Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

2019-08-16 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

***

Đã bao lâu rồi bạn chưa dành một khoảng lặng cho bản thân? Đã bao lâu bạn chưa cho phép mình được thoải mái trong một không gian tự do? Áp lực tài chính, guồng quay công việc, những buổi xã giao với nụ cười gắng gượng trên môi, những lần phải chạy deadline khiến mắt mờ đi vì màn hình máy tính. Mọi thứ đều khiến cơ thể bạn dần kiệt quệ và tinh thần bạn rã rời. Nếu có một cái máy đo độ tuổi tâm hồn thì tôi nghĩ rằng trong cái nhịp độ xã hội này, hẳn tâm hồn mỗi người chúng ta đều quá già cỗi so với độ tuổi hiện tại.

Tôi tự hỏi, chẳng phải mục đích của chúng ta đến cuối cùng là được sống vui vẻ và hạnh phúc sao? Chúng ta làm việc, chúng ta cố gắng kiếm tiền chẳng phải chính là vì điều đó? Nhưng từ khi nào, ta đã xem đồng tiền là mục đích của cuộc sống mà quên rằng đích xác, nó chỉ là phương tiện để ta đạt được mục đích? Từ khi nào chúng ta đã xem trọng công việc hơn cả sự yêu thương bản thân? Và các bạn đã bao lâu rồi chưa dành cho chính mình một khoảng lặng để ngẫm nghĩ, để khiến lòng tĩnh lại giữa những xô bồ ồn ào, để ta có thể tìm hiểu bản thân xem rốt cuộc mình muốn sống một cuộc đời như thế nào.

Có thể như lời bài ca mà Đen hát chăng:

"Nếu mà mệt quá, giữa thành phố sống chồng lên nhau

Cùng lắm thì mình về quê, mình nuôi cá và trồng thêm rau”

Thật mộng mơ và lãng mạn phải không? Nhưng thực tế nuôi cá phải cần có hồ và trồng rau cần phải có đất nên là cuộc sống như vậy cũng cần tiền. Và liệu nuôi cá, trồng thêm rau có thể giúp ta san sẻ gánh nặng gia đình, có thể khiến ta bớt âu lo khi nghĩ đến cơm áo gạo tiền? Điều đó là không thể, bởi cuộc sống chẳng như ca từ của một bài hát hạnh phúc, càng không thể như khi mộng mơ.

Nhưng nói vậy đâu có nghĩa là ta chẳng thể sống một cuộc đời nên thơ và đầy ý nghĩa chứ, bởi:

“Vì một ngày còn sống, là một ngày đắm say

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn nắm tay”

Có quá nhiều trách nhiệm, quá nhiều những điều mà chúng ta bắt buộc phải làm, nhưng nếu cứ mãi vùi đầu đó, thì đến khi nào bạn mới có thể ngắm nhìn thế giới xung quanh, mới đắm say trong những vẻ đẹp giản đơn của từng bông hoa ngọn cỏ và làm thế nào để ta cảm nhận được những tình cảm chân thành từ người yêu thương?

Cho nên, chúng ta hãy học cách dành thời gian cho những người quan trọng và cả cho bản thân mình, để chính ta là chủ nhân của thời gian chứ không phải là điều ngược lại. Có vậy, ta mới có thể tự tạo cơ hội làm những điều mình muốn. Ta còn trẻ, còn rất nhiều nơi chưa từng đi qua, còn những mùa hoa chưa kịp ngắm, còn con phố cổ xưa mà ta từng mộng mơ được đặt chân đến... Hãy đi và cảm nhận sự đẹp đẽ của tạo hóa thiên nhiên và tận hưởng sự thoải mái từ chính tâm hồn bạn.

Đi một mình bạn có thể tự do chìm đắm trong những quang cảnh bát ngát và khi ngắm ánh bình minh sớm mai, bạn sẽ thấy lòng an yên lạ thường. Đi cùng những người thân yêu, trên môi bạn sẽ luôn nở những nụ cười chân thành vui vẻ nhất và khi đêm về các bạn có thể cùng nhau ngắm nhìn bầu trời sao cao vời vợi. Chỉ cần nghĩ đến cũng đã cảm thấy thật tuyệt vời, đúng chứ?

Và chẳng phải chỉ đi xa mới có thể khiến ta thư thái và bớt mỏi mệt. Khi có quá nhiều lý do để ta không thể rời bỏ hiện tại lạc vào những miền mơ thì ta cũng có thể bồi dưỡng tâm hồn bằng những cách khác. Bạn nghĩ sao về việc thỉnh thoảng bỏ rơi những bữa tiệc xã giao mà thay vào đó là các buổi hẹn cùng nhau chuyện trò về vô số những điều thú vị với bạn thân? Hay gần đây có khi nào bạn xuống bếp cùng mẹ nấu một bữa tối đầy đủ hương vị cho gia đình, bạn sẽ biết những nụ cười ấm áp trên gương mặt già nua nơi ba mẹ ấm áp dường nào... Và chính bạn cũng hãy tự dành cho bản thân những điều thật lãng mạn.

Buổi sáng cuối tuần nào đó, vừa nhâm nhi một tách cà phê vừa thả hồn vào trong quyển sách mình yêu thích, đôi lúc bạn sẽ tự gật đầu trong vô thức vì chợt nhận ra sự đồng điệu tâm hồn với tác giả. Hay vào những chiều nắng nhẹ, một mình ra quán quen thuộc, tận hưởng những giai điệu du dương của bản tình ca nào đó trong khung cảnh yên bình, ngắm mây thoáng qua, lòng nhẹ nhàng...

Đừng để cuộc đời là chuỗi ngày tháng tẻ nhạt vì vô vàn các lý do. Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống! Sống một cuộc đời thật đẹp, để mỗi phút giây đều quý giá và đáng trân trọng, để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều được khắc ghi vào tim. Và cũng để, một ngày nào đó của tuổi già, nhìn lại thanh xuân ta đã sống hết mình, không hối tiếc.

© Kiêu – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Nếu cuộc đời cho ta cơ hội quay về quá khứ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top