Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng để tình yêu như một thói quen

2019-02-13 09:36

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nếu ai hỏi “Thói quen có dễ bỏ hay không?”, thực ra câu trả lời vừa có vừa không. Thói quen mà, nói khó bỏ cũng đúng, nói dễ bỏ không sai, chẳng qua do chính bản thân mình mà thôi.

***

Ai đó đã bao giờ tự hỏi: “Cà phê, rượu cùng trà loại nào uống tốt hơn?” Mỗi người sẽ cho một câu trả lời khác nhau, chung quy lại thì “Cà phê - đắng, trà - chát, rượu - cay” nhưng lại có chút giống nhau, uống nhiều sẽ trở nên nghiện. Hơn nữa, đối với người thích uống, bất luận cà phê, trà hoặc rượu đều nhận ra hương vị ngọt ngào. Đây là vì cái gì? Kỳ thật thích uống cái gì không quan trọng, cũng chỉ là khẩu vị cùng thói quen mà thôi. Mà một khi thành thói quen, muốn bỏ cũng không dễ dàng, không phải sao?...

Thói quen dễ hình thành mà khó bỏ, yêu nhau càng lâu, chuyện bên cạnh mình có sự hiện diện của một người bỗng trở thành một lẽ dĩ nhiên như hơi thở của sự sống. Quen với việc có một người luôn ở bên cạnh, quen với việc có một bàn tay che chở, ôm ấp những lúc buồn đau, thất vọng, chán nản và quen với việc cùng vui, cùng buồn, cùng cười, cùng khóc... Một tình yêu thật đẹp khi bên cạnh một người luôn có một người.

Chỉ là...

Nếu yêu nhau bằng thói quen liệu tình yêu có được bền lâu?

Đến hơi thở cũng có lúc mạnh, lúc yếu, lúc lạnh, lúc nóng... thì tình yêu sao có thể bình lặng trôi qua như một thói quen được.

Nhiều lúc chính thói quen đang bào mòn đi sức nóng hổi của tình yêu, làm lạc đi những giai điệu êm ái, sâu lắng, chân thật mà đôi khi là nóng bỏng, nhộn nhịp của cuộc tình ấy.

Đừng để tình yêu như một thói quen

Khi tiếp tục làm mọi thứ theo cùng một cách, mối quan hệ trở nên dễ đoán, thường xuyên và đôi khi cảm thấy không hài lòng. Tựa như chiếc máy được lập trình khiến cho sự trì trệ bắt đầu, tiếp đến là những lo lắng, nghi ngờ... “Em có yêu anh nữa không?”, “Anh ấy còn yêu mình không?”, những câu hỏi cứ dằn vặt trong đầu suốt một chuỗi ngày dài khiến đôi bên mệt mỏi. Thời điểm bùng nổ chính là lúc không ai tìm được hướng giải quyết.

Chia tay?

Dành cho những ai không đủ bản lĩnh để đối diện.

Để rồi, sau khi kết thúc mối tình dài đằng đẵng mới chợt nhận ra, yêu thật sự rất đáng sợ. Trái tim chẳng còn nguyên vẹn như thuở ban đầu mà chằng chịt những khoảng trống. Đó là cảm giác thiếu hụt, cô đơn, trống rỗng bởi không còn người ấy bên cạnh. Thói quen được hình thành theo thời gian dần dần thấm nhuần vào máu thịt lúc nào không hay: quen được ai đó chúc ngủ ngon mỗi khi đêm về, buổi sáng thức dậy có một người gọi điện chúc một ngày mới vui vẻ, đến khi hoàng hôn buông xuống lại nắm tay nhau dạo bước trên những con đường tấp nập, khi về trao cho nhau cái hôn ngọt ngào... Cứ thế, mỗi ngày đều đặn có một người luôn ở bên.

Nhưng chia tay rồi còn đâu?

Nhớ nhung, buồn tủi, cảm giác mất đi một người từng là cả thế giới không dễ chịu chút nào. Những đêm cô đơn, trượt dài trong nỗi nhớ, những dòng tin nhắn vẫn còn đó, nhìn những bức ảnh cảm giác hình bóng ấy tựa hồ vẫn còn hiện hữu như ngày hôm qua.

Yêu lâu, yêu nhiều, yêu cả thanh xuân, trao cả thế giới, trao cả con tim để rồi khi chia tay mới chợt nhận ra đừng nên biến tình yêu thành thói quen, quen rồi lại không biết làm thế nào để hâm nóng, rồi ngốc nghếch ngộ nhận không thể yêu thêm ai vì thói quen có người ấy bên cạnh vẫn tồn tại, hay lo lắng cô đơn không ai bên cạnh mà giơ tay bắt lấy một người qua đường chỉ vì cảm giác trống vắng, thiếu hụt.

Nếu ai hỏi “Thói quen có dễ bỏ hay không?”, thực ra câu trả lời vừa có vừa không. Thói quen mà, nói khó bỏ cũng đúng, nói dễ bỏ không sai, chẳng qua do chính bản thân mình mà thôi.

Vì vậy, đừng để yêu đơn giản chỉ là một thói quen, hãy yêu bằng cả trái tim, yêu nhiều đau nhiều nhưng yêu nhiều cũng hạnh phúc nhiều. Trong tình yêu không ai có lỗi, không ai cần nhận lỗi, tình yêu cũng không đáng trách, cũng không đáng sợ. Sau mỗi một cuộc tình, hãy để nó đi qua thật nhẹ nhàng, đừng để thói quen làm vương vấn, yêu một người mới chân thành hơn, thương bạn nhiều hơn.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Vương Cao Nhật

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Blog Radio 614: Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn

Đừng mượn nhau những ngày cô đơn rồi trả nhau những yêu thương hời hợt! Đừng mượn nhau chút ân tình rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

back to top