Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân ta bỏ lỡ một người rồi lại ước giá như

2018-11-16 09:12

Tác giả: Hà Thy Linh Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Nếu cuộc sống cho ta có cơ hội làm lại những gì chưa đúng thì ta sẽ không bao giờ phải nuối tiếc nói ra câu giá như. Tiếc rằng thời gian lại là một đường thẳng, có những thứ mất rồi là mất đi mãi mãi. Thanh xuân, bạn có từng phải nuối tiếc như vậy hay chưa?

Trong cuộc sống, mỗi nơi ta đến, mỗi người ta gặp đều bắt đầu bởi một chữ “duyên”. Chẳng thế mà Nguyễn Du đã viết:

Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Giữa thế gian rộng lớn bao la này, lướt qua nhau đã khó, gặp được nhau càng chẳng dễ dàng. Gặp được người mình muốn chăm sóc và yêu thương cả đời là điều vô cùng may mắn, bởi ngoài kia có biết bao người vẫn chưa tìm thấy một nửa của riêng mình. Họ lạc lối và ôm nỗi sầu vô tận của những kẻ mang mối tình si:

Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người

(Dại khờ - Xuân Diệu)

Tuy nhiên, điều mà ai cũng sợ khi yêu là gặp đúng người nhưng sai thời điểm, là khi chưa đủ vững vàng để ở bên người ấy, chẳng đủ lòng tin và kiên nhẫn để chờ đợi và theo đuổi người ấy đến cùng. Rõ là yêu hết tâm can, dốc cạn tấm lòng mà chẳng thể đến gần, biết là không thể chạm tới mà lại cứ vấn vương. Gặp được người mình thương mà lại như chưa gặp, đó chẳng phải là điều đáng tiếc nhất hay sao?

Có lẽ chuyện tình của chúng ta cũng đáng tiếc như vậy. Em đã từng thương anh bằng tất cả sự chân thành và tha thiết của con tim. Những tháng ngày đẹp nhất là khi ta có nhau. Chúng ta đã vẽ và điểm tô vào thanh xuân của nhau những sắc màu lộng lẫy nhất. Và em hạnh phúc vì mọi điều anh mang đến cho em.

Thanh xuân ta bỏ lỡ một người rồi lại ước giá như

Anh từng là cả thế giới đối với em. Nhưng thế giới ấy dường như mỗi lúc một nhỏ lại, khi chúng ta vươn mình ra biển lớn. Chúng ta, những người trẻ, bị cuốn vào vòng quay cuộc sống, với những nỗi lo toan thường nhật, với công việc bộn bề cùng những vấn đề nhỏ nhặt, đến nỗi quên cả chuyện vun vén cho tình yêu. Chúng ta nghĩ sự tồn tại của đối phương là điều quá hiển nhiên, giống như việc thấy mặt trời mọc và lặn mỗi ngày vậy, hiển nhiên tới mức chúng ta vô tình lãng quên họ lúc nào chẳng hay. Và rồi khoảng cách ngày càng xa, những quan tâm lo lắng không hẳn đã vơi dần, tình cảm cũng không phải đã phôi pha, chỉ là chúng ta không còn nhiều thời gian dành cho nhau nữa. Đến khi chợt nhận ra sự thay đổi thì chúng ta đã không còn bên nhau nữa rồi.

Em nghĩ em và anh như những con tàu, hiên ngang và hùng dũng băng qua đại dương, chẳng thể nào dừng lại, chẳng thể nào rẽ ngang khi hành trình chưa kết thúc. Nên dù có lướt qua nhau, chúng ta cũng chỉ có thể gượng cười, tự nhủ lòng là do số mệnh mà thôi. Gặp gỡ và chia ly vốn là chuyện thường tình. Duyên đã lỡ, lệ đã trào, có thể nào níu giữ được đâu anh! Nên dù lòng còn thương còn nhớ thì chuyện đôi mình vẫn kết thúc dở dang, tựa như một cuốn phim buồn mà chẳng ai muốn nhớ về đoạn kết.

Hiện tại, chúng ta cứ cho rằng mình ổn, cứ nghĩ rằng mình có thể vượt qua mọi nỗi đau, cứ tự dối rằng mình chẳng còn bận lòng đến người kia và rồi thời gian sẽ hàn gắn mọi tổn thương trong đời. Em và anh đã trở về với những tháng ngày không nhau, như hai người xa lạ, như vốn dĩ có gặp gỡ tất phải chia ly, có bắt đầu thì cũng có kết thúc. Cuộc sống mà!

Nhưng biết đâu đến một ngày nào đó, chúng ta sẽ nuối tiếc vì đã bỏ lỡ nhau, sẽ tự trách mình vì chưa đủ cố gắng, vì không ai đủ dũng cảm níu lấy người mình thương, vì cứ ngây dại nhìn người kia đi mất, để rồi khép lại hoài niệm bằng những nỗi đau dịu dàng trong tim nhau. Nhớ đấy, tiếc đấy, hạnh phúc đấy, nhưng cũng bi thương biết nhường nào... Thanh xuân ấy đẹp biết mấy, nhưng thật cũng rất đau!

Có lẽ em và anh cũng giống bao người khác, trưởng thành rồi mới nhận ra và nuối tiếc thật nhiều, bởi thanh xuân ấy, ta bỏ lỡ một người. Và rồi ta lại ước giá như... Giá như anh quan tâm em hơn một chút, giá như em bớt trẻ con bớt giận hờn đi một chút, giá như chúng ta không nói ra những lời làm đau nói tim nhau, giá như có thể bắt đầu lại từ đầu, giá như... Nhưng làm gì có ai quay ngược được chiều kim đồng hồ cơ chứ? Cuộc sống cứ vận hành theo cách nó vốn vậy và chẳng có chỗ nào cho những “giá như” đâu!

Vậy nên, nếu chúng ta thật lòng thương ai đó thì hãy trân trọng xúc cảm con tim, hãy can đảm giữ lấy người mình yêu. Đừng vội vàng từ bỏ hay dễ dàng buông tay, đừng để bản thân phải hối tiếc vì chỉ có thể nói ra lời xin lỗi. Bởi khi đó thì đã quá muộn màng. Thời gian qua đi như nước chảy mây trôi, cho dù ta có ước mong tha thiết thế nào, cũng chẳng thể quay về những ngày thanh xuân ấy!

© Hà Thy Linh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Hà Thy Linh

“Mọi lý thuyết đều là màu xám, chỉ cây đời là mãi mãi xanh tươi” (Goethe)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top