Bao la biển trời
2024-05-08 21:15
Tác giả:
blogradio.vn - Ông Ba nhìn ra xa, ngoài kia là biển cả bao la, người bạn lớn của ông của con tàu của ông của gia đình ông biết bao năm tháng. Chắc biển cũng thấu hiểu những nỗi lòng của ông của những người làm công việc như ông.
***
Ông Ba ngồi trầm ngâm trên cái phản bằng gỗ đã cũ. Mấy người bạn của ông đã về hết, chai rượu đế trước mặt ông cũng đã vơi gần hết, cái đĩa mồi còn lại mấy con khô mực, mấy miếng chả và mấy quả trứng cút luộc. Buổi chiều trong căn nhà có gió hơi lạnh chỉ có mỗi mình ông như càng hoang vắng và lạnh lẽo hơn, vợ ông đi đám giỗ ở làng bên đến chiều mai mới về ở một nhà bà con. Vậy là sau mấy tháng dài đẵng đẵng lênh đênh trên biển rồi ông quay về thì lại trúng dịp vợ ông không có nhà, ông Ba thấy lòng mình vừa vui vừa buồn lẫn lộn. Ông vui vì mẻ cá đã trúng lớn và mấy người bạn đi cùng tàu với ông cũng rất vui, nên mới có bữa nhậu chiều nay ở nhà ông, còn ông buồn vì căn nhà hiu quạnh.
Thật ra ông Ba lập gia đình khá muộn và sinh được hai thằng con trai, thằng hai học hành chỉ vào loại trung bình nên nó chọn học nghề ở một trường trung cấp, rồi nó cũng học được cái nghề sữa chữa điện tử. Nhưng không hiểu sao nó lại xin được công việc làm bảo vệ ở một ngân hàng, mà lần nào nó về thăm nhà nó cũng hớn hở nói là tuy công việc đó lương thấp nhưng được cái ổn định dài lâu và không lo bị mất việc. Nhưng nó cứ ở riết trên đó, nơi thành phố đó đã giữ chân nó rồi, nhiều khi ông Ba nghĩ nó cũng vì công việc thì mình nên mừng, dù sao nó cũng nên người dù không theo nghiệp của ông. Còn thàng út thì học giỏi hơn anh nên đang học đại học cũng trên thành phố, mà nó học giỏi nên nó chọn marketing gì đó. Ông Ba nghe nó nói mà có hiểu ất giáp gì đâu, chỉ mong cho nó mau học xong rồi cũng ổn định như thằng hai anh nó là ông mừng, vậy đó. Trong một thoáng ông Ba thở dài, ông ngẫm cái sự đời rồi nghĩ đến bản thân mình, cũng mang tiếng có hai thằng con mà giờ trong nhà chỉ có hai thân già cô quạnh bên nhau. Mà ông cứ đi biển suốt, có lúc một tháng có lúc hơn, rồi lúc trước thì vợ ông còn khỏe nên còn buôn bán lặt vặt mấy thức ăn cho tụi học sinh ở trước ngôi trường cấp một, nhưng giờ bà ấy sức đã yếu nên chỉ quanh quẩn trong nhà thôi rồi lo việc nhà rồi đợi ông về.

Ông Ba là người theo nghề đánh cá có thâm niên ở cái làng này. Mà ông nhớ khi xưa là ông đã theo ba ông nên học được nghề luôn, rồi ba ông mất thì ông đi làm công cho người ta. Rồi theo năm tháng ông dành dụm được một số vốn và đã có thể ra riêng nên ông mua một con tàu rồi thuê người làm, giống hệt như ba ông lúc trước. Ông đã vào sinh ra tử cùng với cái nghề này bao nhiêu năm ông cũng không nhớ rõ, ông chỉ biết đây là con tàu thứ hai ông sắm vì con tàu kia đã bị cơn bão năm đó đánh cho tan tành, mà ông cũng kiếm được lại sau mấy vụ trúng cá lớn. Ông Ba thích nhất là được nhìn những tấm lưới thật to được mở tung ra trước tất cả mọi người với bao nhiêu là cá, mà ông hay trúng đậm nhất là cá nục và cá thu. Rồi ông chia công bằng cho mấy anh em làm cùng ông, tính ông Ba rất công bằng và biết thương những người nghèo khổ và khó khăn hơn mình nên ai cũng quý. Nhưng nhiều lúc ông cứ ngẫm ra là công việc của ông, mưu sinh của ông như luôn gắn liền cùng trời và biển. Cứ dong tàu ra khơi là ngẩng đầu lên là trời và cứ nhìn xuống là biển, còn xung quanh là biết bao là nước, không biết có phải nhờ vậy không mà ông Ba thấy dù tuổi đã cao mà ông vẫn còn khỏe lắm.
Ông nghĩ vì ông được sống được làm việc giữa biển trời suốt bao ngày tháng như vậy nên chắc ông đã trở thành người bạn thân thiết của biển và trời luôn rồi. Mà trước khi tàu xuất bến ông luôn khấn vái và xin ơn trên phù hộ cho ông và mọi người được bình an vô sự và được mùa được tiền nhiều nhiều. Ông Ba nghĩ mình học ít hiểu ít nên cứ nghĩ sao là cứ khấn vậy là ông bà khuất mặt sẽ chứng giám cho. Nhưng ông không bao giờ quên được cơn bão năm đó, rất may là tàu ông vừa về kịp tới nơi nên mọi người đều an toàn, nhưng con tàu không được bảo vệ kịp thời nên đã bị bão xé tanh bành. Nhưng ai cũng nói ông Ba và mấy người làm thuê cho ông là rất may rồi chỉ thiệt hại về tài sản thôi, mà còn người là còn của nên cứ từ từ khơi dựng lại. Cho đến bây giờ ông vẫn còn bị ám ảnh với cơn bão đó, cả cuộc đời ông đi mây về gió, làm bạn cùng đất cùng biển cùng trời quanh năm suốt tháng mà chưa bao giờ ông thấy thiên nhiên lại cuồng nộ như thế. Rồi khi cơn bão qua đi phải mất đến mấy tháng sau ông mới ra khơi lại, cũng may là những chuyến đi sau đó đều thuận buồm xuôi gió và cũng có của ăn của để.
Ông Ba đã ở cái tuổi gần sáu mươi rồi, gần hết một đời người nên ông chẳng mơ gì nhà rộng cao sang xe này xe kia như thiên hạ, ông chỉ mong ngày hai bữa no bụng và có sức khỏe dài lâu. Còn ông đã tính riêng cho cả thằng hai và thằng út, nếu sau này hai đứa nó lập gia đình là xem như ông hoàn thành nhiệm vụ làm cha làm mẹ. Ông chỉ mừng là cả hai thằng con ông đều ngoan và biết chăm làm chăm học. Thật ra ông cũng chẳng muốn hai đứa nối nghiệp ông đâu, vì ông biết công việc luôn phải đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào. Một công việc nặng nhọc và cứ lênh đênh với biển với trời chứ ít được ở nhà như những công việc khác, mà nói dại chứ lỡ có mưa gió bão lũ diễn ra khi tàu chưa kịp về là coi như toi mạng. Đã có nhiều người của xóm chài này bị như vậy, một làng chài nổi tiếng về đánh cá mà nghe tên ai cũng biết.
.jpg)
Ông Ba đứng lên vào nhà và dọn dẹp cái phản. Ông vừa về sau một vụ cá lớn nên được nghỉ ngơi vài ngày, ông nhẩm tính chắc hai ngày nữa lại lên đường. Lúc nãy ông có đưa tiền để anh làm công mà ông tin tưởng nhất lo mua xăng dầu cho con tàu. Ông Ba nghĩ sao lại quay ra phía cửa nhà, ông đi bộ lững thững về phía cái đồi nhỏ trước mặt và chợt nhớ miên man về sự tích ngôi làng này ngày xưa. Vì ông được nghe ba ông kể lại là ngôi làng có tên Xoài, cũng vì người ta trồng rất nhiều xoài, mà khi ba ông đến đây sinh sống đã thấy rất thích rất mến ngôi làng này. Rồi ông còn nhớ những ngày của chiến tranh cả ngôi làng bị đạn giặc bắn phá điên cuồng làm nguyên cả một rừng xoài bị xác xơ, cây nào cây nấy bị rụng hết lá và cứ như chết hẳn. Rồi khi hết chiến tranh bà con lại xúm tay vào gây dựng lại ngôi làng nên những cây xoài lại được trổ bông và cho quả sai trái ngọt lịm.
Ông Ba nhìn ra xa, ngoài kia là biển cả bao la, người bạn lớn của ông của con tàu của ông của gia đình ông biết bao năm tháng. Chắc biển cũng thấu hiểu những nỗi lòng của ông của những người làm công việc như ông. Mà biển có lúc rất hiền có lúc lại rất hung dữ. Ông Ba nhớ rất nhiều gần như tất cả những chuyến đi biển của ông, cứ đêm đến là những đêm không trăng không sao là ông và mấy anh em rất mừng, vì những đêm như vậy là cá rất nhiều. Còn như đêm nào sáng trăng và có nhiều sao, nghĩa là bầu trời thật sáng thì rất khó đánh bắt vì cá chui mất tăm hết. Nhưng ông lại thấy lòng mình được thảnh thơi được thỏa thích nhìn ngắm mây trời nước biển, rồi ông cứ tự hỏi chắc ông sẽ găn bó mãi như vậy cho đến khi nào ông không còn sức khỏe nữa mới thôi. Nhưng dù cho là có ra sao thì ông tin muôn đời biển vẫn vậy, vẫn những màu sắc xanh xám và có lúc đen kịt lại trước cơn thịnh nộ của thời tiết. Và bầu trời trên cao cũng thế, cũng muôn đời cứ soi rọi xuống mặt đất này, soi rọi xuống cả biển cả bao la như cùng thấu hiểu nhau. Mà ông Ba thấy đúng là cuộc sống thật kỳ diệu, người ta luôn có trời luôn có biển để sống để được yêu thương và để yêu thương lại. Công việc của ông sẽ còn mãi những niềm vui của những khoang cá đầy ắp và những nỗi buồn của những ngày biển động hay có sóng lớn dữ dội không thể ra khơi được.
Ông Ba đi về phía con tàu, ông nhìn con tàu đầy thương yêu trìu mến. Từ khi ông mua nó về ông đã xem nó như con ruột của mình vậy, ông chăm sóc lau chùi cẩn thận và kiểm tra luôn luôn trước khi xuất bến. Con tàu cũng như hiểu tình thương của ông dành cho nó nên nó luôn mang lại cho ông nhiều may mắn, ông Ba thấy vậy. Hình như nó biết ông đã chịu nhiều thua lỗ và đau xót khi mất đi con tàu thứ nhất nên nó luôn mang đến cho ông nhiều niềm vui hơn là nỗi buồn. Mà ngoài con tàu ra thì ông chỉ có thêm một niềm vui khác nữa đó là sau mỗi chuyến đi ông cứ vui vẻ khề khà với chai rượu đế và mấy mồi nhậu quen thuộc của ông. Rồi có lúc cao hứng ông tưng tửng cất giọng ca một điệu cải lương nghe mùi mẫn thống thiết. Rồi có những bữa cơm đạm bạc và ấm cúng với vợ ông, một người vợ mà ông hết lòng yêu thương. Vì ông biết ông ở ngoài khơi xa thì vợ ông ở nhà luôn là một hậu phương vững chắc và đầy tin tưởng mong ngóng ông trở về.
Ông Ba đưa hai tay về phía biển và ngẩng cao đầu nhìn lên trời. Trong một thoáng ông thấy muốn được bay lên và được bay xa như khi ông còn trẻ, để được nhìn thấy rõ nhất bầu trời và tận xa tít mãi ở cuối cùng của biển khơi là gì. Mà mãi mãi trong lòng ông thì có bao nhiêu năm trôi qua đi nữa ông vẫn giữ mãi cảm xúc đó, ông vẫn giữ mãi tấm lòng đó, với trời và biển, và tình cảm ông dành cho cả bầu trời và mặt biển vẫn thế, rất bao la, rất trọn lòng.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Ơn Vì Ngày Hôm Nay Đã Cố Gắng Hết Mình | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






