Tôi đã quen với cô đơn

Tác giả: Nỗi Buồn Nhỏ
Giọng đọc: Titi
22-02-2019 01:30:000
Loading the player...

blogradio.vn - Có đôi lúc, tôi muốn nói chuyện với một ai đó, bất kỳ ai cũng được, nói về bất kỳ điều gì, chỉ cần có một người để chia sẻ. Nhưng không ai cả, nhìn danh sách bạn bè đang sáng đó, có những người từng rất thân, nói chuyện rất nhiều, rất nhiều. Ấy thế mà, giờ ta chẳng thể nói nữa.

Một buổi sáng thật trong lành, tôi thức giấc với sự trượt dài trong cảm xúc, bật tung cửa số đón nhận ánh nắng ban mai. Tôi đã quen với cô đơn!

Cô đơn là đôi lúc tôi cảm thấy lạc lõng giữa những cảm xúc hỗn độn của tuổi trẻ nồng nhiệt, là nhớ về ai đó đã từng trong quá khứ với tôi một khoảng thời gian hạnh phúc, là kiếm tìm những con người đồng điệu để giải bày nhưng vô vọng. Đã có lúc tôi muốn ôm một cái thật ấm áp, khao khát một cái nắm tay thật chặt của người mình yêu thương để tìm lại hơi ấm ngày nào mình từng có, tự vẽ cho mình về một câu chuyện tình cảm, bạn bè mà chẳng bao giờ có thật cả.

Tôi đã quen với cô đơn

Cứ thế, tôi chẳng kịp phát hiện ra rằng mình cô đơn nhiều đến thế. Lúc nào cũng một mình, che giấu đi những cảm xúc và để mọi thứ tan đi lặng lẽ. Bởi bản thân không muốn những người yêu thương tôi phải đau lòng, suy nghĩ hay lo lắng. Có lẽ chính tôi đã tự mình chọn sự cô đơn đó. Lâu nay tôi quen đối mặt với tất cả mọi thứ. Có lúc cảm thấy mệt mỏi nhưng lâu dần cũng thành thói quen.

Có đôi lúc, tôi muốn nói chuyện với một ai đó, bất kỳ ai cũng được, nói về bất kỳ điều gì, chỉ cần có một người để chia sẻ. Nhưng không ai cả, nhìn danh sách bạn bè đang sáng đó, có những người từng rất thân, nói chuyện rất nhiều, rất nhiều. Ấy thế mà, giờ ta chẳng thể nói nữa. Tự hỏi tại sao? À phải rồi, mình là một đứa đã không giỏi nói chuyện, lại tự cô lập bản thân, dù người ta có hỏi, người ta có an ủi, tâm sự thì bản thân vẫn không đủ tin tưởng để tự mình giải bày hết tất cả cho họ. Chỉ là chưa bao giờ dám thử nói, chưa bao giờ muốn nói. Một mình là đủ rồi - suy nghĩ ấy cứ theo tôi suốt, mà chẳng biết tự khi nào nó trở thành câu châm ngôn sống luôn rồi.

Tôi đã quen với cô đơn

Chắc rằng sự cô đơn đó một phần nào là do vết thương lòng để lại. Tôi tự thu mình vào một góc để chẳng ai có thể phát hiện ra cảm xúc chênh vênh ấy vẫn còn tồn tại. Những đứa bạn hay trách tôi “Sao mày cứ buồn, không tâm sự với ai rồi lại tự mình chịu, mày không thấy mệt sao?”. Mệt chứ! Nhưng chịu thôi, tôi đã quá quen với những điều này rồi, chẳng còn chút thiết tha gì nữa. Tôi sợ rằng mỗi lần nói về điều đó, mọi thứ sẽ lại tuôn ra như chưa bao giờ được quên. Nên im lặng là tốt nhất.

Cô đơn là thế nhưng đôi khi tôi cũng được an ủi bởi cô đơn. Là những buổi xem phim trong rạp với những người lạ xung quanh, cười, khóc bao nhiêu cũng chả ai quan tâm, chả ai để ý. Là lang thang đâu đó, bất kể thời gian, bất kể thời tiết, thả hồn theo mây gió, điên khùng theo cách mà tôi muốn, miễn sao bản thân được thoải mái sống, thoải mái bay nhảy, thoải mái tự do. Đó là điều tôi cảm thấy mình vẫn còn may mắn, vẫn kiếm được những thú vui, niềm tao nhã cho cuộc đời bớt vô vị. Dù là buồn cỡ nào, rồi cũng sẽ vui lên thôi. Sau cơn mưa trời lại sáng và tôi sẽ được thấy cầu vồng.

Cô đơn là vậy đó! Đôi chút buồn, đôi chút vui, đôi chút chênh vênh với những suy nghĩ nửa trẻ con nửa người lớn. Thế nhưng tôi tin rằng sẽ có một ai đó sẽ tìm tôi sau những ngày tháng cô đơn.

© Nỗi Buồn Nhỏ - blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top