Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày lấy chồng con có tất cả chỉ là không có ba mẹ tới dự

2021-10-12 01:25

Tác giả: Minh Anh


blogradio.vn - Quá khứ nó đã chịu đầy tổn thương mong rằng sau này nó sẽ được bù đắp xứng đáng và sẽ yên ấm hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình và nó luôn tin rằng ở nơi đó ngoại vẫn luôn theo dõi và ủng hộ cho nó. Nó cũng mong rằng mẹ nó luôn bình an và hạnh phúc, nó cũng sẽ hạnh phúc.

***

Nó vừa sinh ra được 2 tháng ba đã bỏ nó đi mà không hẹn ngày trở về.

Năm nó 7 tuổi, mẹ nó tái hôn, lúc mẹ nó cùng với người khác bước lên xe hoa, nó khóc nấc lên xin mẹ nó đừng đi, bà ngoại và mọi người ở đó ai nhìn cũng xót thương cho nó, mẹ nó bước xuống từ xe hoa nhẹ nhàng ôm lấy nó.

“Con ở nhà với bà ngoan nhé, phải nghe lời bà biết không? Mẹ đi rồi mẹ sẽ về thôi, không được khóc nghe chưa, nếu con khóc hay là không ngoan là mẹ sẽ không về nữa đâu”.

Nghe lời mẹ nói vậy nó không khóc nữa và sau này cũng vậy có chuyện gì xảy ra nó cũng không khóc vì nó sợ nó khóc rồi mẹ sẽ không về nữa, nó sợ nó khóc sẽ không ai ôm nó rồi dỗ dành nó nên có chuyện gì nó cũng tự nhủ mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Từ ngày mẹ đi lấy chồng, một mình bà ngoại chăm sóc nó, nó và bà nương tựa nhau mà sống trong căn nhà cấp 4 chật hẹp, nhiều hôm nó nhớ mẹ lắm, nó lại hỏi ngoại.

“Sao dạo này mẹ lâu về với con quá vậy, có phải là con không ngoan nên mẹ không về nữa đúng không ngoại?”

Ngoại cố nén lại nước mắt vào trong, ôm nó vào lòng mà xót xa.

“Cháu gái của ngoại ngoan lắm, hôm sau mẹ sẽ về thôi”

Nghe ngoại nói vậy nó chỉ biết chờ đợi trong vô vọng.

ba_0

Từ ngày mẹ sinh em bé nên mẹ cũng bận rộn với gia đình nhỏ của mình hơn vì vậy mẹ ít về hẳn và mẹ đã mua cho nó một chiếc điện thoại để tiện liên lạc đó là khi nó học lớp 5.

Dù chỉ được nói chuyện qua điện thoại với mẹ nhưng nó cũng vui lắm, cuộc gọi nào nó cũng khoe, nó đạt điểm cao ra sao, cô giáo khen như thế nào. Nó muốn cho mẹ thấy nó là một đứa rất ngoan để mẹ về với nó nhiều hơn nhưng dường như mẹ không hẹn ngày về, có đôi lần cuộc gọi cũng bị cắt ngang vì mẹ bận lo cho em cho dượng, nó buồn và hụt hẫng lắm.

Nó càng lớn thì cuộc gọi giữa mẹ và nó ngày càng ít đi, những câu hỏi thăm cũng chỉ là xã giao, nó cũng không còn nhớ mẹ nhiều như trước đây nữa nên mẹ gọi nó cũng không hỏi bao giờ mẹ về nữa.

Năm nó 19 tuổi, nó học năm thứ 2 Đại học thì bà ngoại nó mất, nó buồn lắm, nó khóc nấc lên, khóc nhiều như cái ngày mà mẹ bỏ nó đi lấy chồng vậy, nhưng lần này thì khác nó khóc chẳng được ai ôm nó vào lòng mà dỗ dành nữa, nó tự khóc tự lau nước mắt.

Mẹ nó cùng với gia đình nhỏ của mình về chịu tang của ngoại, nhìn họ hạnh phúc lắm nên nó cũng vui và yên lòng phần nào. Xong xuôi việc của ngoại, mẹ và dượng cùng nhau đi bỏ lại nó trong căn nhà cô đơn lạnh lẽo. Mẹ cũng không hẹn ngày gặp lại nó.

me_-_con_4

Năm nó 28 tuổi nó đã có được những thứ mình mơ ước rồi và nó cũng đã gặp được người mà mình muốn lấy làm chồng.

Nó vui lắm vì cuối cùng nó cũng có được nơi gọi là gia đình rồi, vậy là sau ngày hôm nay nó không phải cô đơn nữa, nó không phải sống một mình, ăn một mình, làm gì cũng một mình nữa giờ đây nó đã có chồng và gia đình chồng sẽ chăm sóc và yêu thương nó. Cuối cùng nó cũng biết được bữa cơm gia đình ấm áp như nào, ngày tết cũng hạnh phúc biết bao nhiêu.

Ngồi trong phòng chờ nghĩ tới đó cũng đủ vui rồi, nhưng chợt nước mắt nó rơi ra, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời của nó vậy mà ba và mẹ lại không tới, không chứng kiến hôn lễ của nó, xung quanh nó bây giờ chẳng còn người thân nào bên cạnh cả, nó cảm thấy thật tủi thân. 

Ba nó là ai tới giờ nó cũng chẳng biết nữa, còn mẹ thì bảo bận và ở xa quá nên không tới được, mẹ chỉ gửi lời chúc phúc tới hai vợ chồng nó, nghe mẹ nói vậy nó càng gào khóc to hơn nữa, nó khóc như để trút hết đi nỗi lòng của mình trong bao nhiêu năm qua vậy. Chồng nó vừa bước vào thấy vợ khóc to quá, chạy tới ôm lấy vợ rồi dỗ dành, nó càng ôm lấy chồng và khóc to hơn nữa, có lẽ chồng cũng hiểu được phần nào nên nước mắt cũng rưng rưng theo.

ket_-_hon_5

Ba mẹ chồng thấy sắp tới giờ lành rồi mà hai vợ chồng chưa xuống nên đã cùng nhau lên phòng, thấy nó khóc hai ông bà đã dỗ dành, chợt nó nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.

“Ngày hôm nay là ngày vui của con vậy mà mẹ cũng không tới dự, con cảm thấy cô đơn lắm”.

Mẹ chồng lau nước mắt cho nó rồi dịu dàng “Mẹ con bận nên không tới được, con còn có chồng con và ba mẹ đây mà nên phải vui lên. Mẹ không muốn thấy con dâu của mẹ buồn trong ngày vui của mình đâu, từ giờ con sẽ không thấy cô đơn nữa, chúng ta là một nhà, ba mẹ sẽ yêu thương con như con gái ruột của mình vậy”.

Nghe tới đó nó cảm thấy được vỗ về phần nào. Nó đứng dậy cùng với chồng và bố mẹ đi xuống bên dưới làm lễ gia tiên.

Quá khứ nó đã chịu đầy tổn thương mong rằng sau này nó sẽ được bù đắp xứng đáng và sẽ yên ấm hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình và nó luôn tin rằng ở nơi đó ngoại vẫn luôn theo dõi và ủng hộ cho nó. Nó cũng mong rằng mẹ nó luôn bình an và hạnh phúc, nó cũng sẽ hạnh phúc.

© Minh Anh - blogradio.vn

Xem thêm: Những giọt nước mắt của cha

 

Minh Anh

Nếu đôi chân mà không dám bước thì đường thành công không bao giờ đến.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi người em đã từng yêu

Gửi người em đã từng yêu

Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Sau một cuộc tình nhiều năm bất thành, người ta thường lại nhìn vào nữ giới mà thở dài rằng cô ấy đã lãng phí thời gian khi “dành trọn thanh xuân” cho một người. Đến cả bản thân mình, phụ nữ cũng thầm cảm thán và không khỏi cảm thấy cay đắng. Đây là một nỗi buồn đẹp hay đang nói thời gian của phụ nữ là có giới hạn, quá lứa lỡ thì không thể tìm thấy tình yêu nữa?

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Suy ngẫm lại những gì mình đã trải qua, những sai lầm, những chuyện vui, chuyện buồn, để rút ra khinh nghiệm, để sửa chữa, và thậm chí chuyện tôi sắp thực thi để có trạng thái không bỡ ngỡ lắm…

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Yêu tuổi thơ, tôi càng thêm biết yêu cái khó khăn mùa đông xứ Huế. Càng làm tôi nhớ đến cái Tết của nồng ấm gia đình, mơ một bầu không khí quây quần buổi tối quanh bếp than hồng mùa đông bên ba bên mẹ dấu yêu, bên các em tôi khờ dại và cùng chờ ngày rét buốt, mưa rả rích, qua đi là ngày xuân ấm.

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

“Đã bao lâu rồi bạn chưa ở cạnh mẹ?”. Có thế sẽ có bạn bảo rằng 1 giờ, 2 giờ hay một ngày. Nhưng đâu đó vẫn có rất nhiều người không bên cạnh mẹ mình nhiều năm, dù là ở xa hay chung nhà. Nếu bạn đang ở bên mẹ hãy đến bên và ôm mẹ mình một cái, không cần làm gì cả, chỉ thế là đủ rồi, hãy cảm nhận khoảng thời gian ấy, trân quý từng chút một. Còn nếu bạn đang ở xa, hãy sắp xếp thì giờ quay về với mẹ sớm nhất nhé.

Bình an tự cõi lòng

Bình an tự cõi lòng

Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã.

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Em quay lại nhìn tôi và tặng cho tôi một nụ cười, tôi đón nhận và cười lại, rất lâu rồi tôi mới cười nụ cười này.

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Bạn muốn thay đổi kiểu tóc nhàm chán, cũ kỹ của mình nhưng không biết bắt đầu từ đâu? Đừng cho phép những suy nghĩ này bủa vây tâm trí và khiến một ngày của bạn thêm căng thẳng và mệt mỏi. Thay vào đó, hãy để cung hoàng đạo dẫn lối bạn tìm ra kiểu tóc và màu tóc phù hợp nhất.

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

back to top