Những năm tháng sau này
2021-10-27 01:35
Tác giả:
Lam Giang
blogradio.vn - Bầu trời hôm ấy vô cùng đẹp bỗng đổ mây đen mù mịt, tôi và người đứng nhìn nhau giữa dòng người vội vã đang tìm chỗ tránh cơn dông, tựa như chúng tôi tách biệt hoàn toàn với hỗn loạn ngoài kia. Chúng tôi cứ thế biến mất khỏi những năm tháng nhức nhối. Có lẽ với tôi như vậy là đủ, những năm tháng sau này chỉ còn lại sự thanh thản.
***
Người ta nói “Tình đầu khó quên” tôi hẳn không tin là như thế. Bởi với tôi, những chuyện cũ tôi đều cố gắng đào thải ra khỏi cuộc sống, thỉnh thoảng cũng cho phép bản thân hoài niệm nhưng đó chỉ là những phút hoài niệm ngắn ngủi thoáng qua như mưa bóng mây. Tuy nhiên, thời gian như nước chảy mây trôi, một năm nào đấy, giữa thành phố xa lạ, người đi lướt qua tôi, tôi nhận ra một điều suy nghĩ của mình sai rồi.
Người vẫn ở đó, mơ hồ trong tiềm thức, chỉ cần nhìn thoáng qua, mọi thứ trở nên rõ ràng đến lạ. Tựa như mới gặp cũng tựa như xa cách cả đời người. Thời gian có thể bào mòn nỗi nhớ nhung, chữa lành khổ đau hay ghép lại những mảnh trái tim vụn vỡ, nhưng thời gian cũng chỉ như cây bút xóa, tạm bợ che đi khiến ta ngỡ mình đã quên. Giữa ngổn ngang tâm tư ta mới biết, chỉ cần nhìn thấy người, tự khắc mọi chuyện đều xoay chuyển về quá khứ.
Có một nghịch lý như thế này, bạn có làm mười chuyện tốt không ai nhớ, nhưng chỉ cần bạn làm một chuyện xấu cũng đủ khiến bạn trở nên xấu xa. Cũng như thấy người, chuyện yêu thương ngọt nhạt những năm tháng ấy đều như nước chảy mây trôi, hoặc giả như vẫn còn nhớ rành mạch thì tất cả nghiễm nhiên trở thành mảnh dao cắt chí mạng, nhân lên ngàn lần đau đớn tựa như thời điểm người này buông bỏ người kia.
Ngày nhỏ, tôi có trồng một cây hoa hồng. Sáng chiều đều chăm chỉ tưới nước, bắt sâu, tỉ mỉ tới độ lựa thời gian khiêng hồng ra phơi nắng. Lạ lùng là cây hồng càng ngày càng gầy guộc, tôi xót bón thật nhiều loại phân bón. Tiếc rằng không đợi được đến mùa hoa nở, cây đã vội trở thành chiếc cành khô queo quắt.
Mỗi lần một chiếc lá rụng, lòng tôi đều một lần chua xót, tiếc đứt ruột nhưng chỉ biết đau lòng. Nhiều năm sau đó, tôi sợ hãi đến nỗi không dám trồng hoa hồng nữa. Mỗi lần nhìn thấy hoa hồng, không cần nghĩ, cũng rõ trong lòng trào dâng lên một nỗi niềm luyến tiếc lẫn một chút lo sợ như có như không.
Huống hồ, một người mình từng thương, đem trái tim yêu thương thuần khiết trao tặng. Để rồi, dù qua bao lâu, cũng đã trở thành một mảnh thanh xuân không thể gỡ ra khỏi dòng thời gian. Có người bạn cũ vô tình nhắc đến một cái tên, tim bỗng nhói lên một nhịp, vốn dĩ con người ta không bao giờ biết trước tương lai ,chuyện đã qua lý trí có thể gian dối nhưng trái tim lại chân thật. Người cũ - cái tên ấy chẳng vẻ vang gì, nói không hay là khó có thể ở bên nhau được nữa, lúc trước lựa chọn là bởi rung động, rời đi cũng bởi hết rung động rồi.
Chẳng phải, những năm tháng sau này, có người trải qua thêm vô số lần rung động. Có người vì tổn thương mà trái tim trở lên lạnh nhạt, cũng có người đã yên ổn bên một người khác. Cuối cùng tất cả chúng ta đều đủ vững vàng để đối mặt với quá khứ, hết lòng với hiện tại và giữ vững niềm tin vào tương lai.
Tôi và người ấy cũng vậy vì yêu mà từng oán hận, sau này mới phát hiện ra cuộc đời vốn tàn nhẫn thế đấy. Nếu không đủ dũng cảm, kiên định dù yêu đến mấy cũng bị sóng gió cuộc đời vùi dập. Nhưng cuộc đời này vẫn dịu dàng lắm, âm thầm lưu giữ lại dáng hình trong vô thức, dù năm tháng vô tình, tóc có điểm sương, da thêm đồi mồi, thì trong tâm khảm vẫn là những cô gái, chàng trai của năm ấy, từng yêu từng hận, từng đau khổ mà trưởng thành.
Giờ đây, khi nhận ra rằng nếu thời gian quay lại, hẳn nên vẫn lựa chọn bên người, vì người là quãng thanh xuân tươi đẹp nhất, vì không thể bên nhau dài hơn nên tiếc nuối. Hẳn là người cũng nhận ra những điều mình bỏ lỡ, chúng ta đều không thắng nổi chính mình.
Tôi lại nhớ ngày đàn chim bay về phương bắc, người chỉ tay lên trời nói rằng “Trong nam bốn mùa ôn hòa, nhưng đàn chim chỉ lựa chọn tránh rét, chứ không lưu lại”. Lúc ấy, ngây ngô chỉ thốt lên rằng “Ờ, chắc mùa xuân ngoài bắc hẳn rất đẹp, không giống thời tiết quanh năm như một ở miền trong”. Giờ ngẫm lại, có phải tôi chỉ cần trả lời “Đi đâu cũng được, miễn là chúng đồng hành cùng nhau” Thì chắc có lẽ, mà cũng chắc không. Chợt nhận ra, quanh đi quẩn lại, chúng tôi đều dạt về một thành phố xa lạ, tưởng biển người mênh mông, địa lý xa vời, lại vô tình gặp nhau như định mệnh trớ trêu.
Bầu trời hôm ấy vô cùng đẹp bỗng đổ mây đen mù mịt, tôi và người đứng nhìn nhau giữa dòng người vội vã đang tìm chỗ tránh cơn dông, tựa như chúng tôi tách biệt hoàn toàn với hỗn loạn ngoài kia. Bốn mắt nhìn nhau, một thoáng tôi tưởng rằng người đã nhếch môi cười, nhìn lại chỉ còn khoảng không trống rỗng. Chúng tôi cứ thế biến mất khỏi những năm tháng nhức nhối. Có lẽ với tôi như vậy là đủ, những năm tháng sau này chỉ còn lại sự thanh thản.
© Lam Giang - blogradio.vn
Xem thêm: Này em, chúng ta của sau này sẽ như thế nào? | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?















