Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà luôn là bình yên để trở về

2021-02-18 01:23

Tác giả: Minh Anh


blogradio.vn - Ở nhà tuy nghèo nhưng với con nó thật bình yên và hạnh phúc nhưng con rồi con đã hiểu rằng mình đã lớn và chẳng thể sống mãi với sự bình yên đó được. Ngày mai, con lại lên thành phố lại tiếp tục việc học với những ước mơ còn dang dở, lại tiếp tục tự mình vượt qua bão giông và tự mình đi trên chính đôi chân của mình. Và bây giờ con mới hiểu một điều rằng hóa ra lúc nhỏ nhà là nơi để ở nhưng lớn lên nhà là nơi để về.

***

“Dạ, con nghe”.

“Ngày mai giỗ ông nội đó con về nhà nhé”.

“Dạ ngày mai con thi bố ạ chắc con không về được”.

“Vậy cố gắng thi tốt nhé con”.

“Vâng ạ. Con chào bố”.

“Mai là chủ nhật con có về không?”

“Dạ mai con phải đi làm mẹ ạ”.

“Ráng giữ gìn sức khỏe ăn uống đúng giờ vào nhé, đi làm ít thôi con nhé phải tập trung vào việc học đó biết không khi nào rảnh thì về nhà nhé con”.

“Dạ vâng ạ, bố mẹ ở nhà mạnh khỏe nhé”.

“Sao hôm nay Tết Dương Lịch mà con không về”.

“Dạ ngày mai con thi nên con ở trên này ôn bài mẹ ạ”.

“Vậy thi cho tốt nhé, hôm nào rảnh thì về nhé, bố con tưởng hôm nay con về nên hôm qua đi câu được mấy con cá ngon lắm”.

“Vâng ạ. Thi xong con sẽ về nhà luôn ạ”.

picture04

Buông điện thoại xuống lòng con thấy nghẹn lại tự nhiên nước mắt con rưng rưng. Đã lâu rồi mà con vẫn chưa về nhà, đã lâu rồi mà con chưa được quây quần bên gia đình cùng nhau ăn những bữa cơm tuy đạm bạc mà ngập tràn hạnh phúc.

Mẹ ạ, cũng đã lâu lắm rồi con chưa được sà vào lòng mẹ mà kể cho mẹ nghe về những áp lực con đang phải chịu, lâu lắm rồi con chưa được ăn món cá kho của bố nấu nữa, lúc nào con thích ăn là bố cũng ra đồng câu ngay về nấu cho con. Con nhớ bố mẹ nhớ nhà lắm nhưng việc học còn phía trước việc làm còn dang dở con chẳng thể chạy ngay về bên bố mẹ như ngày còn bé được.

Hôm nay lẽ ra con phải ở nhà chứ, lẽ ra hôm nay là một ngày vui với con nhưng không bố mẹ ạ. Ở nơi đây con thấy cô đơn quá, chỉ mình con và bốn góc tường với căn phòng trống, bước ra ngoài mua đồ ăn mà thấy ai ai cũng vui vẻ và mỉm cười hạnh phúc sao mà con thấy chạnh lòng quá, con lại ước giá như ngay lúc này con được ở bên ba mẹ thì hay biết mấy.

Nhớ lúc nhỏ lúc nào con cũng thích mình lớn lên thật là nhanh để có thể đi đây đi đó rời xa vòng tay bố mẹ, tự do bay nhảy thỏa thích mà không bị ai cấm cản nhưng có lẽ bây giờ con mới hiểu ở trong vòng tay bố mẹ là tự do an toàn nhất, xã hội ngoài kia nó chẳng như con nghĩ đầy bon chen và cám dỗ.

picture05

Đôi lúc con mệt mỏi muốn gục ngã nhưng rồi lại nhớ lời bố dạy “Ở nhà con ngã còn có bố mẹ nâng đỡ nhưng ra xã hội ngoài kia khi con vấp ngã phải tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, nếu con không tự mình đứng dậy sẽ chẳng ai đưa tay mình kéo con lên đâu”. Bây giờ con mới thấm câu nói này của bố, dù mệt mỏi gục ngã con vẫn phải tiếp tục vì con biết con vẫn luôn có bố mẹ bên cạnh và ủng hộ con là động lực của con.

Đối với bố mẹ con lúc nào cũng là sự ưu tiên duy nhất nhưng đối với con thì dường như không phải là bố mẹ. Chỉ cần con nói con đang gặp chuyện cho dù ở đâu bố mẹ cũng chạy đến bên con ngay còn con bố mẹ nhớ con mà con chẳng về thăm bố mẹ được ngay, lúc nào cũng bắt bố mẹ phải chờ đợi sự thương nhớ ấy. 

Ngày nhỏ mỗi lần gặp chuyện gì là lại về nhà khóc thật to trước mặt bố mẹ còn bây giờ con cũng muốn lắm nhưng khoảng cách nó xa quá nên lại giấu nước mắt vào trong và tự mình chịu đựng con cũng chẳng dám kể cho bố mẹ nghe nhiều nữa. Con sợ bố mẹ lại lo cho đứa con gái bé bỏng này, bố mẹ đã già rồi con chẳng muốn bố mẹ phải lo nghĩ nhiều cho con nữa nên chuyện gì con cũng cố gắng vượt qua được vì bố mẹ là chỗ dựa vững chắc của con.

Hôm nay con được về nhà rồi con vui lắm, được ăn cơm cùng bố mẹ, được bố vào bếp nấu cho những món mà con thích khoảnh khắc ấy đối với con nó thật tuyệt. Con ước gì thời gian trôi chậm một chút để con có thể cảm nhận cảm giác tuyệt vời này nhiều hơn nữa, tự nhiên nước mắt con rơi khi nhìn thấy những vết chai sạn trên bàn tay của bố, những nếp nhăn đã xuất hiện trên gương mặt của mẹ mà bấy lâu nay con vô tâm quá con không nhận ra rằng bố mẹ đang già rồi mà lúc nào cũng vô tư nghĩ rằng bố mẹ vẫn còn trẻ.

picture03_2

“Hình như dạo này mẹ nhiều tóc trắng hơn đúng không?”.

Khóe mắt con sao nó lại cay cay như vậy chứ, con cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong rồi trả lời mẹ.

“Không phải đâu là có cả tóc sâu nữa đó mẹ con tiện thể nhổ luôn ạ”.

Nghe con nói thế hình như mẹ yên tâm và lòng nhẹ nhõm phần nào rồi, con thấy mẹ thở phào ra một cái.

Ở nhà tuy nghèo nhưng với con nó thật bình yên và hạnh phúc nhưng con rồi con đã hiểu rằng mình đã lớn và chẳng thể sống mãi với sự bình yên đó được. Ngày mai, con lại lên thành phố lại tiếp tục việc học với những ước mơ còn dang dở, lại tiếp tục tự mình vượt qua bão giông và tự mình đi trên chính đôi chân của mình. Và bây giờ con mới hiểu một điều rằng hóa ra lúc nhỏ nhà là nơi để ở nhưng lớn lên nhà là nơi để về.

© Minh Mily (Đ T M) - blogradio.vn

 

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Minh Anh

Nếu đôi chân mà không dám bước thì đường thành công không bao giờ đến. Facebook: Đỗ Thị Minh (Minh Anh).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

“Tôi biết mình không thể thay đổi thế giới khi thấy nó sắp diệt vong, nhưng tôi biết một thứ mình có thể thay đổi, đó chính là thái độ tôi đối diện với nó.”

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mỗi người đều có những điều mình muốn sở hữu khác nhau, và “Mine” là bộ phim khiến bạn tự hỏi bản thân điều gì là quan trọng nhất đối với mình. “Mine” là câu chuyện về những người phụ nữ mạnh mẽ và đầy tham vọng, những người vượt qua định kiến ​​của xã hội để tìm kiếm phiên bản đích thực của mình.

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Lúc đó, tôi vì mệt nên cũng không nói gì nhiều với anh, tôi chỉ nhớ cái bảng tên trên ngực áo anh “Bùi Hải Sơn”, anh căn dặn tôi nhớ tắm nước ấm và uống nước gừng đừng để cảm lạnh rồi đi mất.

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Công việc văn phòng được đánh giá là thoải mái hơn các ngành nghề khác, tuy nhiên sự thật không phải vậy!

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân là một việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại rất quan trọng trong nhân tướng học, có thể phán đoán được nhiều việc về tính cách con người cũng như vận mệnh của người đó trong tương lai.

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Những câu chuyện qua đi cứ gối lên nhau những kỉ niệm ngày xưa Ngày mới yêu nhau em bảo mình non trẻ Giờ mọi điều anh muốn chỉ thật nhỏ nhẹ Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời.

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Giờ đây, con không gánh trên vai bất kể một kỳ vọng hay ước mơ của một ai, trong tim con có niềm tin và hy vọng của chính mình. Một ngày nào đó, một ngày nào đó ở tương lai không xa, con sẽ khiến ba mẹ tự hào.

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi Sao cứ mãi trốn vào đâu trong bộn bề toan tính? Để ngày đi qua, chênh vênh, hụt hẫng Như những con đường ma trận ùa vây.

back to top