nếu có ai trong làng mất là chập tối không dám đi ngang qua cửa buồng nhà mình ở là đằng khác. Dường như bà nói đúng bởi bà là người tường tận với hình ảnh cái sân kho chiếu bóng đó nhiều nhất. Vậy chuyện gì đây mà bà nói ra “ma núp“ nhỉ? Đứa nào cũng lăn ta lăn tăn.

Từ đó trở đi cứ hễ đi ngang qua cái sân kho đó chả ai nói với nhau điều gì cứ thế “ba chân bốn cẳng“ vùng căng chạy không dám ngoái cổ lại sợ ma túm chân chạy không được. Qua được cái ải của cái sân là chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, mặt lấm la lấm lét. Nhiều đứa chúng tôi khôn lắm đi ngang cái sân là rủ con chó đi theo để bớt sợ. Nhưng đi ngang qua lại cứ nghe tiếng chim hót trong nhà với lại tiếng gió thổi lại càng sợ thêm. Ban ngày đã sợ ngộ nhỡ ban đêm có chuyện gì đi ngang qua thì sao. Ui chao ơi! Chúng tôi giành nhau đi ở giữa. Nếu mà ma níu thì có người đi trước và đi sau chịu. Hễ mẹ sai đi lên bờ ao hái rau mà trời hơi tối là ưỡn ẹo bịa bị thế này thế kia để né đi qua cái sân kho mà bà bảo “ma núp”.
Về sau chúng tôi thiết nghĩ “Sợ quái gì? Mình anh hùng rơm lên chứ!” Và cứ rủ nhau ra kho chơi trốn tìm cho thỏa thích. Tường rào được xây bằng gạch, đá xanh cao lắm, không hiểu sao trên mặt tường rào ấy, người ta cắm rất nhiều miếng mảnh vỡ của chai thủy tinh. Chúng tôi không dám đùa nghịch với hàng chông thủy tinh ấy. Mà cũng chẳng dại gì làm cái chuyện cho “vạ” vào thân để chảy máu khi trèo lên đó làm gì.
Thời gian thấm thoắt trôi, cái sân kho ở ba làng của quê tôi không còn nữa. Thay vào đó là những ngôi nhà của người dân quê tôi sinh sống. Nhắc lại, chúng tôi nhớ mãi cái sân kho chứa đầy kỉ niệm thời “bao cấp“ được đi xem chiếu bóng, tuồng, chèo… văng vẳng đâu đây tiếng “quê hương” mang đậm nét văn hoá làng quê! Thuở xa đã khép lại trong tôi tự bao giờ!
© Phùng Văn Định - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ngược thời gian về với ngày xưa | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.















