Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân như ly đen đá

2020-06-16 09:24

Tác giả: Y I N G, Efoml26 Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đại diện cho quãng đường trưởng thành của bản thân? Có người lấy số tuổi làm đại diện cho sự trưởng thành. Có người nhớ về chặng được lớn lên như quãng thời gian không ngừng oằn mình chống lại chông gai. Lại có những người lấy sự thay đổi của bản thân làm cột mốc cho chặng đường lớn lên. Cũng có người luôn tìm cách gắn chặng đường đã qua với những mùi vị món ngon đã in sâu vào tiềm thức.

***

Thanh xuân của tôi như ly đen đá (YING)

Tuổi mới lớn của tôi, đen như đen đá, đắng như đen đá, có cả cơn choáng váng đến vã mồ hôi mỗi khi tôi uống quá nhiều đen đá. Xa rồi cốc sữa trắng đục phảng phất hương dứa ngọt ngào, những năm đầu đại học của tôi chỉ toàn màu đen và vị đắng. Những năm tháng sống cùng đen đá dạy cho tôi về vị đắng của đổ vỡ, thất vọng và những lần căng thẳng đến mắt hoá đỏ ngầu.

Tôi sớm nhận ra rằng, bản thân mỗi người luôn có những món đã khắc cốt ghi tâm. Dù sau này có tìm được bao nhiêu món tương tự cũng chẳng thay thế được hương vị đã đi sâu vào trong tâm trí nữa. Lớn lên giữa những người phụ nữ chọn món ngon làm cách biểu đạt tình cảm, ly sữa đậu nành của má chính là thứ khiến tôi đặc biệt quyến luyến, là đại diện cho vùng trời tuổi thơ nơi tôi.

Thanh xuân như ly đen đá

Dạ dày tôi không tiếp nhận được nhiều sữa bò. Chỉ cần một dịp cao hứng uống vượt ngưỡng một chút, bụng tôi sẽ quặn lên từng cơn khó chịu. Vì lẽ này, đều đặn mỗi tuần, má đều sẽ ra chợ chọn mua những hạt đậu tươi nhất, vẹn nguyên nhất để nấu thành sữa cho tôi. Niềm vui của tôi lúc ấy đơn sơ như lớp xác đậu đã vắt sạch nước cốt. Mỗi khi má quăng cho bọc xác đậu đã vắt xong, tôi lại hí hửng mang đi bóp thành những hình thù chẳng thể gọi tên. Những năm tháng tuổi thơ quây quần bên gian bếp gia đình đã dạy cho tôi biết về ấm áp tình thân, là mong mỏi khôn nguôi của má về những gì tốt nhất cho tôi và là vị ngọt nồng đượm yêu thương từ ly sữa đậu nành.

Thế nhưng, khẩu vị của tôi thay đổi theo mỗi chặng đường đi qua. Bẵng đi một thời gian, tôi chẳng còn thiết tha sữa đậu nành nữa. Bước vào tuổi ẩm ương, các cuộc tranh luận, cãi vã giữa tôi và má xảy ra ngày càng nhiều. Từ những chuyện vụn vặt hằng ngày đến những tình huống mang tính quyết định, mọi thứ đều là mồi châm cho cuộc tranh cãi nảy lửa giữa tôi và má. Cuộc sống lúc đấy ngột ngạt kinh khủng. Và rồi, như một phản xạ, ngay khi bước chân vào đại học, hành động đầu tiên của tôi là tìm cách bỏ chạy. Tôi chạy khỏi má, khỏi gian bếp nhỏ, khỏi những hương vị quen thuộc để đến với bạn bè, hàng quán và biết bao thứ thời thượng hơn. Tôi gọi sữa đậu nành là món trẻ con, quê mùa. Tôi thẳng thừng khước từ ly sữa tuổi thơ, gạt đi sự quan tâm của má để đến với món của “người lớn”: cà phê.

Thanh xuân như ly đen đá

Bắt đầu từ ly cà phê sữa, dần dà, tôi chỉ có thể tiếp nhận đen đá ít, hoặc có khi chẳng cần đường. Việc uống cà phê mỗi ngày trở thành lẽ đương nhiên, ví như chuyện người ta cần thở để sống. Trùng hợp thay, những tháng ngày chuyển giao hương vị cũng chính là lúc tôi nhận nốt trầm đầu tiên của cuộc đời sinh viên. Mang trong mình niềm kiêu ngạo, tôi nhận lại vô vàn tổn thương khi công sức của mình bị đánh giá thấp hơn dự định. Là bài viết của tôi ăn con điểm kém hơn một bạn cùng lớp. Tôi ấm ức, vì bao đêm của tôi lại chẳng bằng một bài làm vội làm vàng 2 tiếng trước deadline. Tôi đã không hiểu vì sao lại như thế, cũng như tôi chẳng rõ lí do vì sao phải là đen đá.

Có lẽ vì tôi thích cảm giác ai đó trầm trồ khi biết tôi chịu được vị đắng của cà phê nguyên chất. Cũng có thể tôi tìm thấy cuộc đời mình từ giọt đắng của cà phê, tựa như những ngổn ngang bủa vây trong đời đã cô lại thành thứ nước sẫm màu trong ly. Những lúc căng thẳng lên đến đỉnh đầu, tôi cứ thế nốc ba ly đen đá trong một ngày, lặp đi lặp lại suốt một thời gian dài đến mức cơ thể bắt đầu xuất huyết.

Thanh xuân như ly đen đá

Lớn lên giữa những món ngon nhà làm vô tình khiến tôi nhìn cuộc đời mỗi người như món ăn đặc trưng – nhiều hương vị và đậm bản sắc cá nhân. Hương vị như thế nào, hình dạng ra làm sao đều kết tinh từ những trải nghiệm mỗi người đã đi qua. Nếu so sánh cuộc đời như món ăn độc nhất và mỗi cá thể chính là đầu bếp thì quá trình trưởng thành cũng tương ứng với giai đoạn tìm tòi, thử nghiệm với nhiều hương vị khác nhau để chọn ra những gì tinh tuý nhất. Như sữa hạt của má dạy tôi về sự ấm áp khi được lọt thỏm trong vỗ về, chở che của tình cảm gia đình thì đen đá là những vị đắng dạy cho tôi về sự khắc nghiệt của thế giới ngoài kia. Không có sữa, tôi chẳng còn biết thế nào là ấm áp. Không có đen đá, tôi chẳng thể có lấy một bồ kiến thức để tiếp tục chạy đến với ước mơ. Từng chặng đường đi qua đều là chất liệu dạy ta biết cảm, thấu và ngộ lấy cuộc đời.

Trên thực tế, có rất nhiều thứ biết qua lý thuyết vẫn chưa đủ, chỉ có thể tự mình trải nghiệm mới tìm được chân lý. Nếu chưa từng thử qua nhiều loại rượu, ta chẳng thể cảm được hương vị đặc trưng của từng chai. Tất cả chỉ là ngọt, đắng, chát. Đây chính là điều có đọc bao nhiêu sách cũng không giúp ích được, chỉ có thể từ cảm nhận của bản thân đúc kết ra. Cũng như nếu không tự mình nếm thử những hương vị khác nhau của cuộc sống, cảm thụ của ta về cuộc đời sẽ chỉ còn những thứ bề nổi.

Thanh xuân như ly đen đá

Các hương vị cuộc đời vốn dĩ vẫn cố hữu: vị đắng đen đá sẽ luôn theo tôi trên con mọi nẻo đường lớn lên, cũng như vị ngọt của ly sữa tình thương của má vẫn luôn ở đó chờ tôi quay về. Công việc của tôi lúc trưởng thành là ra sức trải nghiệm cho trọn, cho sâu tất cả những hương vị cuộc sống mang lại, để có thể góp nhặt được những nguyên liệu tinh tuý, mang đi biến thành món ăn cuộc đời mà bản thân tôi thích nhất.

Mỗi một trải nghiệm, mỗi chặng đường đi qua đều là nguyên liệu và bài học vun đắp để mỗi người có thể tạo nên món ăn cuộc đời. Nguyên liệu chẳng bao giờ thừa, việc của bạn là biết cách tích luỹ và vận dụng chúng cho đúng thôi. Bạn tôi ơi, mong bạn sẽ gom góp đủ mọi thứ để biến món ăn cuộc đời của bạn trở thành cao lương mỹ vị bạn nhé.

Thanh xuân là những trang nhật ký (Eflom26)

Với tôi, mọi thứ luôn thật mơ hồ, việc lựa chọn giữa thực tại và quá khứ đã là một điều gì đó quá xa vời. Lật lại một trang nhật ký sắp sửa mục nát, tôi mới nhận ra quá khứ của mình là những đóa hoa thật đẹp, những đóa hoa sớm nở chiều tàn, nương náu trong mình những điều tuyệt vời nhất.

Quá khứ đẹp bởi do một điều gì đấy không ai có thể tưởng tượng ra, nhưng với tôi, đó chính là từng giây phút của thời học sinh quý giá. Thanh xuân không trôi qua vô nghĩa, thanh xuân trôi qua để đọng lại trong lòng mỗi người một chút hoài niệm gì đấy của thời tuổi trẻ ngông cuồng.

Thanh xuân như ly đen đá

Bước vào trang nhật ký đầu tiên, tôi bị bất ngờ bởi vô vàn những tiếng nói cười trong trẻo cứ luôn văng vẳng bên tai. Tôi thấy mình tựa đầu bên chiếc bàn nhỏ bé, là tôi của những ngày mẫu giáo, niềm vui hân hoan khi được đến trường trong phút chốc lại hóa mây gió tản đi phương nào, ánh mắt bơ phờ hướng đến những bạn học đáng yêu vẫn mãi mê chơi đùa cùng nhau, hướng đến cánh cửa lớp đã sớm rỉ cũ với hy vọng mẹ tôi sẽ chờ tôi ở đấy.

Tôi đã từng cảm thấy cô đơn trong chính cuộc sống của bản thân, tôi từng là một đứa trẻ biết cô đơn như vậy. Thế rồi, một người bạn đã bước đến và mỉm cười nắm lấy tay tôi, nụ cười trong sáng thuần khiết như hạt nắng ban mai luôn le lói nơi góc phòng mà chúng ta có thể dễ dàng ngắm nhìn được mỗi khi thức giấc. Đó cũng là lần đầu tiên tôi có bạn, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được kết thân. Cứ thế mà chẳng ngờ rằng khoảng thời gian mẫu giáo của tôi thực sự là một bức tranh trong sáng ngô nghê, nhưng lại xinh đẹp đến lạ kỳ.

Lê từng bước chân mệt nhoài trên thớ đường mòn xưa cũ, mùi đất đỏ nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào hai cánh mũi làm tôi cứ phải vặn nhớ về những hồi ức đã qua, thế rồi trang nhật ký thứ hai hé mở chào đón tôi. Nụ cười niềm nở trải đều trên khóe môi, tôi vô hồn bước vào đấy. Những cơn gió nhặt nhạnh vội lướt qua chóng vánh, thế giới trước mắt tôi trải dài vô tận như một tấm lụa đào được thêu thùa cần mẫn, cánh cửa trường tiểu học đây rồi, chính là nó!

Thanh xuân như ly đen đá

Tôi bước vào trong, đôi mắt dò chừng qua từng lớp học. Tâm trạng tôi lúc này thật lạ, tựa như nao núng khó kiềm, niềm ước mong được thấy mình trong quá khứ đã thật sự vô cùng lớn lao. Nắng vàng tinh nghịch nhảy múa trên khắp gạch ngói đã suýt đóng rêu, cành lá rỉ rả đung đưa trong khoảng không vắng yên tĩnh lặng. Gương mặt ướt đẫm mồ hôi của tôi đã từ lâu chẳng còn chú ý đến vạn vật xung quanh nữa, tôi dừng mắt tại một cô gái nhỏ, miệng cười cong vuốt, nét mặt đơn thuần chăm chú vào quyển sách trước mặt. Đúng, chính là tôi của quá khứ, tôi của những ngày tháng đầu tiên biết cắp sách đến trường tiểu học.

Cảm giác này sao thật khác lạ, tôi mông lung nhìn ngắm hình ảnh “tôi trong quá khứ”, vừa gần gũi vừa thân quen, nhưng sao cũng lạ lẫm xa cách. Nói thế là bởi vì, tôi của ngày ấy quá hồn nhiên, nói nhiều cười nhiều lại rất cởi mở. Thế rồi chẳng biết duyên cớ gì lại khiến đôi chân này muốn bước dần về phía “tôi trong quá khứ”, kỳ thực điều điên rồ ấy lại cứ thôi thúc tâm trí nhỏ bé của tôi, rồi tôi cũng bước đến, đôi tay chạm nhẹ lên sợi tóc con bé nhỏ của cô bé. Đến lúc đó tôi mới biết được rằng, tất cả thì ra chỉ là một thước phim tua lại, có hình nhưng vô hồn, tôi không thể chạm cũng chẳng thể ôm, và tôi biết mình không thể động đến quá khứ. Nhưng điều chẳng hề làm tôi hối tiếc ấy chính là tình yêu thương của mọi người dành cho tôi, từ bạn bè, từ thầy cô, từ sách vở, từ những kiến thức sâu xa rộng lớn, từ vô vàn những điều hay điều đẹp. Mỗi đóa hoa xinh tươi đều trải qua những quá trình trưởng thành khắc nghiệt, nhưng có liệu nó có thật sự xinh xắn nếu không được trải qua chúng? Với tôi, bồ công anh luôn đẹp nhất và thanh thuần nhất, vì nó biết tỏa sáng theo cách riêng của bản thân mà không cầu kỳ kiểu cách, quá trình trưởng thành của bồ công anh vất vả vô cùng. Bởi thế nên đã từ lâu tôi luôn muốn trở thành một trong số chúng, những cánh bồ công anh tự do tự tại trên nền trời cao xanh. Tôi được tự do tự tại trong cuộc sống của mình, tuổi học trò đến với tôi như một giấc mộng trong vòng lập không hồi kết. Tôi lại thấy mình sống trong những vui đùa bên bạn bè, của những trò chơi tinh nghịch trên sân trường đầy nắng, bên sách vở thân thương cùng nụ cười thầy cô trìu mến, cảm ơn những năm tháng quý giá ấy của tôi.

Đôi khi con người chúng ta sẽ cảm thấy quá mệt mỏi với thực tại và muốn tìm kiếm điều gì đó khác lạ, như tôi lúc này đây, nhìn thấy trang nhật ký tiếp theo vẫn còn đó, vẫn mở ra rồi sẵn sàng mời gọi trái tim tôi. Trộm nghĩ đến những thứ tiếp theo mà tôi phải đi qua, không gì khác chính là thời cấp hai, khoảng thời gian ấy thật huy hoàng nhưng cũng đầy rẫy những nuối tiếc, một trong những tiếc nuối lớn nhất của tôi đó chính là chẳng còn thể nào hàn gắn được mối quan hệ đẹp giữa những người bạn nữa.

Thanh xuân như ly đen đá

Chậm rãi bước vào trong trang nhật ký, một màu trắng xám mịt mờ lan rộng tầm mắt tôi, tựa hồ như những đám mây phất phơ trong gió trời, kết thành từng mảng giăng kín lối nhỏ phía trước. Tôi dụi mắt cố thẩm định tình hình phía trước, rồi bỗng chốc, cánh cửa trường Trung học cơ sở hiện lên trước mặt tôi như một lời mời gọi. Quá khứ luôn có sức hấp dẫn với tôi như thế, dẫu biết bản thân sẽ chẳng thể nào sửa được, thế nhưng tôi vẫn muốn nhìn thấy chúng một lần nữa, nhìn thấy một lần nữa những hối tiếc những lỗi lầm của tôi, những điều mà cả cuộc đời này tôi đã vô tình bỏ lỡ. Khoảng khắc ấy, thời gian như lắng đọng cả đi.

Không ai có thể ngờ rằng, người đầu tiên tôi bắt gặp được đó chính là những cô cậu bạn thân, tâm trí mơ hồ chưa kịp hiểu ra nhưng khóe môi tôi đã bất giác vẽ lên một nụ cười êm ái khi nhìn thấy cả tôi và người bạn ấy vẫn còn cười đùa vui vẻ với nhau. Tôi từng nghĩ những điều diễn ra khi ấy, dù đúng hay sai thì tất cả cũng chỉ còn là một bản nhạc buồn, một bản nhạc không bao giờ hoàn chỉnh, quá khứ đi qua chính bản thân tôi cũng chẳng thể níu kéo, nhưng tôi tin rằng rồi cũng sẽ có phép màu cho tương lai, chỉ tùy vào việc bản thân mình đã nhận ra được gì từ những điều đã qua ấy. Nhìn lại những hình ảnh mà tôi đã vô tình bỏ lỡ, khoảnh khắc quý giá này sẽ chẳng bao giờ quay về được nữa đúng chứ? Nhưng tôi sẽ luôn giữ ở trong tim, sẽ mãi mãi khắc khoải trân quý tình bạn tuyệt vời ấy, để sau này khi có nhìn lại biết bao nhiêu điều nuối tiếc mà mình đã vô tình đánh mất, tôi cũng không cảm thấy hối hận nữa. Cảm ơn những người bạn này đã giúp cho tôi có được một khoảng thời gian cấp hai thật ngọt ngào, thật trong sáng, thật hạnh phúc. Cảm ơn vì đã cho tôi nhận ra được mỗi giây mỗi khắc của tuổi học trò trôi qua, bản thân càng phải biết trân trọng và yêu quý hơn.

Cuốn nhật ký khép lại, tôi giật mình trở về hiện thực, trở về những thứ vốn dĩ vẫn chạy liên tục theo dòng thời gian, tôi mỉm cười nhận ra được thật nhiều thứ. Ấy là một giấc mơ hay một chuyến trải nghiệm thực thụ? Ngay bản thân tôi cũng chẳng thể dò đoán, thế nhưng sau giấc mơ ấy tôi đã nhận lại cho mình vô vàn những thứ thật tuyệt vời, tôi nhận ra tuổi học trò là một đóa hoa tươi đẹp tỏa sáng.

Những điều nhỏ nhặt đó luôn thôi thúc trong tôi một ước muốn trân trọng hiện thực, tôi muốn trân trọng khoảng thời gian mình còn ngồi trên chiếc ghế nhà trường, tôi muốn trân trọng những người bạn cấp ba của hiện tại, tôi muốn trân trọng những khoảnh khắc quý giá sẽ đến với tôi dưới mái trường cấp ba Trịnh Hoài Đức mà tôi đang theo học đây. Tôi muốn trân trọng hết thảy những quý giá của tuổi học trò. Thanh xuân với tôi tựa như một vì tinh tú ở trên cao xa, có lấp lánh, có tỏa sáng, có đẹp đẽ, có sắc riêng… bởi thế nên, đừng bao giờ để nó trôi qua một cách chóng vánh hay nhạt nhòa, chúng ta đều sẽ không biết được rằng thanh xuân và tuổi học trò luôn là những thức phim trải dài vô cùng quý giá của mỗi một đời người, dù trải dài là thế, nhưng chúng vẫn có thể trôi qua chóng vánh nếu bạn không biết trân trọng. 

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Buông bỏ không đau níu giữ mới đau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top