Em à, thanh xuân hãy yêu một người xứng đáng
2021-09-14 01:25
Tác giả:
Mèo Con
blogradio.vn - Cô gái à, em đừng khóc nữa, hãy nín đi dù em có khóc nhiều bao nhiêu đi chăng nữa thì anh ấy cũng không thấy xót xa đâu em, đừng để lãng phí nước mắt vì một người không xứng đáng nữa.
***
Em còn trẻ, thanh xuân còn dài em đừng lãng phí vì một người không xứng đáng nữa. Đừng tự làm khổ bản thân mình nữa em, em chịu đựng như thế là đủ rồi. Em thử nhìn lại bản thân mình xem lúc em buồn, em khóc anh ấy có quan tâm và hỏi han em một lời nào không hay anh ấy đang vui vẻ và hạnh phúc với người con gái khác. Những lúc em cần anh ấy nhất thì anh ấy đang ở đâu? Em đã bao giờ tự hỏi mình xem sự hy sinh của mình có xứng đáng hay chưa.
Đã bao giờ em thấy mình thật sự quan trọng đối với người ta chưa em? Đã có lần nào anh ấy sẵn sàng bỏ cả công việc của mình chỉ để chạy về ôm em vào lòng vì em nói em không ổn. Những lần em bị ốm, anh ấy có ở bên cạnh quan tâm chăm sóc em không hay anh ấy chỉ hỏi thăm rồi nhắc em nhớ giữ gìn sức khỏe rồi thôi.
Em thử nghĩ xem đã có lần nào anh ấy công khai em với gia đình và bạn bè của mình chưa? Chưa từng đúng không em, anh ấy lúc nào cũng nghĩ không công khai là tốt cho em nhưng em cứ tiếp tục với một mối quan hệ mập mờ như vậy em sẽ được gì? Em đã bao giờ tự hỏi mình rằng tương lai em sẽ ra sao khi anh ấy cần thì đến, không cần thì đi mặc kệ cả những lúc em cần, anh ấy cũng không xuất hiện ngay.
Có khi nào anh ấy thật sự dành thời gian cho em chưa. Hay là mỗi khi cạnh nhau tay anh ấy cầm là điện thoại chứ không phải tay em, thời gian gặp nhau đã ít nhưng anh ấy cũng chẳng biết trân trọng nó đâu em. Anh ấy có thể dành hàng giờ để nhắn tin với những người con gái khác trên facebook nhưng lại chẳng rảnh vài phút để gọi điện hỏi xem hôm nay em thế nào.
Những tin nhắn của em gửi đến cũng chẳng được hồi âm ngay mà em lúc nào cũng phải chờ đợi, em hỏi thì anh nói bận nhưng làm gì có ai bận tới nỗi không thể trả lời một dòng tin nhắn chẳng qua anh ấy không dành sự ưu tiên cho em mà thôi cô gái ạ.
Những sở thích, thói quen của anh ấy em đều nhớ rõ từng chút một, anh ấy thích ăn đồ ngọt, không ăn được đồ cay, anh ấy bị dị ứng với hải sản, anh ấy không thích đeo cà vạt cũng chẳng thích mặc vest lại càng không thích những nơi yên lặng, anh ấy thích những nơi ồn ào và náo nhiệt. Còn những sở thích, thói quen của em, anh ấy có nhớ không? Chắc không em nhỉ.
Em từng tâm sự với chị rằng em không ăn được hành, không thích uống trà sữa, bị dị ứng với hoa hồng…Vậy mà lúc đi ăn anh ấy gọi những thứ đó cho em, em nhắc anh ấy mới nhớ và tệ hơn là ngày sinh nhật em, anh ấy đã tặng em một bó hoa hồng thật to, lúc đó nước mắt em rơi ra, em khóc nhưng không phải vì hạnh phúc mà em khóc vì em thất vọng, em đã nói em bị dị ứng với nó rồi mà anh vẫn mua tặng.
Em từng nói rằng có người yêu là để che chở và bảo vệ mình nhưng thật sự em đã thấy mình được bảo vệ bao giờ chưa? Đồ gì em thích em tự mua, em muốn ăn gì em tự nấu, bóng điện hỏng em tự thay, đồ gì hỏng em tự sửa, em chẳng cần nhờ tới anh ấy. Tại sao vậy? Phải chăng mỗi lần em nhờ anh ấy anh đều nói “Em tự làm đi, có mỗi việc đấy cũng phải nhờ anh” nên từ đó em không cần tới anh ấy nữa và anh ấy cũng chưa từng hỏi em có cần sự giúp đỡ của anh ấy không.
Hôm nay em lại khóc rồi, đôi mắt em lại sưng lên và đỏ hoe, hôm qua em bị đau bụng em gọi anh ấy tới nhưng anh bảo bận không tới được, may là em gọi cấp cứu kịp thời chứ chị không biết bây giờ em như nào nữa, thật sự chị không dám nghĩ tới. Em bị viêm ruột thừa, vậy mà từ hôm qua tới giờ anh ấy không một tin nhắn hay cuộc gọi hỏi thăm tình trạng sức khỏe em thế nào.
Cô gái à, em đừng khóc nữa, hãy nín đi dù em có khóc nhiều bao nhiêu đi chăng nữa thì anh ấy cũng không thấy xót xa đâu em, đừng để lãng phí nước mắt vì một người không xứng đáng nữa.
Em hãy quên anh ấy đi và yêu thương bản thân mình nhiều thêm. Một người con gái tốt như em tương lai nhất định sẽ gặp được người biết trân trọng và xứng đáng với em hơn.
© Minh Anh - blogradio.vn
Xem thêm: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Bây giờ là mùa đông
Cô cứ vậy mà sống cứ vậy mà xoay vòng với chừng đó công việc vừa quen thuộc, vừa dễ và vừa khó ở nơi xa xôi này. Một thành phố thật xa với nơi cũ của cô, nhưng là một thành phố cho cô thật nhiều trìu mến và như là một chỗ dựa tin cậy nhất của cô trên những bước đường đời.

Nếu lỡ
Và nếu lỡ, con chẳng còn nghe thấy nữa những mệt mỏi, lo lắng hay cằn nhằn của má thì sao? Dù chỉ là “nếu” thôi, con cũng không dám nghĩ tới. Nó khiến đôi vai con run rẩy bật khóc!

Sống trọn
Ai cũng muốn cuộc sống mình được đầy đủ, còn trái tim tôi mách bảo tôi như thế, từ rất lâu rồi, là tôi luôn muốn có luôn muốn sống như thế, sống trọn cho cuộc đời, sống trọn là chính tôi.

Đông về lại thấy cô đơn
Trở mùa, trời chớm sang đông Chừng như thấp thỏm trong lòng nhớ ai Chút se se lạnh hiên ngoài Làm tim thổn thức canh dài nhớ thêm.

Tôi muốn được là tôi
Tôi thấy có thật nhiều nước đang chảy dưới chân tôi, tôi thấy những ngọn núi cao và nhiều nguy hiểm quá đang trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn phải vượt qua, vì tôi là tôi, nên tôi phải vượt qua.

Tiếng yêu đầu
Vì người ta đã nói đã viết đã cười đã khóc và đã hát quá nhiều về tình yêu, nên những gì tôi sắp viết chỉ là những lời muốn được sẻ chia, là sự thấu cảm. Là sự thấu hiểu mà tôi muốn gởi đến những ai đã đau khổ hoặc đang trải qua đau khổ trong tình yêu.

Suy Nghĩ Riêng Mình Anh
Anh cần em như ngày đó Một nỗi buồn anh vẽ thành mây Nếu như khóc không phải tình cảm Anh muốn quên và anh không rõ.

Sau cơn bão ngọn cỏ lại xanh hơn
Bây giờ ngồi đây viết những dòng tâm sự này trái tim tôi bỗng cảm thấy bình yên đến lạ, dường như tất cả những thách thức vất vả trước kia sảy đến để tôi thay đổi, trưởng thành. Tôi từ một con người lạc lõng mỏng manh nay đã trở nên kiên cường, từ một cô gái khép lòng nay đã mở rộng trái tim. Tôi biết yêu đời yêu mình, tôi rạng ngời hơn bao giờ hết, tôi thầm cảm ơn cuộc sống đã cho tôi vấp ngã cho tôi đau đớn để tôi trưởng thành, tôi nhận ra sau cơn bão tố đau thương dù bị vùi dập nhưng ngọn cỏ ven đường như tôi lại trở nên xanh hơn thắm hơn, cảm ơn cuộc đời.

Đôi lúc ta ngoảnh lại
Đến đây thì tôi tin người bạn của tôi chắc đã hiểu và biết dù chưa trọn vẹn lắm, rằng một người làm công việc về chính trị là như nào. Là người có một cái đầu và một trái tim lớn hơn những người khác đó bạn.