Giữ lại những hồi ức gia đình
2021-08-26 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi thầm cảm ơn những gì đã qua, chúng đã cho tôi biết thế nào là trân trọng. Thành phố nhắc tôi nhớ về quê nhà, nhà nhắc tôi thương thành phố nơi xa. Tôi chỉ là một người lữ khách qua thời gian, những gì đã xảy ra chỉ còn là kỷ niệm. Xin giữ lại chút hồi ức để tình yêu này được trọn vẹn.
***
Một ngày mới lại bắt đầu, ở phía sau vườn nhà ba đang phụ mẹ nhặt rau, còn tôi đi pha một tách trà để nhâm nhi. Nhìn ra phía trước nhà là con đường ngoằn ngoèo đầy sỏi đá và đất, ven đường là những bụi hoa dại mọc ngả nghiêng, chốc chốc có con bé út đầu làng đạp xe ngang, dáng nó có chút ét mà đạp chiếc xe cỡ chừng của người lớn, nó cứ đạp hì hục nhìn mà tôi cũng thấy mệt dùm nó. Cũng chịu thôi nhà nó thì nó con một từ khi có xe là mẹ nó bắt nó chạy đi mua đồ vặt, thỉnh thoảng nó ghé rủ tôi sang chơi làng bên rồi hai chị em cứ thế mà đèo nhau đi.
Bên kia sông ấy là bóng dáng của dì út, dì đứng tuổi rồi nhưng giọng hát của dì vẫn vang dội sang bến bờ này. Tiếng hát dì ngân nga vang khắp cả một vùng trời, những câu từ bay bổng khiến con người không khỏi bồi hồi.
"Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương”.
Những phút giây như chậm lại, tôi nhắm nghiền đôi mắt lại và lắng nghe hơi thở mình, lắng nghe nhịp tim đều đều. Đã bao lâu rồi không được thanh thản như thế này. Tôi cứ mãi chạy về phía trước mà quên mất nơi mình bắt đầu.
Dòng thời gian mở ra, tôi thấy mình nằm trong vòng tay mẹ âu yếm, vuốt ve gò má hồng hào, có nụ cười của bố nhìn về phía tôi và mẹ. Rồi khi đôi tay mẹ đặt lên vai tôi và dặn dò, khi ấy tôi đã chọn bước đi về một nơi phương trời mới. Hình bóng mẹ gầy gò vẫy đôi tay, mắt mẹ đỏ ngần, đôi môi run run rồi mẹ khuất dần, khuất dần. Tôi đi rồi, tôi rời nhà mảnh đất già cỗi này.
Khi mới đặt chân lên thành phố, nơi mà đất chật người đông, tôi cứ bị cuốn hút bởi những khối kiến trúc cao tầng, rồi nào những cửa hàng, siêu thị, khu mua sắm, khu vui chơi...Ôi biết bao nhiêu là thứ mới lạ, tôi chọn sống một mình trong một căn phòng trọ ở gần trường học, căn phòng cũng đủ thoải mái cho một người sống.
Mọi thứ tưởng chừng như rất hoàn hảo, tôi còn lên kế hoạch đi chơi, mua sắm rồi đi ăn... Nhưng những ngày ấy, nó chỉ nằm trong suy nghĩ của tôi mà thôi. Bởi lẽ mỗi ngày tôi đều phải cặm cụi học, chạy đua điểm số với những đám bạn, sáng thì học ở trường, chiều đến tôi đều toàn là những ca học thêm, cứ cắm đầu vùi vào đống sách vở cho đến khi ông mặt trời đã ngủ tự bao giờ.
Mệt lắm! Thật sự rất mệt, một mình tôi lẻ loi chống chọi ở nơi đất khách quê người này, nằm một mình trong căn phòng bé nhỏ xoay quanh chỉ là bốn bức tường lạnh lẽo, tôi nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ chiếc giường ấm mà hai chị em hay ngủ. Những giây phút ấy thực sự nó quá sức với tôi, bởi không phải cứ muốn là có được.
Tôi cố gắng rất nhiều nhưng kết quả đổi lại dường như chỉ là con số không. Tôi chậm lại một nhịp và nhìn lại những gì đã qua bỗng chốc nước mắt cứ giàn giụa trên đôi má xanh xao. Hình ảnh tôi vật vã trên đống sách, những lúc ngủ gật trên bàn học, những bữa cơm vội vàng chóng vánh để nhanh mà đi học cho kịp giờ.
Những sáng đôi mắt thâm quầng, môi khô khốc chả khác chi một cái xác sống vô hồn. Rồi vội ra hàng quán cô tư mua một ổ bánh mì nhét đầy bụng xong thì bước vào lớp học, tôi thấy bóng dáng nhỏ nhắn của mình gục trên chiếc bàn học trong giờ ra chơi, đôi mắt đỏ ngần những tia máu. Hình bóng ấy, tôi cứ nhớ mãi không thôi.
Để rồi khi đêm đến, một mình trên chiếc xe đạp cọc cạch đến lớp học thêm, trời đã sụp tối tôi vẫn cứ chạy, ánh đèn đường hắt hiu vàng vọt chẳng soi nổi đường tôi chạy nhưng tôi cứ vẫn tiếp tục. Vì chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài cố gắng, chân tôi mỏi rồi, mỏi lắm rồi những ánh đèn chói lóa kia khiến mắt tôi đờ đẫn. Chỉ mong chóng đến nhà trọ rồi nằm vật ra giường đánh một giấc thật dài.
Cơn gió nhẹ những buổi đêm khiến tôi rùng mình, lạnh lẽo, cô đơn, buồn tủi, bao nhiêu uất ức cứ tuôn trào theo dòng nước mắt. Tôi đã khóc rất nhiều, tôi nhớ những vì sao sáng chi chít trên bầu trời nhỏ của tôi. Những tia hy vọng của tôi ở tận phía chân trời, tôi chạy mãi nhưng chẳng với tới. Và rồi tôi quay đầu nhìn lại, tôi thấy bố vẫn ngồi bên hiên cửa sổ, tôi thấy mẹ vẫn đứng ở bến bờ sông ấy, họ nhìn về phía tôi và mỉm cười. Khoảnh khắc đó tôi biết đã đến lúc trở về.
"Đường về nhà sao thênh thang quá
Sông cuộn trào, cánh đồng bao la
Nắng vàng rực, trưa hè yên ả
Lũy tre làng đón người phương xa”.
Con đò năm ấy đưa tôi về, thấp thoáng bóng dáng của ngôi nhà quen thuộc hiện lên, ở gốc cây là dáng bố đang lúi húi đóng lại chiếc ghế gỗ, tôi từng bước tiến về, con bé út thế mà lại tinh mắt, từ xa thấy tôi liền vứt chiếc xa sang một bên mà vồ lấy tôi ôm ấp. Nó nức nở, tôi cúi xuống hôn vào đôi gò má đỏ ửng của nó, dỗ dành nó thôi không khóc. Vừa bước đến cửa tôi giữ bình tĩnh mà lấy hơi gọi.
"Bố, con về rồi đây."
Bố ngước mặt lên nhìn về tôi, khẽ mỉm cười rồi bố gọi mẹ.
"Bà ơi, con nó về rồi."
Trong cái khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi, ba cặp mắt nhìn nhau, lòng như trút bỏ hết mọi gánh nặng, giờ đây chỉ còn tình yêu thương trìu mến. Bố ôm hai mẹ con tôi vào lòng, giờ đây mọi thứ như được sống lại.
Nhìn lên bầu trời kia, những ánh sáng lẻ loi ấy nó vẫn ở bên tôi. Cơn gió nhè nhẹ thoáng qua, tôi nghe thấy tiếng gọi từ nơi phương trời đó. Thành phố vẫn đợi tôi. Những ánh đèn đường vẫn sáng mãi như những ngày nó đưa tôi đi.
Tôi thầm cảm ơn những gì đã qua, chúng đã cho tôi biết thế nào là trân trọng. Thành phố nhắc tôi nhớ về quê nhà, nhà nhắc tôi thương thành phố nơi xa. Tôi chỉ là một người lữ khách qua thời gian, những gì đã xảy ra chỉ còn là kỷ niệm. Xin giữ lại chút hồi ức để tình yêu này được trọn vẹn.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Có khi không chung đường lại hay
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.





