Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trời giấu trời mang anh đi

2020-06-17 09:18

Tác giả: Mun Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Định mệnh là một điều diệu kỳ nhưng không biết khi nào ta mới gặp được, hạnh phúc cũng vậy không phải cứ cầm nắm là sẽ không rơi. Khi gặp được nhau rồi thì hãy nhớ nắm tay nhau thật chặt. Tuy cuộc sống có nhiều khó khăn và nhọc nhằn nhưng chỉ cần ở bên cạnh nhau thì mọi điều sẽ được hóa giải.

***

Trời giấu trời mang anh đi (Mun)

Tháng sáu năm ấy ướt đẫm những cơn mưa.

Chưa đến mười giờ tối, con phố huyên náo thường ngày chỉ còn tiếng xé nước theo sau những chiếc xe vội vã trở về nhà.

Con phố này, mỗi cuối tuần các quán vỉa hè đều đông kín. Tôi thường ngồi trên ban công nhìn các đôi trẻ tay trong tay, vai kề vai, nói những lời âu yếm đến nỗi phát hờn. Thế nhưng cơn mưa dầm dề chiều thứ bảy lại khiến tôi suy nghĩ thật nhiều: có phải lòng người vốn là như thế, ai cũng muốn đến vào những ngày nắng đẹp, nhưng lại lập tức quay lưng chỉ vì một ngày mưa!

Tôi chợt nhớ ngày An rời xa tôi, cũng trong một chiều mưa đẫm lệ, tôi bấu chặt tay An cầu xin anh đừng bỏ tôi ở lại, thế rồi anh vẫn đi. Tôi như chú chim đang run rẩy bất chợt bị cánh rừng từ chối chở che, bơ vơ tận cùng.

Trời giấu trời mang anh đi

Cái dạ dày sôi sục mang tôi quay trở về hiện thực. Lúc chiều tôi định bụng mưa ngớt sẽ đi tìm tô hủ tiếu, thế mà đến tận giờ này vẫn mưa. Để làm ấm cái bụng, tôi đành đặt mỳ cay trên ứng dụng giao hàng.

Chưa đầy mười lăm phút, người giao hàng đã gọi tôi xuống lấy thức ăn. Tôi vội vã xuống lầu vì không muốn người khác phải chờ đợi mình trong thời tiết mưa gió lạnh lẽo. Cánh cửa bật mở, người đàn ông đối diện tôi với khuôn mặt in hằn vết nhăn tuổi tác và đôi mắt ướt đượm buồn.

“Bác…”

“Em đói tới nỗi xuống lấy đồ ăn mà quên luôn cầm theo tiền à?”. Tiếng của Tùng vang từ cầu thang cắt lời tôi định nói. Anh tiến lại gần với chiếc ví trên tay.

“Của cô cậu chín chục” – bác giao hàng đưa cho tôi túi đồ ăn bằng cả hai tay, tôi bối rối nhận lấy. Tùng dúi vào tay bác tờ một trăm, vui vẻ nói “Đây cháu gửi, chú không cần thối ạ. Cám ơn chú mưa gió vẫn nhận giao hàng”. Nói rồi Tùng cầm tay tôi, khe khẽ nói “đi lên em”. Cánh cửa đóng lại sau lưng, nhưng gương mặt người giao hàng ấy tôi làm sao quên được: bác là ba của An.

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày tôi và An chia tay, dù vô tình hay cố tình, chúng tôi đều không hề gặp lại. Có lẽ bác cũng đã quên tôi, người từng cùng An ghé thăm nơi bác làm việc đôi lần trước đó. Bác ấy không có lỗi, nhưng cuộc hội ngộ này đã khiến vết thương trong lòng tôi tái lại, và dù bụng rất đói, nhưng tô mỳ này tôi cũng chẳng nuốt trôi.

Trời giấu trời mang anh đi

Từ giây phút nhìn thấy ba An co ro trong chiếc áo mưa cũ, hình ảnh ấy cứ quấn lấy tâm trí tôi suốt cả đêm. Không ngờ rằng người con trai ngoan ngoãn hiếu thảo mà tôi từng yêu say đắm có thể để cha già lặn lội giao hàng trong đêm mưa. Chỉ nghĩ thế thôi mà sống mũi tôi cay xé.

Anh thay đổi thật rồi ư? Không những bỏ rơi tôi, anh thậm chí còn bỏ rơi hai từ “hiếu thảo” mà anh từng nhắc đi nhắc lại đến cả nghìn lần. Vào lần đầu tiên tôi ra mắt bác, anh ôm vai ba anh và nói “Ba chỉ có mình anh thôi, ba gà trống nuôi con từ hồi anh hai tuổi. Hết hợp đồng làm bảo vệ năm nay cho ba nghỉ hưu sớm, con đi làm cũng ổn định rồi con lo cho ba được”. Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó, bác xiết chặt tay anh, gương mặt rạng rỡ nụ cười, khác với hôm nay.

An đã cho tôi thật nhiều hy vọng về một ngày hạnh phúc, ba người cùng sống dưới mái nhà nhỏ ấm cúng, cho đến khi anh bất ngờ nói chia tay. Hôm đó tôi chuyển trọ về khu phố này để thuận tiện cho việc đi làm, còn anh thì bận không thể đến giúp. Năm giờ chiều trời mưa như trút nước, An bỗng xuất hiện trước nhà trọ, cả người đều ướt. Tôi rút vội chiếc khăn trong đống đồ còn đang xếp dở, nhẹ nhàng lau tóc cho anh. Lúc ấy tôi còn nghĩ, có lẽ anh tan ca xong vội vàng đến giúp tôi nên mới thế, nào ngờ … anh nói chỉ một câu “mình chia tay nhé em”.

Tôi dừng động tác của mình vài giây, cảm nhận được đó là một lời nói nghiêm túc, nhưng tôi vẫn đùa cợt trả lời “ướt mưa chứ có phải sét đánh trúng anh đâu mà tưng tửng rồi, ngồi xuống em lau cho nhanh”. Tôi kéo tay, nhưng An vẫn đứng yên không hề lay chuyển. Ánh mắt anh nhìn tôi không né tránh, giống hệt như ngày anh nói “anh yêu em”.

Trời giấu trời mang anh đi

Có lẽ trời mưa ảm đạm làm tâm trạng con người dễ trở nên bi đát, tôi bật khóc ngay lập tức. Tôi khóc nhiều đến mức ngay sau đó còn chẳng nghe rõ An đang nói gì. Tôi cũng gào lên hỏi lí do chia tay, rồi tôi bắt đầu sợ hãi, rồi tôi ôm lấy anh, thật chặt, thật chặt... Toàn thân anh lạnh lẽo, cả người tôi cũng ướt đẫm theo. Tôi cứ thế ôm anh cho đến khi trời tối hẳn, cuối cùng anh cũng thoát khỏi vòng tay đã rũ rượi của tôi và rời đi. Tôi ngồi im trong bóng tối, nước mắt chảy không ngừng.

Kết thúc câu chuyện tình tuổi hai mươi lăm, tôi chấp nhận lý do anh không còn yêu tôi nữa.

***

Bên ngoài trời đã tạnh, ánh đèn đường hiu hắt. Bên cạnh tôi Tùng đã ngủ say tự lúc nào. Vừa rồi anh phàn nàn tôi biếng ăn, khiến anh giữa đêm phải ăn một lúc gần hai tô mỳ, bụng béo lại càng thêm béo. Phàn nàn là thế, nhưng Tùng luôn tôn trọng ý muốn của tôi, không bao giờ nói ra những lời ép buộc. Và khi chọn ở cạnh tôi, một người giữ khư khư trong mình bí mật, anh đã nói rằng “hãy chia sẻ với anh khi em sẵn sàng, hoặc không cần phải nói, bởi những chuyện trong quá khứ không thuộc về hiện tại của chúng ta”.

Phải rồi, tôi đã có hạnh phúc của riêng mình, đã yêu và muốn chung sống cùng người con trai khác. An có thể là một phần quá khức đau đớn, nhưng không thể vì thế mà khiến tôi phủ nhận hạnh phúc hiện tại. Có lẽ tôi nên dần dần buông bỏ, chỉ trách những cơn mưa dai dẳng cứ vô cớ xát thêm muối vào vết thương lòng.

Trời giấu trời mang anh đi

Suốt mấy ngày sau đó tôi chạy loanh quanh khắp các nơi để thu thập tư liệu cho một bài viết mới. Và rồi thành phố bé nhỏ này cho tôi cơ duyên gặp lại ba của An thêm một lần nữa. Hôm ấy tôi ghé qua nhà đồng nghiệp để mượn vài cuốn tài liệu cũ. Trong lúc ngồi đợi ở ghế đá trước hiên, tôi vô tình nhìn thấy một dáng người quen thuộc dừng chiếc honda dream trước cổng dãy trọ đối diện. Là bác ấy. Ban đầu tôi ngỡ bác giao hàng đến đây, nhưng khi thấy bác mở khóa cổng dắt xe vào bên trong sân tôi mới hiểu thì ra đây là nơi bác ở.

“Người quen cưng à, sao nhìn dữ vậy?”. Chị đồng nghiệp chìa một xấp giấy cũ mà chị đã lục tìm nãy giờ trên kệ sách, bảo tôi “đem về mà nghiên cứu từ từ”.

“Chị này, ông chú vừa mới dắt con dream đi vào bên kia ở đây lâu chưa?”

“Cưng quen không, ổng mới dọn về đây hai ba tháng nay à. Không vợ, ở cùng một người con trai”.

Tim tôi nhói lên một nhịp. Người con trai ấy chắc chắn là An rồi. Vì cớ sự gì mà hai cha con phải rời ngôi nhà nhỏ xinh đẹp của mình đến ở trọ nơi cuối con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo này cơ chứ. Tôi chưa kịp thắc mắc thì chị đồng nghiệp đã tiếp lời:

“Người quen thì cưng nên qua xin phỏng vấn viết một bài đi. Chị chắc chắn là cưng sẽ có một viết cực kì cảm động. Chị định hỏi mấy lần mà trông ông có vẻ ngại nói chuyện nên thôi.”

“Đề tài gì mà cảm động hả chị?”. Tôi ngạc nhiên xen lẫn tò mò.

“Thì anh con trai bị ung thư máu giai đoạn cuối, bác sĩ trả về, chẳng còn sống được mấy nữa. Ông chú đưa con về đây trọ cho gần viện, hằng ngày vừa chạy xe vừa chăm con. Nghe nói gia đình chỉ có hai cha con thôi, nghĩ mà thấy tội”.

Tôi đánh rơi tập giấy trên tay, bàng hoàng như nghe sét đánh bên tai mình. Dòng nước chực trào trên khóe mắt không kìm lại được. Và còn gì đau đớn hơn khi cánh cổng phía đối diện một lần nữa bật mở, hình ảnh An gầy gò trên chiếc xe lăn xuất hiện cùng người cha với đôi mắt đượm buồn...

Hôm ấy không mưa. Nhưng cơn mưa trong lòng tôi chẳng thể nào dứt được. Tâm hồn tôi cứ lâng lâng, dường như đã đi lạc vào tận đáy cảm xúc. Ai đó nỡ viết câu chuyện ngôn tình ngoài đời thực, rồi kết lại bằng một cái kết không thể bi đát hơn: một người đau đớn, người kia còn đau đớn hơn gấp vạn lần.”.

Trời giấu trời mang anh đi

Tháng sáu năm nay bắt đầu bằng một cơn mưa lớn giữa đêm.

Từ ngày An mất, tôi bỗng ghét mưa đêm. Vì mỗi lần mưa là một lần trong hồn tôi ngập đầy cảm xúc. Cảm giác day dứt vì những điều muốn nhớ mà chẳng thể nhớ, còn có cả những điều muốn quên mà chẳng thể quên. Tiếng mưa cứ rưng rức bên tai, tưởng như tiếng ai khóc, và cứ thế dần dầm ướt đẫm trái tim.

Tôi gấp cuốn nhật kí đặt ngay ngắn lên kệ. Tờ giấy đăng kí kết hôn được Tùng đóng khung treo trên vách đang hãnh diện nhìn tôi. Nó là minh chứng sinh động cho việc tôi đang sống trong hiện tại, và quá khứ chỉ còn đọng trên những trang nhật kí mong manh.

Ngoài trời mưa mỗi lúc một to hơn. Ai đó, ngày tháng nào đó, kỉ niệm nào đó, dường như đã bị mờ nhòe sau khung cửa kính, khi những giọt mưa không ngừng tạt vào gợi cảm giác bi ai. Tôi rồi sẽ quên đi cơn mưa năm nào làm mình ướt đẫm, quên ai từng vì mình mà ướt đẫm … “An à, em xin gửi lại nỗi buồn này vào những đêm mưa”.

Giọng đọc: TITI

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Buông bỏ không đau níu giữ không đau

Mun

"Trong mỗi lựa chọn đều có nỗi buồn và niềm vui riêng"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

back to top