Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân đâu phải để buồn

2019-12-16 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Trên Blog Radio đã có một chương trình mang tên: "Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình", thế nhưng có nhiều sẽ tự hỏi rằng, liệu mình chấp nhận phá vỡ những nguyên tắc của chính mình hay không.

Bởi vốn dĩ ai cũng có cái tôi riêng, khi yêu, nếu như không có sự nhường nhịn, không chịu hạ cái tôi xuống thì rất khó để đi xa cùng nhau. Và trong bài tâm sự của bạn tác giả Haki, chàng trai ấy chính là người đã phá vỡ những nguyên tắc của cô gái, nhưng cô ấy lại chẳng phải là người có thể phá bỏ được tảng băng lạnh giá trong trái tim anh. Thế nên cái kết ấy mãi khiến người ta phải nuối tiếc...

Anh là người kiệm lời, còn tôi cũng không phải là đứa nói nhiều. Nên cách giận nhau của hai đứa cũng khác với những cặp đôi ngoài kia. Chúng tôi thường dựa lưng nhau, mỗi người nhìn mỗi hướng khi có tranh cãi. Không đôi co, không càm ràm đến khi cả hai nghĩ thông suốt. Hoặc là anh, hoặc là tôi sẽ chủ động nắm tay người kia. Thế là hòa.

Lần đó, vì vài hiểu lầm nhỏ mà tôi và anh giận nhau. Cả hai cùng im lặng. Tôi cá anh sẽ vì tôi mà bỏ qua tất cả, bỏ cả cái quy tắc anh đặt cho mình bao năm qua. Cũng giống như anh là ngoại lệ duy nhất của tôi. Nhưng quy tắc là quy tắc. Anh âm thầm để tôi dần biến mất khỏi cuộc đời anh. Tôi thua cuộc. Anh cũng thảm hại. Chúng tôi chông chênh đi qua năm tháng cô đơn, tự dối lòng sẽ quên được người kia. Tôi hay khóc vì những kỉ niệm cũ, anh dằn vặt năm tháng thanh xuân. Cả tôi và anh, ai cũng có một bầu trời riêng. Thỉnh thoảng tôi lại gặp anh trong giấc mơ của mình. Anh và tôi nhìn nhau, nở nụ cười rạng rỡ. Theo thói quen, tôi cố gắng nắm tay anh nhưng khi mới chạm vào những đầu ngón tay, trời đã sáng. Tôi ngẩn ngơ, ước gì trời đừng sáng.

Hai năm xa cách, tôi tự dặn mình phải cứng rắn, không được nghĩ về anh. Nhưng lí trí là một chuyện, trái tim lại là chuyện khác. Anh xuất hiện hầu hết trong các câu chuyện tôi chia sẻ, lâu lâu tôi làm thơ, và anh luôn là nhân vật chính. Chàng trai thích nhạc Trịnh, hay uống coffee và đi ngao du đây đó. Bạn bè có thắc mắc, “Mày không quên được cậu ấy à?”. Tôi mỉm cười, “Có ai quên thanh xuân của mình chưa?”. Dần dần, họ cũng lấy làm quen, khi tôi hay kể về vài kỷ niệm của tôi và anh. Những nơi mà tôi và anh đã đặt chân đến, những bài hát chúng tôi từng nghe và cả bầu trời chung chúng tôi từng vun dựng. Mọi thứ với tôi rõ mồn một, như mới hôm qua. Tôi là đứa hay quên, nên tôi sợ một mai những kỷ niệm đó sẽ dần trôi về dĩ vãng, nhuốm bụi thời gian. Tôi sợ tôi sẽ quên anh, quên cả những ước mơ và khát vọng của anh mà anh vẫn kể cho tôi nghe dạo nào.

Thanh xuân đâu phải để buồn

Anh ghé cuộc đời tôi đúng lúc tôi nhìn cuộc đời đẹp bằng đôi mắt trong trẻo nhất. Mọi thứ đều khoác lên mình màu xanh trong veo và tinh tươm, kể cả tình yêu của tôi và anh. Chúng tôi thường lang thang trên những con đường, kể nhau nghe những câu chuyện đã chứng kiến hoặc đọc ở đâu đó. Tôi và anh vốn dĩ kiệm lời với người ngoài, nhưng không hiểu vì sao, khi chúng tôi đi cạnh nhau, lời chữ ở đâu cứ tuôn ra ào ào. Chúng tôi thích thú với những kiến thức cùng nhau chia sẻ và bàn luận. Anh thông thái, luôn rộng mở để đón nhận những kiến thức mới mẻ. Còn tôi là đứa đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Anh cho tôi biết thế giới ngoài kia rộng lớn biết bao, còn mình chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Cứ như thế, những tháng năm tuổi trẻ, chúng tôi gầy dựng một trang thơ đầy mộng ước. Hồi ức đẹp vậy, sao tôi lỡ đánh rơi.

Còn anh, anh cũng chông chênh khi chúng tôi dần xa nhau. Nhưng anh đủ lý trí để giữ nguyên tắc của mình. Anh chấp nhận để tôi dần dần mờ đi trong những năm tháng tiếp theo của mình. “Cậu ấy vẫn nhớ đến mày” là tin nhắn của người bạn chung của hai đứa. “Ngần ấy năm mà cậu ấy vẫn giữ sợi dây chuyền mày tặng, bất kỳ tour nào cậu ấy cũng đeo nó và coi đó là bùa hộ mệnh”. Tôi đã khóc nấc lên khi đọc những dòng này. Anh giờ đã là Hướng dẫn viên du lịch, chuyên dẫn tour nước ngoài, đúng như giấc mơ thời thanh xuân anh thường mơ. Nụ cười trên môi anh không tắt, nó tươi rói như nắng mùa hè. Tôi hay ví nụ cười của anh là ánh nắng chói chang, nụ cười đã làm say đắm tâm hồn trong trẻo của tôi vào mùa hè năm ấy, khi mà chúng tôi vô tình đi ngang đời nhau và để lại những nỗi day dứt sau này.

© Haki – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Khi cô đơn trong chính cuộc tình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

Mong ngày được về bên mẹ

Mong ngày được về bên mẹ

Mẹ không biết Sài Gòn luôn ồn ào xe cộ khói bụi này làm gì có mùa đông như quê mình nên cũng hỏi dạo này trong đó có lạnh không.

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Phải rồi, nếu ngày mai phải chết, thì tôi còn sợ hãi điều gì? “Mình sẽ trở thành họa sĩ, sẽ lấy người mình yêu và sẽ sống thật hạnh phúc”

back to top
logo left
logo right
banner bottom